iệc này, mặc dù không đạt thành nhưng cũng vẫn chưa buông tha cho.” Nữ quan đưa khách tới nói thần sắc thị lang phu nhân có vẻ lo lắng, tựa hồ không thể không gặp mặt người“
Minh Ân Hoa xoa nhẹ cái trán, Minh Thúy thấy thế, việc vàng đi tới, tinh tế mát xa cho nàng.
“Người có muốn gặp không? Nương nương.”
“Cho nàng ta tiến vào đi. Ta muốn biết nàng ta muốn nói cái gì!”
Gặp chủ tử không kiên nhẫn như thế, Minh Thúy gật gật đầu, đi ra phân phó cho nữ quan bên ngoài:
“Canh ba sau, đem thị lang phu nhân đến bái kiến nương nương. Còn lúc này hầu hạ cho tốt.”
“Vâng”. Nữ quan lĩnh ý rồi lui xuống.
“Nương nương, người nhất định phải cứu đường huynh Tĩnh Đại của người!” .Vừa mới tiến vào, mới bái kiến xong thị lang phu nhân liền khóc lóc kể lể.
“Tại sao thím lại nói vậy? Đừng khóc, ngồi xuống nói chuyện đi.” Minh Ân Hoa nói thản nhiên.
Được thị nữ giúp đỡ ngồi xuống, thị lang phu nhân hu hu khóc một hồi lâu, Minh Ân Hoa không đáp lời, hoàn toàn không có cử chỉ khuyên giải hay an ủi, trong lòng ai oán không thôi rốt cục thanh âm thoáng dừng lại, nói giọng khàn khàn:
“Nương nương, Trương Chí Phú kia cũng chính là ca ca của Trương phi thật sự rất quá đáng! Trương phi bất quá chỉ là một sườn phi nho nhỏ, Trương Chí Phú cũng bất quá chỉ là một viên ngoại lang chuyên lo tiếp khách nho nhỏ, thế mà lại dám cưỡi lên trên đầu Minh gia chúng ta! Nương nương, thỉnh người nhất định phải vì Tĩnh Đại làm chủ!”
Minh Ân Hoa chậm rãi lên tiếng:
“Chỉ là một viên ngoại lang tiếp khách nho nhỏ sao? Chức quan này cũng đủ lớn đi, thím như thế nào có thể khinh thường mệnh quan triều đình như thế, càng không nói đến việc hậu cung tần phi có thể là người để thím có thể dễ dàng kiến nghị như vậy ư?”
“Nương nương! Minh gia chúng ta nay còn sợ đắc tội với người nào sao?!” Thị lang phu nhân căm giận kêu lên.
“Lời này của thím không ổn, về sau thỉnh thím trăm ngàn lần đừng nói như vậy nữa”. Minh Ân Hoa giận tái mặt nói.
Thị lang phu nhân sắc mặt càng kém, cho rằng Minh Ân Hoa không nên vô lễ đối với nàng như thế, tức giận đến không nói lời nào, liên tục chải tóc.
Minh Ân Hoa cũng không để ý tới nàng, bình tĩnh uống trà.
Một hồi lâu sau, thị lang phu nhân nhịn không được:
“Nương nương, dù sao việc này người phải giúp đỡ. Lúc này Tĩnh Đại vô tội! Hắn bị bọn người Trương phi làm hại, bọn họ đỏ mắt ghen tức với Minh gia chúng ta không phải là chuyện ngày một ngày hai, bọn họ đã sớm muốn hạ gục chúng ta… Tóm lại, đường huynh của người không thể bị đánh một cái tát oan uổng được, công đạo này nhất định phải đòi lại!”
Minh Ân Hoa nghe thím nói từ ngữ mơ hồ, nhưng cũng không nguyện ý tìm hiểu bởi nàng không muốn quan tâm, chỉ lãnh đạm nói:
“Thời gian giữa trưa, bản cung vừa mới nghe nói, mấy ngày trước đây đường huynh Tĩnh Đại đánh Thừa Uy thế tử ở ngoài đường, làm người ta ngã ngựa mà gãy chân, chắc tin tức này cũng không sai đâu; không ngờ bản cung vẫn là cô lậu quả văn (hiểu biết nông cạn), thế này mới bao lâu, đường ca đã lại cùng quan viên triều đình gây gổ rồi.”
“Lần này là do Trương gia đến gây chuyện trước!” . Thị lang phu nhân tức giận không nhẹ, lập tức muốn giải thích.
Nhưng Minh Ân Hoa ngắt lời của nàng:
“Một người nên ở trong nhà đóng cửa đọc sách tu thân, làm sao có thể chạy ra bên ngoài để cho người ta gặp phải?”
“Này, này, này…”. Nếu không phải là như thế này, nàng làm sao phải tiến cung để tìm Minh Ân Hoa hỗ trợ! Thị lang phu nhân trong lòng âm thầm mắng. Phải biết rằng nay Minh gia thế cao, Minh Hạ Cung này được sủng ái vẫn là nhờ dính tới hào Minh Gia! “Mặc kệ là thế nào, người có thể trơ mắt nhìn thân nhân gặp chuyện không may sao? Chuyện này người nhất định phải hỗ trợ!”
Minh Ân Hoa thật không biết thím dựa vào đâu lại ra lệnh với nàng như vậy? Vì sao nàng nhất định phải hỗ trợ? Nàng làm sao có năng lực gì mà hỗ trợ? Làm như nàng thật sự đạt được ân sủng tề thiên đến mức đủ để hoàng đế vì nàng mà che chở không phân rõ tốt xấu vậy?
“Thím, ta không biết đường ca cùng Trương gia đã xảy ra xung đột gì, mà ta cũng không muốn biết. Nếu đường ca phạm vào sai lầm, mà việc này lớn đến mức làm cho ngài không dám hướng trong nhà cầu cứu, mà phải tới tìm ta, kia là ngài đánh giá ta quá cao rồi. Ta không có năng lực xử lý chuyện mà ngay cả tộc trưởng cũng đều thúc thủ vô sách.”
“Làm sao có thể như thế?! Người là chính phi! Đường đường là chính phi của hoàng đế! Hơn nữa người còn có một nguyện vọng mà Hoàng Thượng ban cho còn chưa dùng, không phải sao? Người có thể dùng để bảo vệ cho thân đường ca của người!” . Thị lang phu nhân vội kêu lên, không để cho Minh Ân Hoa chối đẩy.
Một nguyện vọng! Minh Ân Hoa đột nhiên có chút thương hại nhìn thím. Đã muốn hơn nửa tháng trôi qua rồi, hoàng đế cũng không để lời nói đùa đó ở trong lòng, như thế nào còn có người ở bên cạnh tư tư niệm niệm, si tâm vọng tưởng đây!
“Thím, nếu đường ca gây ra chuyện lớn đến nỗi làm cho người nghĩ đến nguyện vọng kia, ta nghĩ ai cũng sẽ không giúp được cho người chuyện này đâu.”
“Không phải! Nương nương, Tĩnh Đại không sai! Hắn chỉ là…”
Minh Ân H