hôn, đủ loại công việc còn phải cùng lễ bộ phối hợp các loại lễ rườm rà làm cho Minh Hạ Cung bận đến sứt đầu mẻ trán.
Nếu công tác nặng nề còn không đủ để làm cho nàng mệt mỏi, như vậy nếu có thuộc hạ nào làm việc không cẩn thận chắc chắn làm cho nàng hỏng mất.
Cho tới nay, đều là Vịnh Đông Cung độc tài các sự vụ ở hậu cung, từ trước ở Đông Cung khi tức là như thế, đề bạt đều là tâm phúc của mình.Nói là uỷ quyền không để ý tới sự vụ, nhưng lưu lại những người đó chỉ cần bày ra không hợp ý liền tỏ thái độ cũng đủ làm cho sự tình thêm phức tạp. Kết quả không phải là chạy tới hắn khóc lóc kể khổ, làm cho người ta chế giễu mà là ở phía sau cung dấy lên ngọn lửa tẩy trừ tiếng kêu than vang dậy khắp trời đất, tựa như những điều có trong lịch sử, lại năng lực thấp quốc quân, luôn chỉ có thể đi hướng theo con đường chính sách tàn bạo, còn tự nhận là này hết thảy tàn bạo, đã kêu lên mạnh mẽ vang dội.
Không biết nàng xử lý như thế nào? Mạnh mẽ vang dội khiến cho hậu cung tiếng oán than dậy đất trời chăng? Hay vẫn chỉ là yếu thế làm cho hết thảy vẫn như cũ, làm cho người ta dắt mũi?
Hắn biết nàng vốn định ở trong cung giấu tài mà sống. Nhưng mà đó chỉ là ý tưởng mộng ảo, đừng tưởng rằng có thể thực hiện. Hoàng cung không phải là nơi ăn chay niệm phật, khi đã tiến vào hưởng thụ phú quý thì tốt nhất phải thanh tỉnh mà nhận thức.
Làm thê tử của một người bình thường, có lẽ chỉ cần để ý cùng tận trách các công việc trong nhà cho tốt; nhưng làm một thê tử của hoàng đế, lại còn có một thân phận khác, nô tì nô tì, cũng là thê tử, cũng thần chúc, hơn nữa phần lớn thời điểm”Thần”trước cho”Thiếp”. Này thân phận cho quốc cho gia, đều phải tận trách nhiệm.
Tựa như hắn, Thiên Triệt. Ra các quyết sách, lo lắng sự tình, hoàn toàn đứng trên lập trường của một quân vương, vì củng cố vương quyền, lo lắng cho lợi ích của nhân dân, vì thế đủ loại tư tình cũng không thể làm cho hắn bận tâm.
Cho nên mấy ngày nay tới giờ, cho dù biết nàng kỳ thật cũng chỉ là nữ tử, cũng có thể là một hiền thê, nàng đối với hắn cơ hồ không hề sở cầu thậm chí cũng không cần có đứa nhỏ để bảo đảm nửa đời sau của nàng, luôn dịu ngoan nhìn lên hắn… Thân là một người nam nhân, đối với nữ nhân của mình còn có chút thương tiếc nên đem nàng thủ hộ không để nàng phải chịu mưa gió bẻ gãy.
Nhưng không được, hắn không thể làm như vậy.
Hắn không rảnh đối một nữ nhân như vậy để mà phong hoa tuyết nguyệt; thứ hai, thân phận của nàng đại diện ột thế lực cực lớn, sau hai năm đăng cơ làm hoàng đế đã bị hắn liệt vào danh sách phải diệt trừ. Nếu hắn muốn làm, nhất định phải hoàn toàn cầm quyền, nhanh chóng thoát khỏi sự khắc chế của các đại thần. Trong lịch sử đó là tất nhiên, mỗi một vị tân hoàng đế đăng cơ đều phải trải qua quá trình giống nhau, thẳng đến chân chính chấp chính.
Hơn nữa, giai đoạn này hắn cần nàng vì hắn mà thống trị hậu cung, thành lập thể chế thành một bộ, hắn vẫn cảm thấy hậu cung quản lý sơ tán, không hề kết cấu làm cho người ta dễ dàng có thể gây sóng gió. Hậu cung cần chỉnh đốn, trước mắt nàng là người thích hợp nhất. Cho nên hắn phải đối với nàng như vậy.
Hắn gần đây luôn luôn nghĩ tới nàng cho nên khi rảnh rỗi muốn tới nhưng Minh Hạ Cung còn phải xử lý công việc ở bên ngoài nên nhất thời không được nhìn thấy nàng. Tuy rằng không thấy được nàng có chút thất vọng, nhưng đã đến đây tự nhiên đối với hai đứa nhỏ sẽ khảo thí một phen, hắn muốn xem phương pháp dạy học này có hiệu quả như thế nào.
Dư Đồng mới bốn tuổi, hắn chậm rãi dỗ nàng mở miệng, nghe nàng nói chuyện xưa. Mỗi một đoạn chuyện xưa đều có thể làm cho bé nhất thủ thành thơ. Oa nhi này trí nhớ thập phần kinh người, Minh Ân Hoa giảng qua chuyện xưa cho bé, thậm chí khi Minh Ân Hoa đọc sách có khi cũng thuận miệng ngâm nga ra câu thơ, tiểu nữ oa đều có thể lưu loát sướng niệm. Đương nhiên muốn bé tự học là không thể được mà phải dùng phương thức nói chuyện phiếm, làm cho tiểu nữ oa không có áp lực, như vậy có thể phát huy chỉ sau mấy ngày liền học được không ít.
Tử Quang Đế thỉnh thoảng gật đầu nghe nữ nhi thanh thúy mà sinh động thanh âm, từ bé thao thao bất tuyệt hiện bảo. Sau đó lại phát hiện Dư Dương ở bên cạnh cũng thập phần chăm chú, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy tò mò cùng tán thưởng.
Minh Ân Hoa dạy học bằng phương thức này có lẽ không được các đại học sĩ tán thành nhưng thành quả cũng rất khó cam đoan so với giáo pháp chính thống càng tốt hơn. Nhưng mà phương thức như vậy cũng là một chuyện mà người ta chờ mong để có phương thức học tập tốt hơn, làm cho tiểu hài tử nguyện ý siêng năng học tập… Tử Quang Đế thầm nghĩ.
Rốt cục sau khi Dư Đồng phát biểu xong, Tử Quang Đế thấy bé dụi mắt liền gọi người hầu đưa bé đi nghỉ ngơi. Tiếp theo mới tiếp tục khảo thí tam hoàng tử, không ngoài ý muốn tuổi còn nhỏ, nhưng hắn đã có thể sướng và ngâm rất nhiều danh thiên kinh điển, hơn nữa bộ dáng khi viết thư pháp cũng thật sự có khí chất, có thể thấy được công khóa nặng, càng nhìn thì sẽ nhận ra Trương phi vọng tưởng cho hắn có tâm tinh giống long vương là có bao nhiêu bức thiết.
Có lẽ Dư D