Ring ring
Học sinh cá biệt

Học sinh cá biệt

Tác giả: Winny

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326231

Bình chọn: 9.5.00/10/623 lượt.

i học trễ nên…

– Thầy tha cho em ấy lần này đi, mới trễ có 5 phút thôi mà!- CÔ nói nhỏ nhẹ.

– Ồ, cô nói vậy cũng đúng, trò có tiến bộ rồi!

Nói xong, ông thầy cười hề hề với bà cô rồi đi mất. Phù, nam nhi đại trượng phu cũng chết dưới cái gấu quần đàn bà. =)) Phong xoay xuống nó:

– Sao hôm nay lại đi trễ vậy? Chẳng phải mình đã gọi điện cho cậu rồi sao?

– Ừm, tại mình… lại ngủ tiếp.

Phong xoay lên thở dài, chẳng biết đến khi nào cô bạn gái nhỏ của cậu mới nên thân được. Nó nằm dài trên bàn, cô cứ huyên thuyên gì mà văn học cổ đại, trung đại, hiện đại và sớm hơn thời đại làm nó buồn ngủ gần chết.

*Rầm* cánh cửa lớp nó bị đá bật ra. Nó ngẩng đầu lên nhìn. Nó nhìn ra phía cửa, 1 hình dáng quen thuộc. Tim nó quặn lên lần nữa. 1 mái tóc nhuộm vàng, đôi mắt sâu như lòng biển, dáng cao cao hơi gầy. Hình như nó đã gặp ở đâu rồi, nó cố lục tìm trong trí nhớ nhưng chẳng tìm ra được. Tên đó đi lên trên bục giảng nhìn xuống:

– Tôi vừa du học Canada về, tôi tên Đỗ Nhất Trung. Sẽ học lớp này!

Minh Tuyết ủ rũ nhìn xuống quyển tập. Có chuyện gì với con nhỏ tiểu thư đó vậy? Hắn đi thẳng xuống cuối lớp, quăng cặp lên bàn ngồi cạnh nó. Nó xoay người nhìn hắn. Phong quay người nhíu mày:

– Cậu có…nhớ được gì không?

– Nhớ gì cơ? Tớ quen hắn sao?- Nó nhướn mày hỏi.

– À, không!- Phong quay người lên.

Hắn nhìn nó, nhíu mày. 1 năm qua, chẳng giờ phút nào hắn thôi nhớ đến nó. Hắn đã cố quên nhưng… không được. Hắn im lặng quan sát nó. Hắn muốn ôm nó vào lòng, muốn hôn nó nhưng bây giờ nó không phải của riêng hắn. Nó nằm dài trên bàn mệt mỏi và có dấu hiệu lim dim ngủ.

Hắn chẳng nói năng cũng chẳng phản ứng, thời gian qua hắn đã học được cách tiết chế bản thân. Nó đã nói là chịu trách nhiệm với hắn, hắn nhất định sẽ không quên. Hắn nhìn ra cửa sổ, nhìn từng cơn gió nhè nhẹ thổi qua. Cái gì đã đưa hắn về Việt Nam, là nỗi nhớ?

Ra về, nó đeo cặp lên vai nhanh chóng cao chạy xa bay. Hắn đứng lên vỗ nhẹ vai nó.

– Lâu rồi.. không gặp.

Nó nghe 1 luồng điện chạy dọc người mình. Nó quay lại nhìn hắn:

– Tôi… quen anh?

Hắn nhíu mày nhìn nó rồi gật đầu. Đúng lúc đó, Phong từ ngoài lớp bước vào, gặp hắn đang nói chuyện với nó thì nói to:

– Chi, mình đi ăn!

Nó quay qua nhìn Phong cười 1 cái rồi đi mất chẳng thèm để lại lời chào cho hắn. Hắn lấy chiếc iphone trong túi ra áp lên tai:

– Điều tra về Trương Yến Chi cho tôi ngay! Tôi cho các người 30 phút.

Hắn đút chiếc điện thoại lại vào túi rồi xách cặp ra về. Tin tức hắn quay về trường ai ai cũng biết. Chỉ có nó là chẳng biết hắn là ai.

Minh Tuyết run lập cập. Chính cô ta đã tung bộ hình của nó và Phong trước trường. Hắn đã cảnh cáo cô, hắn nói nếu chuyện này còn xảy ra lần nữa thì chẳng để cô yên. Thú thật, cô chẳng biết phải làm gì bây giờ! Cô chính là người lái xe năm trước đụng nó. Chỉ là vô tình, cô ta không cố ý. Rồi hắn sẽ biết và cô sẽ rất thảm.

Học sinh cá biệt 2 – chương 14

Phong chở nó sau xe, cậu e dè hỏi:

– Cậu không có ấn tượng với Trung sao?

– Trung hả? Cái tên vừa chuyển vào? Ừ, không! Tớ chỉ là thấy tim hơi nhói khi gặp hắn. Tớ chẳng biết gì sao!

Phong lặng lẽ cúi đầu. Yêu thương này đâu phải của cậu. Cậu sẽ giữ tạm, khi hết hạn, cậu sẽ trả nó quay về với chủ.

Chương 15: Quay về vạch xuất phát.

Nó ngậm chiếc muỗng trong miệng nhìn Phong. Nó rất hãnh diện khi có người yêu là hot boy hàng đầu trường thế này dù nó nghe phong phanh là hot boy thứ nhất đã chuyển đi rồi. Phong nhìn nó cười:

– Làm gì nhìn tớ ghê thế?

– Huh? Tới muốn ngắm người yêu đẹp trai của tớ thôi mà!- Nó lè lưỡi trêu Phong. Phong lắc đầu nhìn nó, cậu không biết khi nó nhận ra cậu không phải người nó yêu thì cậu phải làm sao.

………………………………………………………………………………………………..

Sắp tài liệu trên tay hắn được quăng ngay xuống bàn. Ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm cửa sổ. Hàng mi rậm khẽ rung, khóe miệng hắn nhếch lên:

– Đi tìm hung thủ đã lái xe đâm Trương Yến Chi 1 năm trước, đồng thời tìm hiểu về căn bệnh mất cảm giác.

Thư ký Đông lập tức cúi đầu rồi lui ra. Hắn ngả người trên chiếc ghế sô pha, miệng nói nhỏ:

– Anh phải trở về vạch xuất phát rồi!

……………………………………………………………………………………………….

Hôm nay nó không đến trễ với lí do… Phong đến tận nhà lôi cổ nó dậy. Nó mang giày rồi lên sau xe cậu. Nó ôm ghì thắt lưng của cậu, cậu cảm nhận được hơi ấm của nó nhưng còn nó, chẳng cảm nhận được gì thì phải. Nét mặt cậu thoáng chút u buồn. Nó đang nhìn mây trời bay vòng vòng trên đỉnh đầu, lòng thầm ước mỗi ngày đều như thế này.

Nó bước vào lớp, lòng nó lại nhói lên 1 tiếng khi thấy hắn. Hắn đưa đôi mắt lạnh như băng ra cửa sổ. Nhìn hắn chẳng khác gì bức tranh được khắc họa tỉ mỉ. Nó để cặp lên bàn toan quay đi thì cánh tay hắn giơ ra nắm chặt cổ tay nó:

– Cho làm quen nhé… người xa lạ!

Câu nói làm quen của hắn có phần kì lạ và khó hiểu. Nó nhìn hắn bằng đôi mắt nai ngạc nhiên. Nó thở nhẹ cố kiềm tiếng tim trong lồng ngực. Nó gật đầu. Hắn buông tay nó ra rồi đưa ánh mắt quay về vị trí ban đầu. Nó cảm nhận được sự mất mác khi hắn buông tay ra, đáng tiếc nó lại chẳng cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay hắn.

N