ội nghị. Nếu không làm như vậy Cận Thế Phong sợ rằngLam Lam nói là sẽ làm.
Một ngày nào đó tan sở về nhà, thấy căn phòng trống rỗng, mà bóng dáng khắc sâu trong lòng lại không thấy đâu, nếu như có ngày đó, Cận Thế Phong thừa nhận sẽ không chịu nổi.
Suốt một tuần nay, vô luận Cận Thế Phong làm thế nào với Lam Lam, nàng đều không để ý tới hắn, coi hắn như người vô hình.
Hắn nghĩ mọi cách mong Lam Lam nguôi giận, nhưng là chỉ có ép Lam Lam đến đường cùng, nàng chỉ thản nhiên nói một câu “Tôi không tức giận, với anh bây giờ tôi đã không còn hy vọng, tình cảm của chúng ta đã hết rồi.”
Nàng như vậy so với khi tức giận còn nghiêm trọng hơn, đã không thể vãn hồi sao? Cận Thế Phong tình nguyện để Lam Lam giận hắn, ít nhất như vậy trong lòng Lam Lam vẫn có hắn tồn tại.
“Lam Lam, em đừng như vậy đối với anh được không?” Cận Thế Phong khẩn cầu Yên Lam.
“Con không còn, anh chẳng lẽ sẽ không khổ sở sao? Anh và em đau buồn cũng giống nhau, đó cũng là con của anh!” Hắn cẩn thận nói, mong muốn làm cho Yên Lam hiểu được tâm tình của mình cũng là bi thương giống nàng.
“Anh có đau lòng thì bây giờ cũng không còn liên quan đến tôi!!”
Yên Lam lạnh lùng trả lời, Cận Thế Phong trong lòng đau xót, “Lam Lam, anh biết, giữa chúng ta có quá nhiều hiểu lầm, anh biết lần này là anh hiểu lầm em. Nhưng anh cầu xin em, đừng vì những hiểu lầm đó mà phá hủy tình cảm chúng ta không dễ gì có, được không?” Hắn run rẩy khẩn cầu nói.
Yên Lam nhẹ nhàng lắc đầu,”Thế Phong, anh muốn nói tới hạnh phúc trước kia của chúng ta ư, tất cả đều là giả dối, anh chưa từng tin tưởng tôi, về mặt tình cảm, nếu hai người yêu nhau mà không tin tưởng lẫn, thì đoạn tình cảm hạnh phúc căn bản là không thể gắn bó, sẽ chỉ là phù dung sớm nở tối tàn, chỉ khi nở rộ xinh đẹp trong phút chốc sau đó sẽ chóng tàn, còn lại chỉ là bi thương vô tận……”
“Anh sẽ thay đổi, Lam Lam, anh nhất định sẽ thay đổi !!” Cận Thế Phong cam đoan nói, “Lam Lam, em hãy cho em một lần cơ hội đi, anh cần em, anh không thể mất em, em không được rời khỏi anh!!”
Yên Lam ánh mắt đau thương nhìn Cận Thế Phong, nhưng ở ánh mắt nàng làm cho người ta không cảm giác có thần thái, giống như là xuyên thấu qua hắn nhìn đến một nơi xa xăm nào đó, “Đã muộn rồi Thế Phong, đã quá muộn anh biết không?? Lần trước anh cũng là nói như vậy, tôi đã cho anh cơ hội nhưng mà kết quả thì sao? Kết quả chính là mất đi con của chúng ta!!!”
“Không, Lam Lam, em đừng như vậy!!” Cận Thế Phong không tự chủ được kêu lên, ánh mắt mơ hồ củaYên Lam làm cho hắn cảm thấy sợ hãi, Yên Lam giống như bất cứ lúc nào cũng có thể biến mất không thấy đâu cả.
Hai tay nắm chặt hai vai Yên Lam, Cận Thế Phong hoang mang nói, “Lam Lam, chúng ta có thể có đứa nhỏ khác, chỉ cần em lại cho anh một cơ hội nữa, chúng ta so với lúc trước sẽ hạnh phúc hơn.”
Yên Lam lấy tay hất hai tay đang để ở vai mình của Cận Thế Phong, mỏi mệt nói,”Thế Phong, anh không cần nói nữa, anh hãy để cho tôi được yên tĩnh!!!”
“Lam Lam.” Cận Thế Phong vẫn còn muốn nói, nhưng Yên Lam đã quay đầu đi ra phòng, đi về phía vườn hoa.
“Lam Lam.” Cận Thế Phong phía sau gọi tên Yên Lam, nhưng nàng không có quay đầu lại.
“Thiếu gia,” Một bên vú Trương đã đi tới, an ủi nói, “Thiếu gia, cậu hãy để cho Lam tiểu thư yên tĩnh một chút đi! Muốn vết thương mau khỏi phải cần thời gian. Nếu không, tôi sẽ cùng Lam tiểu thư nói chuyện, hai người hiện tại đều không bình tĩnh, bây giờ tốt nhất nên cần thời gian”
Nói xong, vú Trương đứng dậy đi về phía vườn hoa.
Cận Thế Phong yên lặng ở một bên nhìn vú Trương cùng Yên Lam hai người rời đi. Hắn cũng biết, Lam Lam là cần thời gian để chữa lành vết thương trong lòng, cho nên hắn sẽ không cố bức bách nàng.
Vú Trương đi theo đằng sau Yên Lam tới vườn hoa. Yên Lam nhìn vú Trương đi theo phía sau, cũng sẽ biết vú Trương là tới nói giúp cho Cận Thế Phong. Cho nên, nàng không có chờ vú Trương nói chuyện, trước đã mở lời nói, “Bác Trương không cần khuyên cháu, hiện tại đã không còn gì có thể nói. Cháu với Thế Phong đã hoàn toàn hết hy vọng .”
Chương 161 : Giữa hai người là thiếu sự tin tưởng
: Giữa hai người là thiếu sự tin tưởng
Sưu tầm
Nhìn vú Trương bám theo mình tới vườn hoa, Yên Lam hiểu, vú Trương nhất định là tới giúp Cận Thế Phong làm thuyết khách đi?
Vì sao vậy? Bọn họ vì sao đều nghĩ rằng mình cần phải tha thứ cho Cận Thế Phong, hắn đáng ghét như vậy, không phải sao?
Thế nhưng đổi lại, càng ngốc nghếch hơn không phải là chính mình sao? Mình biết rõ Cận Thế Phong đáng ghét như vậy, biết rõ Cận Thế Phong đối với mình như vậy, thế nhưng nàng lại đi yêu hắn?!
Bởi vậy, Yên Lam không chờ vú Trương mở miệng mà liền mở miệng nói trước “Bác Trương, bác không nên khuyên cháu nữa, hiện tại đã như thế rồi, không còn gì để nói nữa. Cháu với Thế Phong đã hết hy vọng rồi.”
Vú Trương không nói gì thêm, chỉ im lặng nhìn Yên Lam một lúc lâu, cuối cùng đành mở miệng nói : “Lam Lam tiểu thư, tuy rằng cậu ấy là thiếu gia của tôi, từ nhỏ đến giờ tôi đã chăm bẵm, nuôi dưỡng cậu ấy khôn lớn, nhưng tôi cũng sẽ không thiên vị cậu ấy. Lần này