Pair of Vintage Old School Fru
Hương hàn

Hương hàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324025

Bình chọn: 7.5.00/10/402 lượt.

iết được?”

Thiếu Tử nhìn cô, trong mắt chỉ còn lại nỗi bi ai. Cô trước nay chưa từng thấy dáng vẻ của cậu như thế. Cuộc đời cậu luôn được nâng niu chiều chuộng, xuất thân danh giá, lại là con cưng của Ngôn Chính Kiệt. Hơn hai mươi năm qua, cậu luôn sống trong hiên ngang ngạo nghễ, cô theo cậu đã nhiều năm nhưng chưa bao giờ trông thấy ánh mắt của cậu như vậy.

Giọng nói của cậu rất khẽ, cuối cùng cũng bật ra thành tiếng: “Là cô.”

Cô thoáng giật mình.

“Mặc kệ cô có tin hay không….” Giọng nói của cậu nhỏ đến mức hầu như không nghe thấy, “Cô là người tôi yêu quý nhất. Trước đây tôi không biết, về sau khi tôi hay được thì đã muộn, cũng không còn cơ hội nữa. Bất kể cô đối với tôi thế nào, bất kể cô nghĩ về tôi ra sao, bất kể cô có tin hay không, tôi không gạt cô, thật sự chính là cô.”

Lạc Mỹ nhất thời không thốt nên lời, còn cậu thì chỉ đứng đó nhìn cô. Cô quay mặt đi như không muốn tin, chỉ nói: “Anh Ngôn à, tôi không chịu nổi đâu, những lời này anh giữ lại mà dọa người khác đi.”

Cậu có vẻ đã bình tĩnh trở lại, trên nét mặt thoáng phảng phất một sự thanh thản và ung dung lạ thường: “Lạc Mỹ, hôm nay nếu đã như vậy, tôi sẽ nói hết những lời trong lòng ra. Cho dù cô có tin hay không, tôi nguyện mang tất cả mọi thứ để đánh đổi, đổi lại như trước đây, đổi lại như khi chưa xảy ra chuyện gì… Nếu như thật sự có thể, tôi thà rằng cho đến bây giờ cô cũng chưa từng làm việc ở Thường Hân, thà rằng tôi chưa bao giờ quen biết cô. Tôi hy vọng cô bình an vui vẻ sống trên đời này, dù tôi cả đời không quen cô, dù tôi cả đời không có cơ hội gặp cô, cũng mong cô được yên ổn hạnh phúc. Có rất nhiều người bỏ cả đời cũng không tìm ra nửa kia của chính mình; riêng tôi thì đã tìm được, nhưng tôi thà rằng chưa hề tìm thấy cô còn hơn.”

Lạc Mỹ trên mặt không hề biểu lộ chút cảm xúc, nhưng cậu vẫn mỉm cười: “Tôi biết cô sẽ không tin, cô hận tôi – được thôi, tôi chưa từng hy vọng xa vời rằng cô sẽ yêu tôi. Hôm nay cô hận tôi, như vậy cũng tốt.” Mặt cậu tuy cười nhưng giọng nói lại lộ ra vẻ bi thương sâu sắc, cậu chầm chậm lập lại câu nói cuối cùng khi nãy một lần nữa: “Như vậy cũng tốt.”

Lạc Mỹ trở lại văn phòng của mình, Dung Hải Chính đang ở đó đợi cô. Đương nhiên anh biết cô đi đâu, nhưng anh không mở miệng hỏi, Lạc Mỹ đã kể với anh: “Ngôn Thiếu Lệ muốn mua lại cổ phần, hoặc thuyết phục chúng ta ngừng đối chọi trong hội nghị cuối năm.”

Dung Hải Chính không hỏi gì, chỉ phán: “Vậy bọn họ nhất định rất thất vọng!”

Lạc Mỹ chợt cảm thấy mệt mỏi lạ thường, liền “ừm” một tiếng rồi bước đến ngồi lên ghế xoay. Dung Hải Chính thấy dáng vẻ cô như vậy, biết cô không muốn nói thêm, vì vậy cũng trở về văn phòng của mình.

Tối đến, cả hai người đều có tiệc tùng riêng, Lạc Mỹ về đến nhà thì đã gần nửa đêm, Dung Hải Chính lại càng về trễ hơn. Lạc Mỹ nghe tiếng chuông đồng hồ cổ trong phòng khách đổ hơn ba tiếng mới nghe thấy tiếng chân rón rén của Dung Hải Chính lên lầu – Anh nghĩ rằng cô đã ngủ sớm, nào ngờ cô còn dựa trên thành giường xem máy vi tính, vẻ mặt anh lúc ấy thoáng chút xấu hổ: “Cô còn chưa ngủ à?”

Lạc Mỹ nghe gió ngoài cửa sổ thổi rít từng hồi, bão đã đến mang theo mưa xối xả. Trong cơn mưa gió, căn phòng lại tĩnh lặng lạ thường. Tấm chắn sáng trên trần nhà lần đầu tiên được sử dụng cho nên Lạc Mỹ cảm giác mọi thứ trong phòng đều yên ắng hơn so với ngày thường, cô tắt laptop đi: “Tôi đang đợi anh, trời giông bão như vậy, tài xế lại nói không biết anh đi đâu.”

Anh không lên tiếng, Lạc Mỹ ngửi thấy trên người anh bốc ra hơi rượu nồng nặc, không nhịn được liền hỏi: “Anh đã uống rượu ư? Thế sao còn tự mình lái xe làm gì? Đáng lẽ phải gọi điện về để tôi bảo tài xế đi đón chứ.”

“Tôi cùng vài người bạn đến câu lạc bộ chơi bài, uống chút Champagne.” Dung Hải Chính đứng dậy cầm lấy đồ tắm, “Tôi đi tắm đây.”

Anh không khép tủ đồ lại, Lạc Mỹ thấy anh vất áo quần lung tung dưới đất liền bước đến nhặt lên, đang định chất vào giỏ áo quần, chợt trông thấy trên cổ áo của anh hằn lên một vệt đỏ ửng. Là san hô đỏ số 15, son môi của cô từ trước đến nay chưa từng có màu sắc này, dưới ánh đèn quan sát, trông nó vô cùng rực rỡ. Cô sững người một thoáng, tiện tay mang bộ áo quần ấy bỏ vào trong giỏ.

Tiếng gió bên ngoài mỗi lúc một lớn thêm, lắng nghe mưa từng cơn từng cơn phất lên song cửa, cô không sao ngủ được, lại thao thức trở người. Dung Hải Chính nằm quay lưng về phía cô, hơi thở dài và ổn định, có lẽ anh đã ngủ say rồi. Mái tóc sau gáy anh được cắt gọn gàng, nhìn anh lúc này hệt như một đứa trẻ. Cô chợt vươn tay ra chạm nhẹ lên lọn tóc ấy, thân thể anh thoáng cứng đờ, thế nên tay cô cũng khựng lại. Anh nằm im ở đó không cử động, qua hồi lâu buông giọng nói nhuốm vẻ mệt mỏi: “Xin lỗi.”

Anh chưa từng có lỗi với cô. Anh vực cô dậy khỏi tuyệt vọng, đưa cô đi Paris, cùng cô kết hôn, trao cho cô vốn liếng để báo thù, anh chưa bao giờ có lỗi với cô cả, chỉ có cô là có lỗi với anh mà thôi.

Từ phía sau, cô chầm chậm vươn tay ra ôm lấy anh. Thân thể anh tuy vẫn cứng đờ nhưng sau cùng cũng xoay người lại, nhẹ nhàng gỡ tay cô ra, ánh mắt trong bóng đêm