ông biểu lộ nét gì để cô dựa vào đó đoán biết được.
Cô gái phương tây xinh đẹp ấy mở miệng, chẳng ngờ lại phát ra từng câu tiếng Trung lưu loát: “Cô Dung, chào cô.”
Lạc Mỹ mỉm cười: “Chào cô.”
Cô ta lại hít sâu một hơi, bảo: “Tôi thật không ngờ có ngày tôi còn phải gọi người khác là ‘cô Dung’ đấy.”
Sắc mặt Lạc Mỹ khẽ thay đổi, cô đã lờ mờ đoán được những vướng mắc bên trong câu chuyện nhưng vẫn mỉm cười gật đầu, đáp: “Thế sự vốn khó lường, không biết nên xưng hô với cô thế nào?”
“Tên tôi là Daisy Baker, cô có thể gọi tên tiếng Trung của tôi là Đại Tây.” Trong mắt cô ta có một nỗi khổ vô cùng vô tận, “Người năm đó đặt cái tên này cho tôi, haizz…”
Lạc Mỹ lặng im không nói gì, nâng tách cà phê lên nhấp một ngụm lớn. Vị đắng nguyên chất khiến cho cô tỉnh táo lại. Cô biết rõ mình sắp phải trải qua một trận chiến ác liệt.
Quả không ngoài dự đoán, ngay sau đó Đại Tây liền nói: “Cô Dung à, thật không dám giấu, tôi là người vợ trước của Dung Hải Chính. Tôi và anh ta ly hôn đã năm năm rồi. Năm năm ấy, tôi mỗi ngày đều bị dày vò trong nỗi hối hận và thống khổ. Tôi vì sự ngu xuẩn của mình đã phải trả một giá rất đắt, tôi không muốn nhìn thấy có thêm người bị hại giống như tôi nữa.”
Lạc Mỹ điềm tĩnh mỉm cười, hỏi: “Cô cho rằng tôi là người bị hại đó à?”
Trên mặt Đại Tây hiện lên một vẻ kích động mãnh liệt, thanh âm của cô ta cũng vì kích thích mà trở nên the thé: “Tôi biết cô sẽ không tin, bảy năm trước tôi cũng không tin. Anh ta là một con quỷ, một con quỷ chính hiệu, anh ta sẽ khiến cô ngay cả xương cốt cũng không còn đâu!”
Lạc Mỹ lắc đầu, trên mặt vẫn giữ nụ cười nhạt: ” Đại Tây à, cô quá cố chấp rồi.”
Đôi mắt xanh biếc của Đại Tây lóe lên một tia oán hận, cô nói: “Cô chờ xem, tôi biết anh ta luôn có cách khiến cho người ta phải yêu thương mình. Năm đó tôi như một chú cá vô tri, miệng nuốt trọn mồi câu của anh ta. Tôi yêu anh ta như vậy, bất chấp mọi thứ để yêu anh ta, vì anh ta mà không tiếc phản bội cha mình, vì anh ta mà học tiếng Trung. Ôi! Tôi là kẻ ngốc nghếch nhất trên thế gian này. Nhưng cô, cô còn xuẩn ngốc hơn cả tôi, tôi chính là ví dụ điển hình nhất ở trước mắt cô lúc này, vậy mà cô lại không tin tưởng!”
Lạc Mỹ mỉm cười, xoay lại hỏi Ngôn Thiếu Lệ: “Ông Ngôn à, tôi còn công việc, có thể đi trước hay không?”
Không đợi cho Ngôn Thiếu Lệ kịp trả lời, Đại Tây chợt hét lên rồi lao đến chụp lấy tay Lạc Mỹ: “Cô là đồ ngu ngốc! Để tôi nói cho cô biết anh ta đã làm gì với tôi, anh ta dùng lời ngon tiếng ngọt cùng cái gọi là ‘quan tâm chăm sóc’ để lừa tôi kết hôn, anh ta lợi dụng tôi rồi từng bước chiếm đoạt tất cả sản nghiệp gia tộc. Sau đó, anh ta vứt tôi đi như thể một chiếc giày hỏng không còn giá trị sử dụng. Cô cho rằng anh ta yêu cô hay sao? Cô cho rằng anh ta đối xử với cô thật tình hay sao? Cô cứ chờ đi, đến khi cô không có giá trị lợi dụng nữa, hãy chống mắt lên xem anh ta sẽ đối xử thế nào với cô nhé!” Cô ta cuồng loạn xông đến bên Lạc Mỹ la hét, móng tay sắc nhọn bấu vào phần da để lộ ra trên cánh tay cô.
Lạc Mỹ đau đớn nhíu mày, nói với cô ta: “Xin lỗi, tôi thật sự còn có việc phải đi trước.”
Nhưng cô ta lại giữ chặt lấy cô như phát cuồng: “Cô không tin à? Cô dám không tin à? Cô đúng là một con heo ngu xuẩn mà!”
Lạc Mỹ cuối cùng cũng vùng thoát khỏi sự níu kéo của cô ta, khuỷu tay đã bị chiếc móng dài của cô ta cào rách một vết thật dài. Cô đứng lên: “Ngôn tiên sinh, đủ rồi. Vở kịch này nên khép lại đi!” Sau đó cô xoay người đi về phía cửa mà không hề ngoảnh lại.
Giọng nói the thé của Đại Tây còn văng vẳng trong phòng: “Cô là kẻ xuẩn ngốc, cô nhất định sẽ hối hận!”
Lạc Mỹ một mạch quay trở về văn phòng riêng, thanh âm ấy dường như vẫn không ngừng hồi vọng bên tai cô, khiến cho cô thấp thỏm âu lo.
Hơn nữa, ngày hôm nay dường như chuyện gì cũng không suôn sẻ. Báo cáo thống kê của phòng tài vụ tính toán sai, còn máy tính xách tay của cô cũng đột nhiên bị khóa, mật mã gợi ý thường ngày không phù hợp, cô chẳng còn cách nào khác đành nhờ người của bộ phận kỹ thuật lên xem xét, ngay cả ấn chuông gọi Tiểu Tiên cũng không ai đáp lời.
“Chết tiệt!” Cô lẩm bẩm nguyền rủa, đành phải tự mình đi pha cà phê, vừa đặt bình cà phê lên bếp thì điện thoại lại réo vang. Tâm trạng cô đã xuống đến mức thấp nhất, vừa bắt lấy ống nghe, hóa ra là Dung Hải Chính.
“Lạc Mỹ.” Giọng nói của anh lộ ra vẻ uể oải nhưng vui vẻ, “Cảm giác được ngủ thẳng giấc mới tuyệt làm sao, đáng lẽ tôi nên dẫn cô cùng trở về nhà, cô nhất định sẽ thích mọi thứ ở nơi đây – Cô đang làm gì đó?”
Lạc Mỹ lặng im không nói gì, anh ngạc nhiên: “Sao vậy?”
“Không có gì.” Lạc Mỹ theo thói quen dùng tay quấn lấy dây điện thoại, một vòng, hai vòng… “Tôi vừa gặp vợ cũ của anh, sau đó tiếp nhận bản báo cáo sai lệch toàn bộ, làm mất mật khẩu của laptop, còn nữa, không thấy thư ký của tôi đâu cả.”
Anh ở đầu dây bên kia im lặng vài giây, tiếp đó bật cười khùng khục, giọng nói cũng mang theo vẻ châm chọc: “Ôi! Cô Dung đáng thương.”
Lạc Mỹ bảo: “Tôi không có hơi sức và lòng dạ đùa bỡn với anh. Dung tiên sinh, chờ anh quay về chúng ta sẽ ngồi lại nó
