nhà thì sao? Anh cũng đâu có chất vấn, còn em, nói cho cùng là em không tin tưởng anh.” Chung Soái đúng lý không buông tha người.Tiếu Tử Hàm bị nói một hồi, ngay sau đó phản ứng kịp hắn nói là lần đó cô té bị thương đầu gối, vừa định phản bác, lại nghĩ tới, “Làm sao anh biết anh ấy là bạn trai của em?”“Em xem em đi, anh đem chuyện của anh và Chung Dao đầu đuôi gốc ngọn nói cho em biết, mà em cho đến bây giờ vẫn còn gạt anh?”Tiếu Tử Hàm lần này hoàn toàn bị hắn hỏi đến chột dạ…, chuyện như vậy nói cho cùng thật sự chính là cô đuối lý, nhưng. . . . . . Đợi chút, bọn họ không phải đang thảo luận hắn và Chung Dao sao? Sao lại biến thành cô có lỗi với hắn?Cô khoát khoát tay, nghiêm túc nói, “Hai chuyện là khác nhau!”Chung Soái xoay mạnh cô lại, bất mãn oán trách, “Bà xã, đây là cùng một chuyện, chính là tin tưởng. Nói tóm lại, anh tin em, em thì không tin anh.”“Không giống nhau mà!” Cô yếu ớt chống cự.“Sao lại không giống nhau?”“Em. . . . . .”Hắn véo nhẹ gương mặt của cô, tức giận nói, “Không nói ra được chứ gì?”Chung Soái nhìn cô nói không ra lời, cười hả hê, nhưng cũng không muốn dây dưa tiếp, thật ra thì hắn hiểu được chuyện này nhìn như là thiếu hụt tin tưởng, thực chất cũng là hắn không có cho cô đầy đủ cảm giác an toàn, cô vốn là người thiếu hụt cảm giác an toàn cực độ, bọn họ vừa cưới chui, hơn nữa quá khứ của hắn dầy cộm nặng nề, không trách cô sẽ như giẫm băng mỏng, nơm nớp lo sợ. Chỉ là, cảm giác an toàn như vậy không thể dựa vào vài câu nói ngọt ngào liền nhẹ nhõm đúc thành, còn cần hắn làm được nhiều hơn, làm được tốt hơn, nếu không chỉ cần một chút xíu tan rã sẽ khiến cô chần chờ.“Bà xã, hôm nay anh cũng có lỗi. Cô ấy nói lên uống cà phê anh có thể không đi, nhưng anh nghĩ nếu đã buông xuống rồi thì cần gì phải làm chuyện tuyệt tình, nên anh theo cô ấy nói cho rõ ràng, chuyện cũ đã qua, hiện tại anh chỉ muốn vui vẻ sống với em mà thôi.”Tiếu Tử Hàm ngẩng đầu lên nhìn trên nét mặt chân thành của hắn, thản nhiên, đáy lòng đau xót, hốc mắt lại đỏ hồng rồi.“Ngốc à, tại sao lại khóc!” Lòng hắn đau mà dùng tay lau khóe mắt rơi lệ.Tiếu Tử Hàm nhìn chằm chằm vào hắn, một hồi lâu mới chần chờ hỏi, “Chung Soái, anh thật sự đã quên cô ấy sao?”Chung Soái chợt nhíu mày, mím môi cười cười, nhớ tới buổi chiều Chung Dao cũng đã hỏi hắn câu hỏi này, ” Anh ba, anh thật có thể quên mất mười năm của chúng ta sao?”(Song Ngư: cái nàng CD này, đã có chồng mà còn luyến tiếc người cũ, t khinh, tưởng mình có giá lắm ah, nghĩ là ko ai thay dc mình trong lòng Soái ca sao, bé cái lầm rồi, hehe)Một khắc kia, hắn cũng đã tự hỏi mình, thật sự quên rồi sao? Hơn nữa cố gắng nhớ lại vui vẻ và khổ sở trôi qua trong mười năm này, nhưng hắn phát hiện, trí nhớ liền giống bị pha loãng qua, vừa nhạt lại vừa mơ hồ, ngược lại hình ảnh về Tiếu Tử Hàm không ngừng thoáng hiện, cô cười, cô ngang ngược, cô làm nũng, cô rưng rưng uất ức. . . . . .Sau đó, hắn chỉ nói một câu, khóe miệng chứa đựng nụ cười nói cho cô b ấy iết, “Chung Dao, nghe nói trí nhớ của con người có hạn, đầu óc của anh hiện nay chỉ nhớ có cô ấy.”Cô gái đối diện nghẹn ngào muốn rơi lệ, kinh ngạc nhìn hắn, trong mắt là không thể tin.Chung Soái biết mình rất tàn nhẫn, nhưng hắn không phải người không quả quyết, cũng hiểu nên quyết tuyệt thì tuyệt không thể mềm lòng. Ở sân bay, khi Chung Dao rưng rưng ngăn lại hắn nói, “Anh ba, anh hận em như vậy sao, ngay cả ly trà cũng không muốn uống với em?”Vốn hắn đã quyết định, mặc kệ cô ta từ loại cảm tình nào, hắn cũng không thể để cho cô ta tồn tại hi vọng.Tiếu Tử Hàm nói đúng, có lúc hi vọng còn đả thương người hơn cả tuyệt vọng.“Đứa ngốc, nếu như không thể quên được cô ấy cũng sẽ không gấp gáp chạy về để gặp em. Tiểu Hàm, anh có trái tim, cũng không đần, biết người nào quan trọng nhất đối với mình, ai muốn cùng mình gần nhau cả đời!” Hắn cầm lấy tay cô để ngay ngực, dùng lời nói chất phác nhất loại bỏ nghi ngờ của cô.Tiếu Tử Hàm thấp thỏm ngước mặt lên nhìn ánh mắt hắn thâm tình, cảm nhận nơi lòng bàn tay truyền tới tiết tấu, trái tim đang đập dồn dập, từng nhịp gõ vào tay của cô, đánh vào trái tim của cô, truyền lại tình nghĩa hắn chân thành tha thiết.Trong nháy mắt này, Tiếu Tử Hàm bỗng dưng hiểu bà ngoại thường nói thầm câu Phật Ngữ —— buông xuống, sẽ có!Hạnh phúc đang nắm ở trong tay, chỉ là cô đang quan tâm quá nhiều, nên vẫn chưa phát hiện.“Thật xin lỗi!” Cô chân thành xin lỗi, cũng thầm hạ quyết tâm, từ nay về sau sẽ không rối rắm chuyện của bọn họ nữa, cũng sẽ không dễ dàng hoài nghi cùng buông tha nữa.“Một câu thật xin lỗi là coi như xong à?” Chung Soái cọ nhẹ cái mũi của cô, bất mãn hỏi.“Vậy muốn như thế nào?” Cô bắt tay hắn lại, bĩu môi hỏi.“Như thế nào? Anh nhớ mới vừa lúc kết hôn ai đó cùng anh bảo đảm qua, sẽ tin tưởng anh, có cái gì cũng sẽ nói cho anh biết? Kết quả thì sao nhỉ? Hừ!” Chung Soái hừ lạnh tố cáo.Ai đó chột dạ cúi đầu, thì thào nhỏ nhẹ, “Cái đó. . . . . . Người ta thấy. . . . . . Cho nên. . . . . .”“Cho nên cái gì?