y rốt cuộc thế nào?”
Tống Bác Ngạn đẩy đẩy kính mắt trên mũi, nhìn đèn phòng giải phẩu, từ từ nói, “Cụ thể em cũng không rõ ràng lắm, chỉ biết là anh ấy được khẩn cấp chuyển tới viện, nói là bị trúng đạn ở eo ếch.”
Tiếu Tử Hàm trong đầu nháy mắt trống không, hồi lâu cô mới nghe được mình không có linh hồn thanh âm, “Có nguy hiểm tính mạng không?”
Tống Bác Ngạn bấm tay đặt ở trên môi, thở dài, “Bây giờ còn không rõ ràng, chỉ là chị đừng lo lắng, bệnh viện đã cho chuyên gia giỏi nhất vào trong rồi!”
Đang nói chuyện, cửa phòng giải phẩu chợt mở ra, mọi người vội vàng xông lên, người tới lột xuống khẩu trang đối với Chung Mộ Viễn nói, “Viện trưởng sợ mọi người chờ lâu, muốn tôi đi ra trước tiên nói một chút, bệnh nhân đã thoát khỏi tình trạng nguy hiểm tánh mạng”
Nghe vậy, mọi người đều nhẹ một hơi.
“Giải phẫu còn bao lâu?” Chung Mộ Viễn dù sao cũng là trải qua chính đàn nhiều năm, lời nói cũng nói trúng tim đen.
Bác sĩ trung niên kia lại mang khẩu trang, né tránh tầm mắt của mọi người, lời nói càng thêm lóe lên, “Còn có chút vấn đề phải giải quyết, mọi người ngồi xuống trước nghỉ ngơi, đừng có gấp.”
Mọi người còn muốn hỏi tiếp thì vị bác sĩ đã vội vã cáo từ lần nữa chui vào phòng giải phẩu.
Biết hắn không có nguy hiểm tánh mạng, Tiếu Tử Hàm cực vui mà khóc, nhưng bác sĩ hàm hồ tránh né lại để cho cô mang theo một lòng lo lắng căn bản không dám ngồi xuống.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, đến lúc Tiếu Tử Hàm đứng đến hai chân tê tê, mắt nổ đom đóm, sắp ngất đi thì cửa phòng giải phẩu rốt cuộc mở ra.
Đi ra trước tiên chính là viện trưởng dẫn đầu một nhóm bác sĩ, thấy Chung Mộ Viễn trước gật đầu lấy lòng, sau sắc mặt khó chịu than thở, giải thích bệnh tình Chung Soái, “Đạn bắn nát hông của cậu ấy, . . .”
Giọng nói chần chờ lại để cho lòng của mọi người thót lên tới cổ họng, Lãnh Vận Hồng càng thêm thân hình thoắt một cái, mềm mại ngã xuống trên người chồng.
Chung Mộ Viễn ôm sát bà đã đứng không vững, tỉnh táo nói, “Lão Tôn, có cái gì ông cứ việc nói thẳng.”
Tôn viện trưởng ngẩng đầu lên, nghĩ ngợi thích hợp giải thích, “Bởi vì chúng tôi không có tham dự toàn bộ quá trình giải phẫu, cho nên hiện tại vẫn không thể xác định tình huống tuỷ sống tổn hại áp bức dây thần kinh không?”
“Cái gì gọi là không có tham dự toàn bộ quá trình?” Lãnh Vận Hồng kích động hỏi.
Lần này tôn viện trưởng còn chưa lên tiếng, một lão đầu tóc trắng bên cạnh đứng ra giải hoặc, “Đạn là do bác sĩ trên chiến hạm lấy ra, bệnh nhân đưa đến nơi này đã bị thương vượt qua 48 giờ, bỏ lỡ thời gian giải phẫu tốt nhất, cộng thêm dọc đường vận chuyển, không ngoại trừ sẽ tạo thành hai lần bị thương.”
“Vậy anh ấy hiện tại đến cùng có sao không?” Tiếu Tử Hàm không nhịn được hỏi. Cô không hiểu tại sao bang chuyên gia nhất định nói phức tạp như thế, trực tiếp nói cho bọn biết Chung Soái có sao không không phải tốt sao?
Một đám chuyên gia lựa chọn trầm mặc, Tiếu Tử Hàm tâm lộp bộp trầm xuống, cầm thật chặt cánh tay Tôn viện trưởng, “Chú không phải nói là không có nguy hiểm sao?”
Viện trưởng nắm tay của cô, nhìn lại một chút Chung Mộ Viễn cùng Lãnh Vận Hồng , thở phào một hơi mới nói, “Xác thực không có nguy hiểm tánh mạng, nhưng là theo kinh nghiệm lâm sàng, cậu ấy có thể. . . . . .”
“Có thể cái gì, chú cứ nói thật đi!” Cô phe phẩy tay của ông kích động hô lên, đám người này không nói hết lời sẽ chết sao?
“Có thể sẽ liệt nửa người thậm chí nghiêm trọng hơn!” Tôn viện trưởng nói một hơi.
Cái gì là Ngũ Lôi Oanh Đỉnh, là cái này. Tiếu Tử Hàm rất kỳ quái, tình tiết cẩu huyết như vậy, cô tại sao không có cẩu huyết đã bất tỉnh đây?
Bọn họ nói cái gì nữa cô một chút cũng không nghe được, cô chỉ cảm thấy lỗ tai ông ông, người tựa như giẫm ở trên bông một dạng, nhẹ nhàng, mềm nhũn. Xoắn chặt ngón tay đã trắng bệch, nhưng một chút cũng không cảm thấy đau. Cô nên lo lắng liệt nửa người, chỉ là trong đáy lòng lại có cái thanh âm lặp lại an ủi, “Không có chuyện gì, ít nhất anh ấy còn sống trở lại, người còn ở là tốt rồi!”
Chung Soái được trực tiếp đưa đến ICU, theo quy định chỉ cho phép thời gian cố định dò xem, nhưng bệnh viện lại phá cách để cho bọn họ bồi hộ bất kể thời gian. Chỉ là xét thấy bên trong đặc biệt, cho nên bọn họ cũng chỉ có thể đứng ở bên ngoài nhìn.
Y sĩ trưởng nói thân thể của hắn rất cường tráng, biểu đồ cơ thể cũng rất tốt. Cho nên ngày thứ hai hắn liền được chuyển tới phòng chăm sóc đặc biệt.
Bởi vì mất máu quá nhiều, trước mặt mấy ngày hắn vẫn rất suy yếu, vẫn còn hôn mê, cũng mặc kệ khi nào tỉnh lại, Tiếu Tử Hàm đều ở đây bên giường, thật chặt lôi kéo tay của hắn.
Sáng sớm ngày thứ tư sau giải phẩu, Chung Soái bị ngang hông đau đớn đánh thức, mở mắt ra liền nhìn nằm Tiếu Tử Hàm ở bên giường. Cô giống như gầy rất nhiều, mặt thật sâu lõm xuống đi, cũng không có đỏ ửng như trước kia, đau lòng nghĩ lấy tay che sờ.
Nhưng vừa động xuống tay, người đang ngủ liền tỉnh lại, mặt hoảng sợ nhìn hắn.
Hắn cố gắng kéo ra nhất mạt mỉm cười, nhẹ giọng kêu