lên cô, “Bà xã!”
Bởi vì vài ngày không nói chuyện, cổ họng của hắn ách khó nghe như con vịt. Nhưng một tiếng này lại làm cho bả vai mảnh khảnh của Tiếu Tử Hàm đột nhiên buông lỏng xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn dính vào lòng bàn tay hắn lạnh lẽo, ríu rít khóc lên, cũng ở trong lòng cảm tạ tất cả thánh thần phù hộ!
Mấy ngày nay cô thủy chung là người kiên cường nhất của Chung gia, không khóc không làm khó, cũng không oán trời trách đất, cứ như vậy nửa bước không dời canh giữ ở bên giường, lau người cho hắn, nước uống, đổi đi túi tiểu. . . . . . Ăn cơm ngủ tất cả trong phòng bệnh, ai đổi cũng không đi, cuối cùng mọi người không cưỡng được cô, chỉ đành phải ở trong phòng bệnh Chung Soái kê thêm một giường lớn, nhưng phần lớn thời gian cô vẫn là lựa chọn nằm ở bên cạnh hắn, nắm chặt tay của hắn.
“Thế nào?” Chung Soái gấp gáp mà nghĩ ôm cô, lại làm động tới vết thương ngang hông, đau đến thẳng hấp khí.
Tiếu Tử Hàm vội ấn chặt hắn, trách cứ, “Đừng động, vết thương còn chưa lành mà!”
“Tốt, anh không động, vậy em không khóc có được hay không?” Hắn lôi kéo tay của cô, nói lên điều kiện trao đổi.
Tiếu Tử Hàm ưm gật đầu, cũng không quản có sạch sẽ hay không, nắm lên tay áo bệnh nhân của hắn dùng lau khô nước mắt, hút giọng điệu mới nói, “Có đói bụng không, em đi làm chút gì cho anh ăn.”
Chung Soái lắc đầu một cái, nắm chặt tay của cô, ý bảo cô ngồi xuống, “Anh không đói bụng, để cho anh xem thật kỹ em một chút!”
Hắn lẳng lặng đưa mắt nhìn cô, tầm mắt quét qua mặt mày cô, sống mũi, gương mặt. . . . . . Vẫn còn nhớ, khắc kia bị viên đạn bắn trúng, trong đầu hắn đúng là như vậy, từng tia một lóe lên tất cả đều là hình ảnh cô. Mất đi ý thức trong nháy mắt, hắn lần đầu tiên sợ hãi cái chết, bởi vì hắn còn không kịp cùng cô đầu bạc răng long, còn không kịp dặn dò cô, mặc kệ hắn không có ở đây, cũng muốn chăm sóc mình tốt hơn.
Thật may là, ông trời ưu đãi, hắn còn sống!
Chung Soái lấy tay nhè nhẹ vỗ về mặt của Tiếu Tử Hàm, sờ tới cằm cô nhỏ đi rất nhiều thì áy náy xin lỗi, “Tiểu Hàm, thật xin lỗi, anhđể cho em lo lắng rồi!”
Tiếu Tử Hàm ẩn nhẫn nước mắt hay bởi vì những lời này mãnh liệt này, cô nắm tay của hắn hung hăng cắn, sức lực càng ngày càng nhỏ, nước mắt càng ngày càng nhiều.
“Không khóc!” Chung Soái dịu dàng dụ dỗ cô, từ trong miệng cô rút tay ra, nhẹ nhàng phủi nước mắt bên má cô cùng cằm. Nhưng cô tựa như mở ra vòi nước giống, càng lau càng nhiều, nước mắt nóng bỏng ở trên tay hắn, theo ngón tay thon dài của hắn chảy đi xuống.
Lông mày Chung Soái càng khóa càng chặt, hắn nghĩ đem cô thật chặt ôm vào trong ngực, tiếc rằng hơi nghiêng thân đều đau đến một đầu mồ hôi lạnh. Hắn thở dài, nghĩ cách dời đi lực chú ý của cô, “Bà xã, anh muốn uống nước!”
Lời này hiệu quả cực cao, người một khắc trước còn khóc hung mãnh lập tức dừng lại khóc thút thít.
“Tốt” . Tiếu Tử Hàm lau nước mắt, nhấn hạ cái nút chạy bằng điện, đem giường bệnh thoáng chỉnh cao chút, lại đi quầy rượu rót một chén nước nóng ở trong bát.
“Thử một chút, nóng không?” Cô dùng thìa múc một muỗng nước uy vào trong miệng hắn.
Chung Soái hớp một hớp, lắc đầu một cái, “Vừa lúc!”
“Đói không?” Cô nhìn đồng hồ treo tường, tự định giá lúc này gọi điện thoại về nhà cũng sẽ không quá sớm.
“Em gọi dì Mai mang cháo tới có được hay không?”
“Tốt”
Dì Mai nghe được Chung Soái muốn ăn…, hưng phấn không được, thẳng la hét muốn đi chợ mua chim bồ câu hầm canh.
“Bà xã, anh vất vả em rồi.” Chung Soái nhìn chăm chú Tiếu Tử Hàm, bàn tay khẽ chạm cằm cô thon gầy, dịu dàng vuốt xuống má, lướt đến sau tai.
“Lại muốn để cho em khóc sao?” Tiếu Tử Hàm khụt khà khụt khịt, nũng nịu hỏi.
“Tốt, không nói.” Chung Soái vuốt tóc của cô, dịu dàng nói, “Tới đây để cho anh ôm em một cái có được hay không?”
Tiếu Tử Hàm gật đầu một cái, đầu dính sát ở trong lòng của hắn, chặt có thể được nghe tim đập của hắn.
“Tiểu Hàm.”
“Dạ!”
Giống như là qua một thế kỷ, Chung Soái mới chậm rãi mở miệng, “Thật xin lỗi, anh nuốt lời rồi. Anh đã hứa với em sẽ bình an trở về, kết quả. . . . . .”
Tiếu Tử Hàm chống lên thân thể che miệng của hắn, “Hư, chỉ cần anh trở lại là tốt rồi.”
Chung Soái tán thành gật đầu, kéo xuống tay của cô đặt ở bên môi, hôn nỉ non, “Khi bị thương, anh liền cùng ông trời nói, chỉ cần để cho anh sống sót, vô luận bỏ ra giá cao thế nào anh đều nguyện ý!”
Tiếu Tử Hàm toàn thân cứng đờ, cười thầm, ông trời thật đúng là tính toán chi li!
Cô lắc đầu một cái, nắm chặt tay của hắn, trịnh trọng cam kết, “Ông xã, mặc kệ giá cao như thế nào, mặc kệ xảy ra cái gì cũng còn có em!”
Chung Soái nâng lên khóe môi, cười xoa xoa tóc của cô, “Đúng vậy, còn em nữa!” CHƯƠNG 51: “HI VỌNG MONG MANH!”Sáng sớm, viện trưởng dẫn đầu tổ chuyên gia tới phòng bệnh hội chẩn, hướng về phía Chung Soái dừng lại khua khua gõ gõ sau lại an bài một loạt kiểm tra. Thừa dịp Chung Soái kiểm tra, Chung Mộ Viễn đem Tiếu Tử Hàm gọi vào một bên, sắc mặt cực kỳ nặng nề, “Tiểu Hàm, con phải có lòng trong chuẩn bị, bệnh Chung Soái không phải rất lý tưởng.”Tiếu Tử Hà