XtGem Forum catalog
Kết Hôn Lần 2

Kết Hôn Lần 2

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328185

Bình chọn: 7.00/10/818 lượt.

bả vai của bà, không biết đến bao giờ nói, “Con trai chúng ta không yếu ớt như bà nghĩ đâu!”“Cha, hãy để cho con nói thôi.” Vẫn trầm mặc không nói, Tiếu Tử Hàm chợt nói.“Tiểu Hàm?” Chung Mộ Viễn chần chờ nhìn cô, “Con không thích hợp!”Tiếu Tử Hàm khẽ nâng lên khóe miệng, nhẹ giọng lại kiên định nói, “Con là vợ anh ấy, không có ai so với con thích hợp hơn.”Tiếu Tử Hàm tiến vào phòng thì Chung Soái mới vừa tiêm thuốc, đang nhắm mắt dưỡng thần . Cô rón rén đưa đến cái ghế, mới vừa ngồi xuống, người trên giường liền hoắc mắt mở mắt.“Em làm ồn anh sao?” Cô lấy tay kéo kéo chăn mền của hắn.Chung Soái lắc đầu một cái, vươn tay kéo tay nhỏ bé của cô, để ở trước ngực, cặp mắt lẳng lặng ngưng mắt nhìn cô, dường như muốn đem cô ghi nhớ trong đầu.Bọn họ cũng không có nói chuyện, chỉ là như vậy yên lặng nhìn đối phương chăm chú, ở tại sóng mắt lưu chuyển cùng tầm mắt giao hội, đã nói tận thiên ngôn vạn ngữ.Mọi âm thanh đều không ảnh hưởng đến họ, thời gian nước lũ cũng giống như dừng lại, không cần bất kỳ ngôn ngữ, bọn họ đã xuyên thấu qua tròng mắt đi vào tâm đối phương.“Tình huống của anh rất tệ, phải hay không?” Hắn hỏi được bình tĩnh.“Vui buồn một nửa.” Cô đáp thản nhiên, “Tuỷ sống không có bị tổn thương cho nên có cơ hội phục hồi như cũ, nhưng thần kinh bị áp bức, khôi phục khó khăn khá nhiều.”“Sẽ tê liệt?” Hắn sờ sờ chân mình không cảm giác chút nào, thật ra thì không cần người khác báo cho, đáp án đã công bố.“Có lẽ sẽ!” Cô nói như vậy, sau đó nắm chặt tay của hắn, “Nhưng, còn có em!”Chung Soái dùng sức nắm chặt tay của cô hơn, cố gắng để cho mình thanh âm bình tĩnh như thường, “Anh biết.”Nhưng sau lời này, bên trong phòng bệnh lại lâm vào yên lặng, Tiếu Tử Hàm đưa mắt nhìn Chung Soái nhắm mắt lại, dung nhan mệt mỏi để cho hắn cực kỳ tiều tụy. Cô đưa ra một cái tay khác, đặt lên cằm hắn hiện lúng phúng râu, đang lo lắng tối nay gọi dì Mai lấy dao cạo râu chạy bằng điện cạo sạch cho hắn. Chung Soái thanh âm lần nữa vang lên.“Tiểu Hàm.”“Hả?” Cô ứng tiếng, bày tỏ mình ở nghe.“Anh sợ anh sẽ liên lụy em.” Chung Soái khô khốc mở miệng, thanh âm khàn khàn phải mấy không thể ngửi nổi. Hắn lúc nói chuyện từ đầu đến cuối cũng không có mở mắt, hắn rất sợ, sợ vừa mở mắt đã nhìn thấy cô gái nhỏ cố làm kiên cường, sợ mình sẽ ức chế không được gào khóc.Thật ra thì từ khi thuốc tê đi qua hắn liền mơ hồ cảm thấy hai chân khác thường, cho dù mọi người nhất trí lừa gạt hắn là bởi vì máu không theo vòng tạo thành không thể động, nhưng làm một đội viên lục chiến có kiến thức căn bản y liệu cứu trợ, hắn như thế nào lại không phân rõ không cảm giác cùng tạm thời khác nhau đây?Buổi sáng làm kiểm tra thì nhóm bác sĩ kia hướng về phía chân của hắn lại gõ lại đánh, còn không ngừng hỏi có cảm giác hay không, phàm là người có chút đầu óc cũng nên đoán được, chân của hắn có vấn đề, hơn nữa còn là vấn đề lớn.Hắn bình tĩnh cũng không phải hắn lại kiên cường, chỉ là hắn không muốn làm cho người nhà đã lo lắng hơn vết thương chồng chất, không muốn làm cho cô gái nhỏ hắn yêu lần nữa đau lòng rơi lệ.Nhưng hắn cũng sợ, sợ cả đời nằm ở trên giường, sợ sẽ liên lụy cô cả đời. Cô còn trẻ như vậy, nếu như muốn để cho cô dùng nửa đời sau đi chăm sóc người bị liệt như hắn, để cho hắn như thế nào an tâm?Tiếu Tử Hàm nhìn chăm chú vào Chung Soái lần nữa, trầm mặc dịu dàng hỏi, “Nếu như hôm nay đến lượt en nằm ở trên giường, anh sẽ cảm thấy em liên lụy anh sao?”Hai mắt nhắm chặt chợt mở ra, hắn nắm chặt tay của cô, kiên định nói, “Sẽ không!”Tiếu Tử Hàm mỉm cười nhếch miệng, “Vậy thì đừng bảo là kéo không liên lụy, nếu như anh thật cảm thấy sẽ liên lụy em, liền tích cực phối hợp trị liệu của bác sĩ, cố gắng để cho mình tốt, cùng với em, chăm sóc em, có được hay không?”“Nhưng. . . . . .”“Không có nhưng nhị gì hết.” Tiếu Tử Hàm cắt đứt lời của hắn, “Anh quên, anh ở Hải Nam đã nói với em gì sao?”Chung Soái lắc đầu một cái, “Nắm tay nhau mà chết, bạc đầu giai lão”, đây là lời thề hắn đối cô cùng cam kết, tại sao có thể quên?“Nếu không có quên, cũng không cần nghĩ những chuyện ngổn ngang kia.”“Bác sĩ nói, rất nhiều bệnh nhân giống như anh vậy cuối cùng chẳng những có thể đứng lên, còn có thể đi!”“Ông xã, anh đáp ứng em, vô luận lúc nào cũng không thể buông tha, vô luận lúc nào thì cũng không thể đẩy em ra!”“Tốt!” Hắn giấu tay ở dưới chăn chặt chẽ nắm bắp đùi không cảm giác chút nào, hy vọng xa vời có thể truyền ra dù là một chút xíu đau tới giảm bớt cảm giác trong lòng hắn kịch liệt đau nhức.Thấy cô quên được, an tâm mỉm cười, hắn xấu hổ phải nhắm mắt lại, trong lòng mắng cùng khi dễ mình, “Chung Soái, ngươi cuối cùng là ích kỷ hèn nhát!”Những ngày kế tiếp, Chung Soái tích cực phối hợp trị liệu, không chỉ có không có đẩy Tiếu Tử Hàm ra, còn trở nên không thể không có cô. Không thấy cô sẽ không chịu chích, không chịu đổi thuốc, nhất định cô làm bạn ở bên. Một khi cô rời đi phòng bệnh, hắn cũng không đoạn gọi điện thoại thậm chí phái người đi tìm cô, muốn cô đi nhanh về nhanh.Nhóm bác sĩ điều trị đối với lần này