Không Kịp Nói Yêu Em

Không Kịp Nói Yêu Em

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325235

Bình chọn: 8.00/10/523 lượt.

thấy cô gái ngồi đối diện, ánh mắt mơ hồ nhìn ra ngoài, hai tay nắm chặt lấy nhau, trên bàn tay trắng nõn mềm mại đó, có thể nhìn thấy rõ ràng những mạch máu nhỏ bé. Tuy cô cảm thấy hơi bất an, nhưng thấy cô gái ấy hoảng sợ tuyệt vọng như thế, không kìm được nhẹ nhàng an ủi: “Yên tâm, chắc không có việc gì đâu”. Thật ra giống như cô tự an ủi bản thân hơn.

LỜI DẪN (2)

Khóe miệng cô gái đó hơi run run lên, tựa như đang mỉm cười, nhưng trong nụ cười ấy chất chứa sự hoảng hốt vô bờ bến. Chiếc xe đi không lâu liền rẽ vào một cái sân vườn, cạnh cổng có trạm gác như thường lệ, cảnh vệ vừa nhìn thấy xe lập tức dựng thẳng súng hành lễ. Thập Thúy nhìn chiếc xe đi vào cổng lớn, hai bên đường là những cây gỗ cao lớn, dưới bầu trời xanh thẳm quang đãng của một ngày đông, đường vân của những cây đó rõ ràng như vết rạn nứt trên tảng băng, ánh nắng chiếu vào nhưng không có một chút ấm áp.

Chiếc xe dừng lại, tất cả bọn họ bị đưa vào tòa nhà. Đó là tòa nhà nhỏ theo phong cách phương Tây, đi vào từ phía cửa ngách, căn phòng được bài trí theo phong cách phương Tây đơn giản mà thời thượng, ghế sofa màu xanh đen, trên bàn thậm chí còn đặt một bình hoa cúc cắt cành, ống dẫn không khí ấm tỏa ra mùi hương nhè nhẹ. Người đưa họ vào tuy mặc quân phục, nhưng nói chuyện lại rất khách sáo: “Xin các tiểu thư đợi ở đây một lát”. Anh ta dung từ “xin”, sự lo lắng không yên trong lòng họ dần dần dịu lại, người đó nói xong liền đi ra ngoài, chỉ còn lại bảy, tám người bọn họ ở trong phòng đứng nhìn nhau.

Cửa phòng một lần nữa được mở ra, lần này lại là một người hầu gái, bưng một khay trà và rót trà cho mọi người, nhưng không ai dám uống, chỉ cầm tách trà đứng đó, vẫn nhìn nhau sợ hãi, giống như một đàn cừu non đợi bị giết mổ. Giữa căn phòng ấm áp, chỉ một lát sau, huyết mạch tê dại đều như được sống lại. Thập Thúy cầm chiếc tách thủy tinh đó, tay chân đã ấm trở lại, vừa quay mặt đi liền thấy cô gái lúc nãy ngồi đối diện trên xe với cô, yếu ớt ngồi tựa ở góc tường, cơ thể run lên. Trong lòng Thập Thúy thấy đáng thương, đi lại gần nhìn thấy mặt cô ấy đầm đìa mồ hôi, không kìm được hỏi: “Cô sao thế?”.

Cô gái đó chỉ lắc đầu, không nói gì. Thập Thúy thấy cô ấy loạng choạng như sắp ngã, vội vàng đỡ cô ấy ngồi lên ghế sofa, những ngươi còn lại cũng chú ý đến họ, chỉ mở to đôi mắt sợ hãi nhìn. Thập Thúy thấy lòng bàn tay cô ấy toàn là mồ hôi lạnh nhơm nhớp, không kìm được hỏi: “Có phải là cô ốm rồi đúng không?”.

Cô gái đó vẫn lắc đầu, Thập Thúy thấy sắc mặt cô ấy tái nhợt, đôi môi khô nẻ, chỉ yếu ớt nắm chặt túi xách trong tay, bàn tay run lên. Cô vốn là y tá, thấy cô ấy yếu ớt như vậy, Thập Thúy không kìm được cởi áo khoác của mình ra, khoác lên cho cô ấy, cô gái đó mới khẽ nói: “Cảm ơn”. Cuối cùng bàn tay cũng không còn sức, chiếc túi xách rơi xuống. Thập Thúy vội vàng nhặt lên, hỏi cô ấy: “ Cô tên gì?”. Khóe miệng cô ấy hơi run rẩy một lát, nói: “ Tôi họ Doãn”. Thập Thúy đáp: “Tôi tên là Nghiêm Thập Thúy”. Cô gái đó lại run lên một chút, chính vào lúc đó bỗng nhiên nghe thấy ngoài hành lang truyến đến tiếng giày da nện xuống mặt đất, rõ ràng là có người đi về phía này, người trong phòng vô cùng sợ hãi tròn mắt nhìn về phía hai cánh cửa.

Tim Thập Thúy cũng nảy lên, cánh cửa cuối cùng được mở ra, một chàng trai nho nhã thanh tú đi vào, tuy nhiên thường phục, nhưng ánh mắt lại sắc lẹm. Thập Thúy run lên bần bật, chỉ thấy ánh mắt anh ta lướt qua khuôn mặt của từng người, cuối cùng dừng lại trên người Doãn tiểu thư đó, nơi đáy mắt thấp thoáng nụ cười, lời nói cũng lộ ra sự khách khí và ôn hòa: “Doãn tiểu thư, cuối cùng đã đón được cô rồi – mời cô đi theo tôi”.

LỜI DẪN (3)

Doãn tiểu thư đó dường như muốn đứng dậy, cô ấy nhúc nhích, lại giống như không còn chút sức lực nào nữa. Thập Thúy cũng không dám đi lên phía trước đỡ cô ấy, cô ấy yếu ớt, nhỏ bé giống như một bông hoa cúc tàn, thở gấp mà không có sức, chỉ nắm chặt lấy tấm ren phủ trên tay vịn của ghế sofa, dường như ở đó tập trung toàn bộ sức lực, cơ thể hơi run lên. Vào lúc đó, hành lang lại truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn, một đám người vây lấy một người, người cầm đầu mặc quân phục, chỉ là không đội mũ, mái tóc dày đen nhánh, tôn lên khuôn mặt tuấn tú với khí khái anh hùng, tuổi chỉ khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám, giữa đôi lông mày toát lên một khí chất lạnh lùng. Người phía trước nhìn thấy anh ta đi vào, gọi một tiếng: “Cậu Sáu!” (*)

(*) Về cách gọi Mộ Dung Phong giữa tiểu thuyết và phim truyền hình có sự khác biệt. Trong bản phim truyền hình, Mộ Dung Phong được gọi là “Tư thiếu”/Cậu Tư, còn trong tiểu thuyết là “Lục thiếu”/ Cậu Sáu.

Đầu Thập Thúy ù đi, hoàn toàn không hề nghĩ rằng lại có thể gặp được Mộ Dung Phong, bởi vì trong chính tỉnh phía Bắc này, không ai không biết Cậu Sáu Mộ Dung Phong danh tiếng hiển hách này, từ lúc Mộ Dung Thần qua đời, chính anh ta là người đảm nhận chức vụ Đốc quân Thừa Châu, trên thực tế đã trở thành thống soái Thừa quân, chẳng trách trong thành phố Vĩnh Tân lại canh gác như vậy, hóa ra anh ta chuyển từ hành dinh Đốc quân Thừa Châu sang đ


Old school Easter eggs.