Không Kịp Nói Yêu Em

Không Kịp Nói Yêu Em

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325215

Bình chọn: 10.00/10/521 lượt.

ại bản doanh phía Nam, Mộ Dung Phong lại nhìn chằm chằm vào Doãn tiểu thư đang ngồi thu mình ở một góc trên sofa, lát sau mới nặng nề thốt ra từng chữ một: “Doãn Tĩnh Uyển”. Doãn Tĩnh Uyển cúi gằm mặt thu mình trong nơi sâu nhất của chiếc sofa đó, vờ như không nghe thấy. Khóe miệng anh ta hơi chùng xuống, bỗng nhiên anh ta đi lên phía trước kéo cô dậy, cô vốn đã yếu ớt, nhẹ bẫng như người giấy, bất lực nhìn anh, trong ánh mắt mơ hồ chỉ có vầng sáng màu vàng phát ra từ chiếc quân hàm lạnh lẽo bóng loáng trên áo anh, giọng nói của anh như sấm mùa hè, ầm ầm dội đến: “Cô nói cho tôi biết…”. Toàn thân anh ta như toát ra sự lạnh lẽo, người trong phòng đều nhìn anh vô cùng sợ hãi, dáng vẻ đó của anh tựa như dã thú trong cảnh khốn cùng, ánh mắt dường như bắn ra lửa: “Cô làm gì đứa bé rồi hả?”.

Cô thở gấp gáp mà yếu ớt, bởi vì tay anh nắm chặt đến nỗi không thở nổi, người bên cạnh lo lắng gọi: “Cậu Sáu!”. Mộ Dung Phong bất ngờ quay đầu lại: “Chết tiệt, câm miệng lại hết cho tôi!”. Người đó là Hà Tự An, người thân cận nhất của Mộ Dung Phong, anh biết rõ tính cách người chủ này của mình, nghe vậy liền im lặng không nói thêm gì nữa, Mộ Dung Phong lại hung hãn nhìn Doãn Tĩnh Uyển: “Mau nói đi!”.

Doãn Tịnh Uyển yếu ớt như một làn khói mỏng manh, chỉ hà một hơi là có thể tan biến, cô lại cười, nụ cười nhẹ nhàng hiện trên gương mặt, trên khuôn mặt tái nhợt yếu đuối đó, dường như nở một đóa hoa, cô nói rất nhẹ, nhưng từng từ lại giống như là sấm chớp: “Anh vĩnh viên cũng đừng có mơ mộng hão huyền nữa”. Anh tím mặt tức giận, gân xanh trên trán nổi lên, trong mắt ngoài sự phẫn nộ không thể khống chế còn dần dần lộ ra sự tuyệt vọng, bàn tay nắm lấy cổ cô bất giác thu lại, cô hít thở trở lại, nụ cười trên mặt lại rạng rỡ hơn, cho đến lúc cười “khì khì” thành tiếng. Thập Thúy chỉ cảm thấy tình cảnh này vừa kỳ lạ vừa đáng sợ, cơ thể Mộ Dung Phong vẫn hơi run run, trong ánh mắt chỉ có sự tuyệt vọng như sắp chết, bỗng nhiên anh nới tay, Doãn Tĩnh Uyển vốn đã yếu đuối đến cực điểm loạng choạng dựa vào thành ghế sofa vẫn đứng không vững, anh ta bỗng nhiên tát mạnh một cái, “bốp” một tiếng rất vang, cô giống như một con rối không có sức lực, mềm đi ngã xuống nền nhà, nằm đó không động đậy, Mộ Dung Phong điên lên như tuyệt vọng, thu tay về lấy ra khẩu súng ở thắt lưng lên đạn “lạch cạch” một tiếng, ngắm thẳng vào đầu cô.

LỜI DẪN (4)

Người đứng bên cạnh thấy tình thế gay go, vội vàng khuyên ngăn nói: “Cậu Sáu, Doãn tiểu thư tỉnh lại hỏi rõ ràng rồi xử lý sau cũng chưa muộn, xin Cậu Sáu suy nghĩ lại”. Ngón tay giữa Mộ Dung Phong đặt trên cò súng, chỉ hơi hơi run lên. Mái tóc dài của cô rối tung xõa ra nền nhà, giống như là đám mây bị gió thổi tan đi, cô nằm đó, giống như đã chết, không chút sinh khí. Anh nghĩ đến đôi mắt lúc nãy của cô, cũng giống như đã chết rồi, không còn ánh sáng linh động nữa, có chăng chỉ là sự tuyệt vọng như vực sâu không đáy, sự tuyệt vọng lạnh lẽo mà thản nhiên, lúc nhìn thấy anh, giống như là mờ mờ hư vô, như chưa từng tồn tại. Sự lạnh lẽo hư vô ấy khiến người ta phát điên, cô tàn nhẫn như thế – cô biết đâm nhát chí mạng mới có hiệu quả như thế. Trong lồng ngực anh dường như có một con dao sắc nhọn chầm chậm khoét vào, máu nóng chảy ra ào ạt, cô cố sức ép anh xuống cái vực sâu tuyệt vọng đó.

Anh thờ ơ nhìn cô gái nằm trên sàn ngay cả thở cũng khó khăn đó, cô nằm ở đó yếu ớt đến tột cùng, nhưng câu nói nhẹ nhàng lúc nãy của cô, lại rõ ràng đẩy anh xuống địa ngục tối tăm, anh có chết cũng phải khiến cô cùng chết! Cô đã tàn nhẫn như thế, anh cũng phải khiến cô xuống địa ngục cùng anh, chịu sự giày vò không bờ bến suốt đời suốt kiếp này. Anh chầm chậm nới lỏng cò súng chầm chậm bỏ súng xuống.

Anh thong thả nói: “Đưa mấy người này đi, gọi bác sĩ đến”.

Hà Tự An vâng một tiếng, đưa mắt ra hiệu xung quanh, liền có người đưa mấy cô gái còn lại ra ngoài. Thập Thúy vốn đi cuối cùng, to gan quay đầu lại liếc nhìn, lại nhìn thấy Mộ Dung Phong bế Doãn Tĩnh Uyển lên. Doãn Tĩnh Uyển lúc đó hôn mê không biết gì, mái tóc dài rối tung của cô xõa trên khuỷu tay anh, khuôn mặt trắng bệch lại lờ mờ có vết nước mắt. Thập Thúy không dám nhìn tiếp, đi nhanh ra khỏi phòng.

PHẦN MỘT: GẶP ĐƯỢC TÌNH YÊU – CHƯƠNG 1

Chương 1

Gần tối gió lạnh thổi vào từ cửa sổ tàu đang mở, chiếc váy dài thêu ren tinh xảo màu đỏ phất phơ như cánh hoa trong gió, mái tóc dài cũng bị thổi tung lên, nhưng lại không nỡ đóng cửa. Bên ngoài cửa sổ là cảnh hoàng hôn ảm đạm, tất cả đều như cách một lớp kính mờ, những đồng bằng, những căn nhà, những dãy núi xa xa lướt nhanh qua trong mơ hồ, tiếng bánh xe xình xịch nhưng vì đã nghe quen ngược lại không hề cảm thấy ồn ào.

Tiếng ồn ào nổi lên, Doãn Tĩnh Uyển liền quay đầu lại nhìn vào cửa toa, chú Phúc, người giúp việc đi theo nói: “Đại tiểu thư, tôi ra ngoài xem sao”. Chú Phúc làm việc rất thận trọng, lần này đi rất lâu không quay lại, Minh Hương người đi cùng cô sốt ruột, nói: “Cái chú Phúc này, làm việc lúc nào cũng lề mà lề mề, lâu như vậy mà vẫn chưa về. Đây là ở trên tàu hỏa, có khi chú ấy đi xem k


Insane