Polly po-cket
Kỷ nguyên xem mắt

Kỷ nguyên xem mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210981

Bình chọn: 9.00/10/1098 lượt.

n đề về tiền bạc.”

“Tại sao lại không phải? Được rồi, sáu ngàn không tính là cái gì, sáu vạn thì sao? Sáu mươi vạn thì sao? Sáu trăm vạn thì sao? Thực ra nói đến cùng, cũng chỉ là vấn đề tiền bạc mà thôi! Mẹ kiếp cái vấn đề tiền bạc vấn đề tiền bạc!”.

Chỉ một câu nói, mà tôi lại nói rất vất vả, cuối cùng phải thở liên tục, một khoảng thời gian, trong xe chỉ có tiếng hít thở nặng nề của tôi. Khi dừng đèn đỏ ở một ngã tư đường, La Lợi vỗ vỗ vào tay tôi, tôi cắn chặt răng, không để phát ra tiếng động nào nữa. Tôi sợ tôi không kiềm chế được, tôi sợ tôi chết mất!

“Tao biết, mày là người hiểu chuyện, chuyện lần này, mày phải giải quyết luôn cho rõ ràng, xem thử anh ta rốt cuộc là như thế nào, đừng để… giống như chuyện của tao.”

Trái tim tôi, lạnh ngắt. Mặc dù Joseph không cố ý giấu giếm, nhưng khi mới bắt đầu, La Lợi cũng không nghĩ sẽ làm người thứ ba, làm người tình, nếu như cô ấy biết ngay từ đầu, theo như tiêu chuẩn trước đây của cô, chắc chắn cô sẽ từ chối, hồi chúng tôi còn đi học, cũng có những bạn trai gia đình có điều kiện tốt theo đuổi cô ấy, nhưng mà đến nhìn cô ấy cũng chẳng thèm nhìn. Được rồi, có thể điều này chẳng chứng minh được điều gì, nhưng nếu như cô ấy cố ý muốn làm người thứ ba, thì chẳng cần đợi đến tận bây giờ mới làm.

Không phải tôi biện bạch cho cô ấy, mà là nói rằng, có những lúc, thời gian rất quan trọng, giống như những điều mà người ta hay nói, một tình yêu may mắn là vào một thời điểm quan trọng gặp được đúng người mình mong chơ. La Lợi không gặp được, còn tôi, cũng không gặp được hay sao?

Lưu Thụy Căn nói sẽ gọi điện thoại cho tôi, nhưng mà tôi không hề chờ điện thoại của anh, mà trực tiếp đến thẳng nơi ở của anh luôn. Bất kể như thế nào, tôi cũng phải làm cho rõ ràng. Đợi từ chín giờ đến mười giờ, lại từ mười giờ đợi đến mười một giờ, tôi nhìn chằm chằm cửa ra vào, nhưng lại không có cảm giác vô vị.

Khuôn mặt của Lưu Thụy Căn, La Lợi, Joseph không ngừng xuất hiện trước mặt tôi, tôi suy nghĩ rất nhiều, nhưng mà, nhưng mà rốt cuộc tôi chẳng biết được rốt cuộc mình đang suy nghĩ cái gì.

Mười một giờ bốn mươi lăm, cuối cùng bên ngoài cũng đã vọng đến tiếng mở cửa, tôi ngồi yên không động đậy, trong tích tắc, khuôn mặt của Lưu Thụy Căn xuất hiện ở bên ngoài.

“Anh sao thế?”. Tôi buột miệng hỏi, khuôn mặt của Lưu Thụy Căn lúc này, trắng bệch đến sợ.

“Em đến rồi à?”.

Anh cố nhếch khóe môi, sau đó bước thấp bước cao đến chỗ tôi, tôi vội vàng chạy qua đỡ lấy anh, “Rốt cuộc là anh bị làm sao thế?”.

“Không có việc gì, chỉ là…” Anh vuốt ngực, “Chỉ là có chút không thoải mái, có chút, có chút khó chiu…”

Nói rồi, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên đầu anh, đôi môi cũng trắng bệch, tôi sợ đến nỗi muốn gọi 120.

Chương 38

Chương 38

Tôi bên này đã lấy điện thoại ra rồi, Lưu Thụy Căn ở bên kia nói: “Đừng, đừng sợ, anh nghĩ là anh uống nhiều trà quá.”

Tôi bỗng nhớ ra câu chuyện của Lưu Thụy Căn từng kể, đó là lần đầu tiên chúng tôi đi uống trà, lúc đó chúng tôi đang ở trong giai đoạn dở dở ương ương, có nghĩa là, mặc dù đã xác định quan hệ rồi, nhưng mà lại chẳng hiểu gì, chẳng tiếp xúc với nhau nhiều lắm, nhưng trong tim tôi, anh đã trở thành hình tượng một người phát ra ánh hào quang lấp lánh lắm rồi. Hồi đó còn chưa đi sâu một chủ đề cụ thể nào đó, sau một thoáng trầm ngâm và xấu hổ, Lưu Thụy Căn chỉ vào bình trà nói: “Trà là một loại nước uống tốt, nhưng không được uống quá nhiều, nếu không sẽ mất mạng đấy.”

“Không phải chứ?”.

“Thật đó. Anh nghe người ta nói như vậy, đã từng có hai bảo vệ của một xưởng trà, ban đêm gác xưởng trà chẳng có việc gì làm nên ngồi đánh bài, ai thua phải uống một ly trà. Hai người chơi thế cả đêm, khi về cả hai người đều thấy trong người không ổn, nhưng chẳng ai nghĩ ngợi gì nhiều. Thực ra lúc đó họ đã say rồi, say thật rồi, gọi là say trà.”

“Hơ, còn có việc say trà hả, trò này nghe có vẻ nho nhã nhỉ?”. Tôi cũng vui vì có nội dung và nói chuyện, vội vàng nói tiếp, “Vậy say rượu và say trà khác nhau nhiều lắm nhỉ?”.

“Còn phải xem tình hình, say trà đương nhiên là vẫn tỉnh táo, nhưng nếu xử lý không tốt, còn ghê hơn uống rượu nhiều. Lúc nãy anh nói mất mạng không hề nói quá đâu. Hai người bảo vệ đó, một người có vợ, sau khi về nhà, vợ thấy chồng mình có gì đó không ổn, giết một con gà hầm canh, rồi bắt chồng uống nên chẳng có việc gì xảy ra. Còn người kia, trở về nhà gục luôn, không dậy nữa.”

Đó là lần đầu tiên tôi nghe nói uống nhiều trà có thể mất mạng, thật sự có chút gì đó không tin lắm, Lưu Thụy Căn lại nói: “Bình thường chúng ta đều hay nói uống trà vào xót ruột, nói theo cách của người dân hay nói là, chất nhầy trong bao tử bị trà rửa sạch hết, nên không tốt. Còn nếu như nói theo khoa học, uống nhiều trà sẽ làm cho các chất điện giải trong cơ thể không giữ được cân bằng, làm ột vài chất trong cơ thể cũng mất cân bằng theo.”

Tôi nghe anh nói có đầu có đuôi như thế, nên tin luôn: “Thế uống bao nhiêu mới gọi là uống nhiều nhỉ?”.

“Yên tâm đi, một bình nhỏ này của chúng ta, uống thế nào cũng không say được.”

Lúc này đây, tôi vừa nghe anh nói uốn