XtGem Forum catalog
Lạc đường

Lạc đường

Tác giả: Dạ An

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324202

Bình chọn: 7.00/10/420 lượt.

ó ai đó sắp điên rồi. Nhưng nàng chưa từng nghi ngờ nữ nhân kia sẽ vào phủ, đến bên cạnh nàng, như không có việc gì lấy đi tất cả quan tâm của trượng phu nàng. Tim của hắn đi đâu rồi, mặc kệ là có đi đến chỗ cô ấy hay không, vĩnh viễn sẽ không trở lại nữa…Nàng nghĩ nàng sẽ thích ứng, Hoằng Quân rất đáng yêu, Hoằng Thời cũng mỗi ngày một lớn lên…

Vẫn chưa gặp được cô ấy, từ tháng giêng đến mùa xuân, mùa xuân đến mùa hạ, nghe nói đi về phương nam thăm người thân rồi. Gia rất không vui, ít nhất thì lúc nhìn nàng đã bị nàng nhận định là rầu rĩ không vui.

Một buổi chiều đầu thu, nàng nhìn hắn chậm rãi đi dạo vào viện kia, nàng gọi hắn, hắn không trả lời, nàng có hơi lo lắng đi qua. Chỉ thấy hắn đi vào thư phòng, ngồi xuống trước bàn, ôm hai nửa đồ chặn giấy xấu xí, mệt mỏi thở ra một hơi, nhắm mắt lại, tựa lưng vào ghế ngủ thiếp đi.

Vài ngày sau, nàng lại nghe được một tin khiến nàng vô cùng kinh ngạc, vạn tuế gia chỉ hôn cho Tứ gia, đối tượng là cô nương kia. Nàng nên cười sao? Có lẽ. Nhưng nàng cũng không cho rằng có gì vui vẻ, cuộc sống của nàng vẫn như cũ.

Ngoại truyện 3 [Hết'>

Ngoại truyện

Hoàng đế đi tuần ở phương Bắc, trải qua dụ dỗ, hú còi và đóng quân, vừa đi vừa săn, hơn mười ngày sau đã đến suối nước nóng. Sơn trang nghỉ mát đang được thi công, hoàng đế ra chỉ dụ thị sát, dừng chân ở “Thủy Phương Nham Tú” đã được hoàn thành. (1)

Thập Tam từ tháng tư tới nay, trong lòng vẫn luôn phiền muộn, nhưng từ nhỏ tính cách hắn vẫn hòa đồng tao nhã, trước mặt người khác cũng không để lộ cảm xúc gì. Quay đầu nhìn Thập Tứ lặng lẽ đi phía sau, chỉ thấy hắn mỉm cười, giống như được gió hồ thổi vào hết sức mát mẻ say sưa. Thập Tam không khỏi buồn bực, hắn ở đâu ra tâm tình tốt như vậy?

Từ khi rời khỏi kinh, cảm thấy biểu hiện của Thập Tức khác hẳn với thường ngày, thấy ai cũng mặt mày tươi tắn, cả tính nóng nảy dường như cũng đã bỏ rồi. Thập Ngũ đệ còn từng trộm hỏi hắn: “Thập Tam ca, Thập Tứ ca có chuyện gì vui sao?”

Ban nãy, phụ hoàn nhìn rạp hát đã hoàn thành và đang thi công, tâm tnh rất tốt, để các huynh đệ mỗi người viết mấy tấm chữ. Đây cũng là kiểm tra tài văn chương và thư pháp, từ thái tử, đại a ca trở xuống đều không khỏi khổ cực suy nghĩ, chỉ có Thập Tứ vẫn nhúng mực múa bút, không đến thời gian uống cạn một chung trà đã viết xong và nộp lên. Chữ của Thập Tứ, trong các huynh đệ cũng xem như là thượng thừa, thường được phụ hoàng khen ngợi. Phụ hoàng lúc này cũng gọi hắn đơn độc ra ngoài, nhìn thứ hắn viết, lại lộ ra chút kinh ngạc, sau đó lại gọi nội thị treo hai tấm chữ lên. Thập Tam vừa nhìn thấy, lại là hai câu trong “Hồi ức Giang Nam” của Bạch Cư Dị, cũng không sợ phụ hoàng quở trách hắn lười biếng, nhưng thời gian qua hắn vẫn luôn hồ nháo thành quen, đối với việc hắn làm chuyện khác người ngoài dự tính thì phụ hoàng cũng không thật sự tức giận.

“Giang Nam đẹp, phong cảnh vốn thật quen. Nắng lên hoa sóng hồng tợ lửa, xuân về sông nước lặng xanh trong. Chẳng nhớ Giang Nam sao?

Nhớ về Giang Nam, nhớ nhất Hàng Châu. Sơn tự giữa tháng tìm hoa quế, Quận Đình trên gối nhìn triều đầu. Khi nào lại đến thăm?”

Thập Thất đệ bên cạnh ghé lại, nói khẽ: “Sao Thập Tứ ca lại không viết đánh đánh giết giết nữa rồi?” Thập Tam cũng biết lòng hắn có xúc cảm, nhưng cũng ngờ tới trong lòng Thập Tứ còn đang nghĩ về một thứ khác, “Nhớ Giang Nam, sau đó là Nhớ Ngô cung. Rượu Ngô một ly xuân lá trúc. Ngô oa song vũ túy phù dung. Khi nào lại tương phùng?”

Phụ hoàng cười hỏi Thập Tứ: “Sao ngươi lại viết cái này?”

Thập Tứ lập tức đứng lên, đi đến chính giữa điện trả lời: “Hồi phụ hoàng, là nhi tử nhìn thấy phong cảnh ở châu Như Ý, nhớ tới năm ấy theo phụ hoàng đi tuần ở phương nam nên có cảm xúc.”

Hắn nói rất thành khẩn, phụ hoàng lại lắc đầu, gảy tờ giấy cười nói: “Tạm thời không phạt ngươi dùng lời của cổ nhân để ứng phó, chỉ nhìn một cách đơn thuần lại có chút phong lưu ý vị, so với giương cung bạt kiếm trước đây đã có tiến bộ.”

Thập Tứ được khích lệ, vui rạo rực tạ ơn lui về chỗ ngồi.

“Thập Tam Ca, chúng ta đi dạo trên đê này một chút đi.”

Cái tên một đường chỉ nhìn hồ nước và cây liễu này đã hoàn hồn chưa vậy? Hắn còn nghĩ đến Giang Nam và Hàng Châu hay sao…

“Ngẩn người cái gì?” Thập Tứ đuổi theo, vỗ vai hắn nói: “Vào đình phía trước ngồi đi.”

Thập Tam nghĩ thầm, người vẫn luôn ngẩn ngơ không phải là đệ sao? Thập Tứ lướt thẳng qua hắn, đến ngồi bên bàn đá trong đình, nói với người hầu Phó Hữu Vinh: “Đi, chuẩn bị trà cho ta.” Cũng may là nơi này cách chỗ đóng trại không xa, cũng không tính là quá khó khăn để làm, Phó Hữu Vinh không có ai để phân phó nên phải đáp lại, tự mình chạy đi.

Con đê trong hồ chia làm ba nhánh, châu(*) Như Ý và hai châu khác, dương liễu lả lướt trên đê, nước trong hồ dập dờn chiếu sáng, hơn nữa chính đang ở khí trời mùa hè, ấy vậy mà lại không thấy quá nóng. Nơi này đúng là chỗ hành cung tốt nhất. Thập Tứ chỉ vào một châu đảo trong đó nói: “Cảnh sắc ở đó rất đẹp, giống như một cái vườn nhỏ, ở đó đã có hồ nước sáng lấp lánh lại có thêm bóng dáng của tùng trúc, nhất định là có thú v