dịch cách xa cậu ta một chút. Cậu ta lại bu lại: “Vậy để ta hôn cô một cái cũng được.”
Tôi lạnh lùng trừng mắt nhìn cậu ta, đứng dậy chạy lấy người. “Lý Hàm!” Cậu ta giữ chặt tôi lại. Tôi nhìn cậu ta, nhẹ giọng nói: “Buông ra.” Cậu ta không cam lòng thu tay lại, nhưng vẫn ngăn trước mặt tôi. Cậu ta hỏi: “Lần trước ta không nói với cô chuyện ta nạp trắc phúc tấn nên cô giận sao?”
Rốt cuộc là cậu ta đang nghĩ cái gì vậy? Tôi hoàn toàn bị làm ờ mịt rồi. Chẳng lẽ tôi làm gì để cậu ta hiểu lầm sao? Sớm biết phiền phức như vậy tôi đã không xuất hiện trước mặt cậu ta, cứ tưởng trước kia cậu ta chỉ nói đùa, thật sự xem tôi giống Lý Hạo. Hiện tại suy nghĩ cũng vô dụng, cứ giải quyết chuyện trước mắt đã. Tôi cố gắng để bản thân bình tĩnh, nói: “Thập Tứ gia, không được đi chúc mừng ngày vui của ngài quả thật đáng tiếc. Lần sau ngài cưới phúc tấn cứ gửi thiếp mời cho tôi, tôi nhất định sẽ đến uống rượu mừng.” Tôi dừng một chút, lại nói: “Chờ đến lúc tôi thành thân, tất nhiên cũng sẽ không quên sai người đưa thiếp mời cho ngài.” Nói đến mức này, tôi nghĩ cũng đã quá đủ rồi.
Thập tứ lẳng lặng nhìn tôi, dịu dàng nói: “Vì sao không phải là hai chúng ta cùng phát thiếp mời cho người khác.”
“Không thể!” Tôi quả quyết nói.
Trong mắt của cậu ta bừng lên lửa giận mãnh liệt: “Vì sao không?”
“Bởi vì tôi không thích.” Tôi không muốn dây dưa với cậu ta thêm nữa, càng sớm tránh xa càng tốt.
Sắc mặt của cậu ta tái mét, ánh mắt đầy nét tàn nhẫn lạ lẫm. Chúng tôi không ai nhường ai trừng mắt nhìn đối phương một hồi lâu, đột nhiên cậu ta xoay người rời đi. Đi về phía trước chừng trăm bước, lại quay trở lại, có lẽ là nhớ con ngựa. Cậu ta lại đến trước mặt tôi, khuôn mặt u ám nói: “Ta đưa cô về.”
Từ lần trước cụt hứng bỏ về đến nay đã nửa tháng, tôi không gặp lại Thập Tứ nữa. Chắc là cậu ta đã buông tay rồi? Giống như lòng tự trọng to lớn của các vị hoàng tử, đã chạm vào giới hạn cuối cùng thì không thể quay lại để tự rước lấy nhục được. Tôi nghĩ lần trước tôi đã làm rất đúng, thay vì né tránh không bằng nói thẳng giải quyết cho xong, để tất cả mọi người hiểu ý của đối phương, không cần phải tiêu phí thời gian đoán già đoán non lại nỗ lực không cần thiết.
Tôi từ chối Thập Tứ ngoài việc muốn rời xa vòng xoáy chính trị còn là vì rất khó chấp nhận cậu ta làm chồng tôi. Xuất giá chỉ là chuyện sớm muộn, tôi cũng chưa từng nghĩ không có tình yêu thì không gả, nhưng Thập Tứ thật sự quá nhỏ, nhìn cậu ta tôi sẽ nghĩ đến Lý Hạo. Gả cho cậu ta cũng không chỉ là ăn cơm tán gẫu cùng cậu ta, nghĩ đến việc quan hệ xác thịt với đứa trẻ chưa trưởng thành thì tôi lại thấy buồn nôn (trâu già gặm cỏ non vẫn xem là nhẹ, quả thật là giống như hủy hoại mầm mống của dân tộc vậy).
Chuyện của Thập Tứ xem như là kết thúc, nhưng dù sao kinh thành vẫn là nơi thị phi, tính cách của tôi hoàn toàn không thích hợp với người ở thời đại này, lại xúc động quá khích, chưa biết chừng sau này lại đắc tội với vương công quý tộc, cách cách phúc tấn nào đó, vẫn nên trở về nhà ở Thịnh Kinh chờ đợi thôi. Tôi liền viết một phong thư cho cha, nói tôi ở Bắc Kinh đã hơn một năm, rất nhớ cha và đệ đệ, dù sao cuộc tuyển chọn cũng đã kết thúc, xin ông phái người đến đón tôi về nhà. Tuy rằng đến bây giờ vẫn chưa có hồi âm, có lẽ cha cũng sẽ không cự tuyệt nguyện vọng hợp lý này đâu.
Sáng sớm hôm nay, không muốn ngồi đợi trong phòng, tôi liền sai hạ nhân đánh xe ra ngoài đi dạo. Cậu đã hoàn toàn thả lỏng tôi, có lẽ là phần lớn thời gian tôi đều dịu dàng biết lễ nghĩa, cũng có thể là ông cho rằng tôi đã hết thuốc chữa, đáng thương cho cha còn muốn để ông ấy quản giáo tôi.
Tiểu tử đánh xe hỏi tôi đi đâu, tôi suy nghĩ nói đi dạo quanh khu vực Vương Phủ Tỉnh là được rồi.
Đường phố Vương Phủ Tỉnh mới bắt đầu xây dựng vào thời Nguyên, vào thời nhà Minh, Vĩnh Lạc đế muốn lôi kéo chư vương nên đã dựng lên mười tòa vương phủ ở ngoài cửa Đông An, đó là lý do vì sao đường phố này được gọi là ‘phố Thập vương phủ’, về sau không biết vì sao Uyên Vu uống một ngụm nước giếng trên phố lại đổi thành ‘Vương Phủ Tỉnh’. Trước đây đi dạo ở Vương Phủ Tỉnh, đều là các phố chợ lớn ở quảng trường phía Đông, Tân Đông An, các đại lầu bách hóa và cửa hàng khổng lồ của thương nhân, hiện tại nhìn đường phố này, ngoại trừ mặt đường rộng rãi cũng chỉ có tường vây. Còn có miệng giếng nổi tiếng cả nước, cũng chẳng có gì đặc biệt, cũng chỉ là giếng bình thường mà thôi. (vẫn là chính phủ Bắc Kinh thời hiện đại có sáng tạo, dùng đá cẩm thạch màu hồng đỏ vẽ hoa văn lên bệ giếng, trên miệng giếng che phủ một bức phù điêu hình tròn đúc bằng đồng, mười con rồng xoay quanh văn tự ghi chép về Vương Phủ Tỉnh).
Không ngờ lần đầu tiên lại thấy Vương Phủ Tỉnh yên tĩnh lạnh lẽo như thế! Trên đường không hề có bất kì cửa hàng nào, phụ cận đều là phủ đệ của quý tộc bát kỳ, rất xứng với tên ‘phố vương phủ’.
Xe ngựa chạy chậm rãi, rốt cuộc phía trước cũng xuất hiện một tòa kiến trúc khác biệt với tường vây và cửa chính phủ đệ, nhìn nóc nhà nhọn hoắt và giá chữ thập treo cao liền biết đây là một nhà thờ. Có lẽ là tiền thân của ‘
