thế, cô lại hoàn toàn không biết một chút nào, hoặc cũng có thể nói, từ trước đến nay cô chưa từng để ý, tâm tư của cô từ trước đến nay đều đặt vào Tô Hiểu Bách, còn anh ở bên cô, giống như đang sắm vai người theo đuổi, yêu thương chiều chuộng cô, bất kể là khi nào, chỉ cần cô xoay người bỏ đi còn anh sẽ vẫn mãi đứng đó.
Chương 07 Phần 3
Cô ở bên anh luôn luôn được yêu thương chiều chuộng, thế mà chưa từng biết là trước đây bản thân mình lại tồi tệ đến vậy.
Mỹ vị trước mặt đột nhiên biến thành thứ gì đó thật mỉa mai, cô buông đũa xuống, cúi đầu không dám nhìn anh, khẽ hỏi: “Quan Nhã Dương, anh không hận em sao?”
“Em thấy thế nào?”, Quan Nhã Dương nhìn cô, đôi mắt đen láy có rất nhiều cảm xúc đan xen, nhét đôi đũa cô vừa buông xuống vào tay cô trở lại, “Giờ anh không muốn nói đến chuyện này, ăn xong trước đã.”
Sau khi ăn xong, Nguyên Phi Ngư được anh bế trở lại sofa trong phòng khách, sau đó pha một tách trà nóng đưa cho cô, còn Quan Nhã Dương lại không một phút nào nghỉ ngơi, đứng dậy xắn tay áo đi quét dọn mảnh vỡ thủy tinh trong bếp.
Anh không sành chuyện nhà, động tác quét dọn cũng rất gượng gạo, nhưng lại cực kỳ cố gắng nghiêm túc, đợi dọn dẹp mọi thứ xong xuôi, anh mới cầm tách cà phê ngồi xuống cạnh Nguyên Phi Ngư, cầm điều khiển mở ti vi, tập trung xem tin tức tài chính, hoàn toàn không có ý rời khỏi đây.
Mùi hương của trà và cà phê hòa trộn làm một, vấn vít quanh hai người, tuy chẳng ai nói gì, tin tức tài chính trên ti vi cũng phát liên tục, nhưng vẫn khiến người ta có cảm giác ấm cúng, Nguyên Phi Ngư chợt cảm thấy ảo giác, nếu giữa họ không có bất kỳ trở ngại nào, nếu thực sự kết hôn với nhau, có phải đều ngày ngày ăn cơm cùng nhau, ngồi trên sofa uống trà xem ti vi, tận hưởng những tháng này ấm áp, ngọt ngào và hạnh phúc?
“Quan Nhã Dương…”, Nguyên Phi Ngư bê chiếc cốc sứ, thử gọi anh một tiếng, giọng có vẻ không mấy tự nhiên: “Em muốn uống cà phê.”
“Không được.” Quan Nhã Dương chẳng ngoái đầu lại, lập tức cự tuyệt yêu cầu của cô, “Uống cà phê buổi tối sẽ không tốt cho giấc ngủ.”
“Vậy tại sao anh lại uống?” Cô bất mãn phản kháng, giọng điệu ngọt ngào đáng yêu dường như ẩn giấu đã lâu trong cổ họng cô giờ được phát ra, khiến cổ họng chợt đau nhói, hơi ngưa ngứa.
Bàn tay bê tách cà phê của Quan Nhã Dương chợt căng cứng, trên khuôn mặt tuấn tú kia nhuốm nét gượng gạo, quay đầu lại nhìn cô một cái, rồi lại lập tức quay sang xem ti vi, “Anh sắp phải trở về công ty tăng ca, có chút chuyện vẫn chưa giải quyết xong.”
“Chuyện vẫn chưa giải quyết xong, thế tại sao đột nhiên anh lại đến nhà em? Còn nữa, tại sao anh lại có chìa khóa nhà em?”, Nguyên Phi Ngư nhấp một ngụm trà xanh, buột hỏi vấn đề mà mình thấy kỳ lạ từ lâu rồi.
“Không biết ai gửi chìa khóa nhà em ở chỗ công ty anh, còn viết cả địa chỉ nhà em lên tấm thiếp nữa, nói hãy chăm sóc em thật tốt.” Kỳ thực sáng nay anh nhận được một cái túi, trong túi có một tấm danh thiếp, một chiếc chìa khóa, còn cả nội y của con gái nữa, anh mở chiếc túi đó ngay tại phòng làm việc, đúng lúc mấy vị quản lý bộ phận tài vụ của công ty và thư ký đều có mặt, tất cả mọi người đều trông thấy đồ lót của phụ nữ, lập tức dùng ánh mắt vừa kỳ lạ vừa mờ ám nhìn anh cả nửa ngày trời, đến tận giờ nghĩ lại, anh vẫn nhớ lại cảnh mình lúc đó khóc không được cười cũng chẳng xong. Anh đặt tách cà phê xuống, day day nhẹ huyệt thái dương: “Anh nghĩ đây là trò của Tần Lạc.” Kích cỡ đồ lót hoàn toàn vừa khít với người Nguyên Phi Ngư, ngoài Tần Lạc ra, thực sự anh chẳng thể nghĩ ra được ai khác, vừa hiểu rõ Nguyên Phi Ngư lại thêm đi làm cái chuyện như thế.
Nguyên Phi Ngư suy nghĩ vẩn vơ, sáng sớm Tần Lạc mới gọi điện thoại ình, nó bảo sẽ ình một sự ngạc nhiên đáng mừng, vậy niềm vui mà nó trao tặng lẽ nào chính là Quan Nhã Dương?
Nghĩ đến đó, cô lại nghĩ đến lúc nói chuyện với Tần Lạc, chuyện Tô Hiểu Bách hôn nó, sắc mặt đột nhiên thay đổi, chuyện không hay cứ vấn vít cả ngày trời trong đầu cô lại chợt ùa về, khiến tay cô run lên bần bật.
“Sao vậy?”, Quan Nhã Dương nhận ra sự bất thường của cô, quay đầu lại hỏi với vẻ quan tâm: “Vết thương lại đau phải không?”
“Không… không phải.” Cô cố gắng kìm nén thứ cảm xúc đang trào dâng trong lòng lại, nhích người sang bên, đặt cốc xuống, “Đúng là Tần Lạc rồi, chỉ có cậu ấy mới có chìa khóa riêng của nhà em, hôm qua đi du lịch Nhật Bản rồi… đi cùng với Hiểu Bách.”
“Anh biết. Trước đó anh đã phái người điều tra lịch trình của cậu ấy, biết cậu ấy không ở nhà, mới dám đến, hình như cậu ấy không thích anh, anh không muốn làm khó em.” Quan Nhã Dương nói xong, khóe miệng khẽ nhướng cao tạo thành một nét cười, nụ cười rất nhẹ, nhưng lại tỏ vẻ chán nản vô vọng.
Trước nay anh không biết mình đã đắc tội gì với Tô Hiểu Bách, giữa họ chưa từng giao lưu gặp gỡ gì, có một lần duy nhất khi đang ở bên cạnh Nguyên Phi Ngư thì cũng chẳng xảy ra xung đột, có điều anh thực sự không thích ánh mắt mà Tô Hiểu Bách nhìn Nguyên Phi Ngư, không biết có phải anh nghĩ nhiều hay không, chỉ cảm thấy ánh mắt thân thiết nồng nàn của Tô Hiểu Bách hoàn toàn kh