một tổn thất quá lớn.”
…
4.
Đó là bốn năm về trước, dù sao họ cũng đã có được một khoảng ký ức vui vẻ, những chuyện xảy ra sau đó đều khiến anh không thể nào ngờ được, thậm chí cho đến tận lúc này anh cũng không biết rốt cuộc mình sai ở đâu.
Quan Nhã Dương nghiêng đầu ngắm nhìn khuôn mặt như trăng giữa đêm rằm của Nguyên Phi Ngư, thực sự đã rất muốn hỏi cô khi ấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh không sao mở miệng được, trông thấy bộ dạng cô gặp ác mộng, dáng vẻ yếu ớt như hoa băng của cô, chỉ cần chạm vào sẽ vỡ, anh sợ rằng cô sẽ vỡ, cho nên anh lựa chọn là không chạm vào nữa, như thế chí ít cũng có thể để cô vẹn nguyên ở bên anh thế này.
Không gian tĩnh lặng, Nguyên Phi Ngư lẳng lặng chìm đắm trong suy tư của mình, rồi lại quay sang Quan Nhã Dương lay lay anh, khẽ gọi tên: “Quan Nhã Dương…”
“Sao vậy?” Ngay từ đầu Quan Nhã Dương đã cảm thấy Nguyên Phi Ngư có gì đó là lạ, hình như chủ động muốn gần gũi anh, mặc dù vì chuyện đó khiến anh cảm thấy vô cùng vui vẻ, nhưng cũng đồng thời không thể nào bỏ qua ánh mắt như đang muốn lẩn tránh của cô, cho nên tâm trạng mới hoàn toàn không thấy thoải mái, “Nguyên Phi Ngư, em muốn nói gì phải không?”
Nguyên Phi Ngư lặng lẽ gật đầu, sau đó bất ngờ hành động. Cô dè dặt động đậy bên chân bị thương, bước xuống khỏi sofa, sau đó nhảy lên đùi Quan Nhã Dương, ánh mắt cháy bỏng như lửa đốt lại pha chút xấu hổ nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói lo lắng, khe khẽ run rẩy hỏi: “Đêm nay Hiểu Bách không ở nhà, anh có thể ở lại cùng em không? Làm xong chuyện hôm qua… làm xong…”
Quan Nhã Dương thở một hơi dài, rõ ràng không tin vào tai mình nữa, thực sự không thể tin nổi, liền nhìn cô: “Em nói cái gì?”
Nghĩ đến hành động hôm qua khi mình muốn cô, cô còn một mực giữ thái độ kiên quyết, cứ như đang phải đối mặt với yêu râu xanh, cuối cùng còn khóc toáng lên, khiến anh cho đến tận giờ vẫn cảm thấy áy náy hổ thẹn, hôm nay còn cố tình giữ khoảng cách với cô, nghĩ rằng cô vẫn đang đề phòng mình, không ngờ cô lại chủ động yêu cầu tiếp tục.
Rốt cuộc là chuyện gì đây?
“Nguyên Phi Ngư, em biết mình đang nói gì không?” Anh nhắc nhở cô, giơ hai tay ra ôm cô sát gần mình, rồi lại đặt lên sofa, cô mặc bộ đồ ở nhà màu xanh nước biển, chất vải rất mỏng, nên khi ngồi lên đùi anh, anh thậm chí có thể cảm nhận được luồng nhiệt từ cơ thể cô đang tỏa ra, đường cong yêu kiều trên cơ thể cô, lại thêm những lời nói vô cùng kích thích của cô, cơ hồ lập tức khơi dậy dục vọng trong anh.
Anh lại di chuyển sang bên, mắt vẫn giả bộ xem ti vi, “Em muốn chơi với lửa, anh sẽ chiều em, nhưng hôm nay không được, chân em bị thương.”
Nguyên Phi Ngư không phải người dễ dàng từ bỏ, lại dựa sát vào người anh, “Anh có mắc hội chứng yêu chân không?”
“Không.” Quan Nhã Dương bị câu hỏi của cô làm cho rối mù.
“Vậy chân em bị thương, thì có liên quan gì?”
Cô vẫn quyết không từ bỏ, lại lần nữa trèo lên đùi anh, hơn nữa còn bắt đầu cởi cúc áo anh, hai tay tuy khẽ run rẩy, nhưng lại kiên định khác thường, cởi được một chiếc cúc lại hít thở thật sâu, khi cô cảm thấy phần dưới căng cứng, khuôn mặt không kiềm chế được mà đỏ bừng, răng cắn chặt xuống môi dưới, đôi mắt khép hờ, đưa tay vuốt ve phần ngực đang lộ ra của anh.
“Đợi chút.” Giọng anh khàn khàn, nắm lấy bàn tay đang khơi dậy dục vọng trong anh, cố gắng duy trì lý trí, nhưng toàn thân đã nóng như lửa đốt, hơi thở thêm gấp gáp, “Em thật sự muốn không? Anh chưa chuẩn bị bao cao su.”
Cô choàng mở mắt, khẽ gật gật đầu, đôi môi hồng run rẩy chủ động hôn lên môi anh.
Tình dục của ngày hôm qua vốn tích lũy trong con tim không thể giải tỏa, chẳng có nơi nào phát tiết, khiến anh làm sao kiềm chế được cái đụng chạm như thế này, vì thế liền bế cô lên, đi vào phòng ngủ, đè chặt cô xuống giường.
Những thứ của ngày hôm qua, cho đến hôm nay đã được tiến hành thuận lợi hơn nhiều, lại thêm cô chủ động phối hợp, chỉ một loáng sau, cả hai đã lõa lồ cuốn chặt lấy nhau trên giường, yêu nhau bao nhiêu năm, nên anh cũng biết rõ từng đường cong trên cơ thể, cũng từng tưởng tượng qua vô số lần, nhưng đến khi thực sự trải nghiệm, cảm giác tuyệt vời lại khiến anh không thể nào kiềm chế được hơi thở gấp. Cơ thể cô chưa từng trải qua chuyện này nên thật ngọt ngào, anh nghe thấy cô khẽ rên đau, anh lại nhẹ nhàng điều chỉnh chậm lại… Đợi đến khi thực sự hòa vào nhau, anh phủ phục người vùi mặt vào hõm cổ cô, ngẩng đầu khẽ hôn lên vành tai, rồi dè dặt dò hỏi như đứa trẻ: “Phi Ngư, chúng ta hãy quên đi mọi chuyện trước đây, bắt đầu lại từ đầu được không?”
Đắm mình trong cảm giác say mê, Nguyên Phi Ngư nghe thấy lời anh, rất muốn gật đầu, nhưng cuối cùng lại im lặng không làm gì, chỉ khi cảm giác khoái lạc mơ hồ đã đạt đến cao trào, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn xuống.
Cô nhớ anh từng nói rằng: “Phi Ngư, có đôi vây dài tựa như đôi cánh, đó cũng chính là chiếc vây, đừng hòng có thể bơi ra được biển lớn, cho nên em phải ngoan ngoãn ở bên cạnh anh đi.” Anh so mình với biển lớn của cô, hơn nữa những năm qua cũng luôn là như thế, bất luận có bao nhiêu lần cô muốn rời đi, bao nhiêu lần làm