Mà Hứa thư ký bị hắn ôm vào trong ngực lại thoáng cái lên tiếng khóc rống ,cô ôm sống lưng rộng rãi của hắn khóc đến khàn cả giọng,
“Chu Việt, Phương Đông Thần có chuyện gì hay không? Nếu như,nếu như hắn thật sự gặp chuyện không may,em ——”
Cô không dám tưởng tượng nếu Phương Đông Thần gặp phải chuyện gì,nhất là cha mẹ hắn phải làm sao nha? Dựa theo tuổi của hắn,gia đình phần lớn là con một, với lại đời người khổ nhất là chuyện kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. . . . . .
“Sẽ không ! Hắn sẽ không có việc gì !”
Lời của cô còn chưa nói xong,đã bị hắn cường ngạnh cắt đứt,
“Chữa cho hắn là bác sĩ đứng đầu trong bệnh viện Đường Dục Hàn ,anh sẽ không để cho hắn có chuyện gì !”
Hắn dùng lực ôm chặt cô,dùng mình lồng ngực vững chắc để cô an tâm,hắn biết cô lo lắng cái gì,cho nên khi hắn nhận được tin tức đầu tiên là gọi điện thoại báo cho Đường Dục Hàn,bảo hắn an bài bác sĩ giỏi nhất,mà Đường Dục Hàn cũng đã lập tức lên máy bay đi tới thành phố N,để lỡ như thật sự có chuyện gì bất trắc hắn sẽ tự mình ra trận cứu giúp.
Lục Chu Việt quá mức lo lắng còn cô thì quá mức lệ thuộc vào hắn,thế cho nên hai người hoàn toàn không có chú ý tới vẻ mặt người chung quanh đầu tiên ngạc nhiên ngay sau đó lại không thể tin cười cùng lại khôi phục bình tĩnh,đều nói hoạn nạn thấy chân tình có lẽ chính là ở chỗ này.
Khi hắn trấn an Hứa Lưu Liễm bóng ma trong lòng dần dần tản đi,thân thể không ngừng run rẩy rốt cục buông lỏng xuống,nhưng như cũ lo lắng Phương Đông Thần sống hay chết,Lục Chu Việt biết hiện tại bảo cô trở về nghỉ ngơi căn bản không thể nào,nên để cô ngồi ở trên ghế dài,sau đó đi tới hỏi thăm những người phụ trách công trình rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Người phụ trách chưa hết hoảng sợ,đứt quãng nói với hắn đã xảy ra chuyện gì,sau khi hắn nghe xong gương mặt âm trầm giống như mây đen ập đến giữa ngày hè,hắn nhìn thoáng qua người phụ trách không chút lưu tình nói,
“Hạng mục này bắt đầu từ hôm nay không có bất kỳ quan hệ gì với công ty kia,Thân Viễn sẽ tự lựa chọn ra nhà thầu khác!”
Người nọ nơm nớp lo sợ lau mồ hôi ra ngoài,nhưng ngay sau đó Lục Chu Việt gọi một cú điện thoại cho Diêm Hạo Nam và Đường Dục Hàn ,
“Lập tức giúp tôi truy nã một người tên là Vàng đầu to,tôi bất kể các cậu dùng thủ đoạn gì phải bắt được hắn cho tôi!”
Hắn biết Vàng đầu to muốn chạy trốn chắc chắn sẽ không đi đường chính,Diêm Hạo Nam và Đường Dục Hàn đều là giới hắc đạo,thủ hạ trải rộng khắp thế giới, mặc cho tên Vàng đầu to có bản lãnh thông thiên cũng trốn không khỏi mắt hai người bọn họ.
Chương 148: Không Cần Mong Đợi
Phương Đông Thần vì được cấp cứu kịp thời nên không nguy hiểm đến tánh mạng,nhưng bị thương rất nặng,dù sao một thùng lớn như vậy nện vào người, hơn nữa còn từ trên cao rơi xuống,nên xương bả gãy,nội tạng có chút tổn thương.
Hứa Lưu Liễm nghe hắn thoát khỏi nguy hiểm đầu tiên trước mắt tối sầm ngất đi,Lục Chu Việt đau lòng đỡ lấy cô sau đó căn dặn người bệnh viện an bài cho cô một phòng nghỉ ngơi,hắn nhìn cô vì kinh sợ quá độ mà mặt tái nhợt không còn chút máu,trong mắt xẹt qua một tia đau xót.Đây chỉ là một người ngoài mà cô đã không chịu nổi,nếu có một ngày Liên Tố rời khỏi cô,thế giới của cô có thể mất hết hay không?
Nhẹ nhàng hôn lên trán cô,trong lòng hắn âm thầm nói với cô,
“Lưu Liễm,sau này mỗi một kiếp nạn trong cuộc đời em,anh sẽ cùng em trải qua!”
Chỉ là giờ phút này nói ra những lời này hắn lại không nghĩ đến, nếu kiếp nạn lớn nhất trong đời cô chính là hắn,thì hắn nên làm gì đây?
Lục Chu Việt đến phòng bệnh thăm Phương Đông Thần,Phương Đông Thần đã tỉnh lại nhưng sắc mặt tái nhợt yếu ớt nhìn thấy mà giật mình,hắn nhìn thấy người đó tiến vào phản ứng đầu tiên chính là hỏi,
“Cô ấy thế nào?”
“Bị chút kinh sợ,nhưng tôi đã cho người đưa cô ấy đi nghỉ ngơi”
Lục Chu Việt nhìn hắn một lát,cuối cùng nhàn nhạt mở miệng,tư vị người phụ nữ của mình được người đàn ông khác toàn tâm toàn ý yêu thương,thật không dễ chịu chút nào.
“Hôm nay thật cám ơn cậu!”
Hắn đứng bên cạnh giường bệnh Phương Đông Thần dùng giọng trịnh trọng biểu đạt lòng biết ơn của mình, nhưng một giây sau hắn lại đổi sang tư thái cường ngạnh,
“Nhưng cậu đừng tưởng rằng cậu vì cô ấy mà có thể chết,thì tôi sẽ chắp tay đưa cô ấy cho cậu!”
Có một người đàn ông nguyện ý vì người phụ nữ của hắn mất đi tánh mạng,điều này nói rõ người phụ nữ của hắn rất ưu tú, nhưng hắn sẽ không vì người đàn ông khác yêu cô sâu sắc mà buông tha cô.
Phương Đông Thần tựa tại nơi đó khóe miệng nhếch lên có chút tự giễu,
“Lục tổng,việc này thì ngài yên tâm,bởi vì tôi biết,tình huống hôm nay nếu như đổi lại là ngài,ngài cũng nhất định sẽ xả thân cứu cô ấy!”
Lục Chu Việt tâm trạng khá hơn một chút, Phương Đông Thần lại tiếp tục nói,
“Huống chi tôi cũng biết,chẳng qua cố chấp cho dù dùng máu thịt trong người cũng không thể chân chính bảo vệ cô ấy,nếu muốn chân chính bảo vệ cô ấy là đem cô ấy để sau lưng nhổ sạch tận gốc nguy hiểm,mà tôi thì không có năng lực đó!”
Đúng vậy,hắn chỉ là một người gia đình xuất thân bình thường,không có quyền thế lại không có tài phú càng k