hiệu hiếm có là tiếng Hàn cùng tiếng Nhật, còn có một số ngôn ngữ khác Cố Lạc cũng không hiểu.
Mặt tiền mỗi cửa tiệm cũng không lớn, không có lắp đặt thiết bị xa hoa, ngay cả đèn neon sặc sỡ để mời gọi khác cũng không có, chỉ có một tấm ván cũ rộng mở sáng bóng, phía trên cẩn thận viết tên thức ăn.
Cố Lạc dẫn anh vào một tiệm mì treo nửa đoạn vải bông màu xanh dương, thời gian này khách tới dùng cơm thế nhưng rất nhiều, thanh niên quần áo xinh đẹp cũng không ít, trong tiệm nhao nhao ầm ĩ rất là náo nhiệt.
Nhan Hạ và Lục Kya Việt ở vị trí rất gần bên trong, lúc Cố Lạc vẫn còn đang nhìn quanh Lục Kya Việt cũng đã phát hiện ra cô, say mê cuồng nhiệt hét to tiếng: “Lạc! Ở chỗ này!”
Cậu vừa mới vẫy tay với Cố Lạc đã nhìn thấy người đàn ông sau lưng cô, ngẩn ra, nháy mắt mấy cái. Nhan Hạ cũng nhìn thấy vị quý nhân thần tài này, thất kinh, vội vàng đứng dậy.”Thi tổng?”
“Buổi tối tốt lành, Nhan tiểu thư.” Thi Dạ Triêu nhàn nhạt gật đầu một cái, sau đó liền vẻ mặt phức tạp nhìn chiếc ghế cũ rách không chỉ có rơi nước sơn còn có nhiều chỗ va chạm rơi mất. Cố Lạc không chút để ý ngồi xuống cùng con trai thân mật căn bản không quản anh khỉ gió, Nhan Hạ nhìn ra lúng túng của vị thần tài, lập tức cầm khăn giấy xoa xoa cái ghế, có chút xấu hổ giải thích: “Ách, không biết Thi tổng cũng tới, nếu không chúng ta chuyển sang nơi khác?”
Thấy Cố Lạc đã cầm lên đôi đũa khởi động, Thi Dạ Triêu nói: “Không cần làm phiền.” Sau đó an vị ngồi xuống.
Nhan Hạ bảo người thêm bát đũa, Thi Dạ Triêu chậm chạp bất động, Nhan Hạ chỉ tượng trưng khuyên mấy câu thật sự không mở được cái miệng này.”Thi tổng chắc là lần đầu tiên tới loại địa phương nhỏ này dùng cơm đi?”
“Nhan tiểu thư thường xuyên đến?” Dù gì Nhan Hạ cũng đường đường là chủ công ty, bình thường ra vào cũng nơi hạng sang như anh.
“Thực không dám dấu diếm, tiệm này là một trong số nơi chúng tôi ăn khuya sẽ phải tới.” Nhan Hạ nói thật: “Rất nhiều người đi làm cũng đều tới nơi này ăn khuya.”
Lời này cũng không giả, chung quanh đều là những tiểu tinh anh bộ dáng trẻ tuổi, đàn ông mặc tây trang giày da giá cả xa xỉ, nữ mang túi xách nhã hiệu xa xỉ phẩm, khắp nơi không tương xứng với phong cách cổ xưa của tiệm này, mà thái độ nhưng đều là tự nhiên mà thỏa mãn.
Thi Dạ Triêu thu hồi tầm mắt, vừa vặn đụng phải Lục Kya Việt. Vật nhỏ này hình như còn chưa có làm rõ ràng tại sao anh lại cùng xuất hiện với Cố Lạc, ăn cơm cũng không tập trung. Một lớn một nhỏ nhìn chăm chú một hồi lâu, Lục Kya Việt nháy mắt mấy cái.”Chú chưa từng ăn thức ăn vặt ở bến cảng sao?”
Thi Dạ Triêu không lên tiếng, Lục Kya Việt lại nói: “Chú có thể nếm thử một chút, ăn ngon lắm.”
Thi Dạ Triêu vẫn là không lên tiếng, Lục Kya Việt chợt nghĩ đến một khả năng, mở túi nhỏ tùy thân ra, lấy ra một cái hộp hình chữ nhật nhỏ màu xanh da trời đáng yêu, từ bên trong lấy ra một đôi đũa nhi đồng màu xanh biển đưa tới.
“Chú có thể dùng cái này, rất sạch sẽ, mỗi ngày đều có trừ độc.”
Lục Kya Việt giơ tay nhỏ bé, căn bản không nghĩ tới cho dù là cậu đã khử trùng, đối với thiếu gia nhà họ Thi mà nói cũng là đồ người khác đã dùng qua.
Cố Lạc nhìn Thi Dạ Triêu một cái, không nói gì, nhét cá đốt mạch vào miệng. Sau một khắc, Thi Dạ Triêu thế nhưng thật sự nhận lấy đôi đũa của Lục Kya Việt, mắt liếc hình vẽ phim hoạt hình màu xanh da trời in phía trên. Lục Kya Việt đẩy một cái lồng hấp tới trước mặt anh.”Cái này là gạch cua đốt mạch, cháu và Nhan Nhan thích ăn.” Lại chỉ một cái lồng hấp khác: “Cái này là thịt cá đốt mạch, Lạc thích ăn.” Cậu tạm ngừng, “Chú biết cái gì là đốt mạch sao?”
Thi Dạ Triêu khóe miệng giật giật, cảm thấy bị khinh nhục (khinh thường+xỉ nhục).”Biết.”
Lục Kya Việt trẻ nhỏ dễ dạy gật đầu, Thi Dạ Triêu còn chưa có động, Cố Lạc liền lên tiếng: “Không nên giành thịt cá với tôi.”
“Không cần dễ giận như vậy, chú ấy chưa từng ăn .” Nói lời này chính là Lục Kya Việt, trong lời nói rất rõ ràng có phần thương hại anh, Thi Dạ Triêu cảm giác mình lần nữa bị khinh nhục, tay cầm đôi đũa xoay xoay vặn vặn cứng tại chỗ. Nhưng lần này Lục Kya Việt nói đúng, anh quả thật chưa từng ăn thứ này.
Bởi vì có Thi Dạ Triêu ở đây, Nhan Hạ ăn rất là cẩn thận, len lén nói cho chủ quán không cần bưng món chao lên. Mà Lục Kya Việt đang tự mình giới thiệu cho anh những món ăn vặt của tiệm này đáng giá để thưởng thức, Cố Lạc phối hợp ăn đồ của mình, toàn bộ quá trình chỉ bảo vệ đồ ăn, căn bản không để ý đến một lớn một nhỏ này.
“Hương vị thế nào?”
“Không tồi.”
“Cái này ăn sao?”
“Tàm tạm.”
“Trong tô mì này có thêm ruột già của heo, Lạc mỗi lần tới nhất định sẽ gọi nha.”
“. . . . . .” Lục Kya Việt nói lời này xong, Thi Dạ Triêu mới vừa gắp một miếng lên, nghe vậy động tác dừng lại, nhìn lại Cố Lạc, ăn ngấu ăn nghiến quả nhiên rất hưởng thụ, vẫn còn ghét bỏ nhìn anh.”Không ăn sao? Không ăn cho tôi, lãng phí đáng xấu hổ.”
Thi Dạ Triêu do dự một chút, đôi đũa trực tiếp đút vào trong miệng cô, Cố Lạc rất tự nhiên ăn, vẻ mặt thoả mãn, tự mình động thủ đem tô mì có ruột già lợn của anh ăn toàn bộ.
“Em không sợ béo phì?” Thi Dạ Tr