Hạ Hạ chỉ về phía góc hành lang, hỏi với giọng điệu nhỏ nhẹ. Kế hoạch trong đầu cô đó là bên ấy không có người, đến lúc cô làm gì Âu Dương Dị thì cũng chẳng có ai có thể làm chứng.
Âu Dương Dị nhìn theo hướng cô chỉ, lạnh lùng trả lời: “Được thôi!”. Trong lòng có chút băn khoăn: “cáo già” Thu Hạ Hạ ưa la hét với cậu tại sao đột nhiên lại nhẹ nhàng nói chuyện với cậu, không phải lại muốn giở trò quỷ quái gì nữa chứ?
Hai người mỗi người một ý lặng lẽ đi về phía góc hành lang.
“Âu Dương Dị, đêm qua mình đã nghĩ kỹ rồi, mình nhận ra trước đây mình đã làm những việc ngốc nghếch, uy hiếp để bắt cậu hẹn hò cùng mình. Những chuyện đó thật là ấu trĩ, mình nghĩ nhất định đã đem đến cho cậu không ít phiền phức.” Cô ngẩng đầu, mắt nhìn cậu, giọng rất thật: “Sau này mình sẽ không làm phiền cậu nữa, cũng sẽ không làm những trò vô bổ này nữa”.
“Ừm, không… không sao đâu…” Âu Dương Dị không ngờ Thu Hạ Hạ đến để xin lỗi mình, nhất thời cũng không biết phải nói gì. Nhưng khi cậu nghe cô nói sau này sẽ không tìm cậu nữa, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác kỳ lạ, có chút gì đó gợn lên, có chút cay đắng.
“Âu Dương Dị, hai ngày nay mình đã gây ra cho cậu không ít phiền nhiễu, mình cảm thấy rất ân hận. Hộp cơm này, nếu cậu không để bụng thì hãy nhận lấy đi!” Thu Hạ Hạ nói rất thành khẩn, sau đó đưa hộp cơm trong tay ra trước mặt Âu Dương Dị.
Âu Dương Dị cúi đầu nhìn chăm chú vào hộp cơm ở trên đôi tay búp măng, mảnh mai. Đó là một hộp cơm bằng nhựa màu xanh, trên nắp có in hình nhân vật trong truyện tranh Shin đang khoe mông nhảy nhót, mùi thơm của thức ăn từ trong hộp cơm tỏa ra rất hấp dẫn.
Cậu nhóc này làm sao mà còn chưa nhận cơ chứ? Lẽ nào cậu ta nhìn ra manh mối gì? Trong lòng Thu Hạ Hạ đã có chút sốt ruột, đang định giục thì Âu Dương Dị vươn tay ra nhận lấy hộp cơm.
“Cảm ơn cậu!” Môi Âu Dương Dị khẽ cong lên, ánh mắt cười của cậu khiến Thu Hạ Hạ lầm tưởng ánh sáng của mùa hè đang quay ngược chạy đến mùa xuân. Cậu nói: “Những việc trước đây thì cho qua đi. Hy vọng sau này chúng mình vẫn là bạn”.
Thu Hạ Hạ cúi thấp đầu, chột dạ lảng tránh cái nhìn ấm áp như mùa xuân của cậu. Năn nỉ! Đừng có cười như thế với cô nữa! Báo hại cô trong lòng tự nhiên có chút tội lỗi trào lên. Thu Hạ Hạ ơi là Thu Hạ Hạ! Nếu muốn cái ngày mà kế hoạch “cưa cẩm” thành công đến sớm thì phải tỉnh táo lên một chút! Nhưng mà kế hoạch còn chưa kết thúc, kế sách muốn để cho Âu Dương Dị mê mẩn cô còn chưa hoàn thành nên sau khi Thu Hạ Hạ thầm tự nhắc nhở, cô ngẩng đầu lên nhìn Âu Dương Dị.
Thu Hạ Hạ vốn định nói với cậu những câu nghe bi đát, mùi mẫn hơn, hòng kiếm chút nước mắt sau đó cô cũng tốn chút nước bọt và cuối cùng thì rút lui một cách bi thảm. Nhưng lại không ngờ bị đôi mắt ấm áp của cậu làm cho đầu óc trống rỗng. Đến lời thoại cũng quên sạch bách còn nói gì đến diễn cảnh bi thương đây? Thế là cố nói nốt câu “tạm biệt” hết sức thảm thương rồi hoảng sợ chạy mất. Giời ạ! Thu Hạ Hạ ơi là Thu Hạ Hạ! Cô đúng là cái đồ vô tích sự!
Âu Dương Dị tay cầm hộp cơm, mắt nhìn chằm chằm vào Thu Hạ Hạ đang bước đi, ánh mặt trời giống như đang nhẹ nhàng tỏa sáng trên lưng cô, bóng đổ dài trên mặt đất.
Cô ấy cũng giống như những cô gái khác, đều muốn tiếp cận được với cậu, nhưng với mục đích là để giúp đỡ bạn bè. Cô thích nghĩ ra những cách kỳ quái để ép cậu tiếp xúc với cô, nhưng những cách đó đều là những trò đùa nhỏ vô hại, chẳng ảnh hưởng đến bất kỳ ai. Cô ấy tràn đầy nhiệt huyết, rất có nghĩa khí, không bao giờ thích giả tạo và rất có cá tính, về điểm này thì những cô gái “dịu dàng” ở bên cạnh cậu có lẽ sẽ chẳng bao giờ làm được? Thực ra, cô ấy cũng không tồi chút nào.
Trong lòng Âu Dương Dị có một cảm giác rất kỳ lạ, chính cái lúc mà cậu rung động muốn đuổi theo để chấp nhận hẹn hò với cô thì một anh chàng khác chạy vượt lên, nhân lúc cậu đang đờ người ra, đã cướp mất hộp cơm ngon lành trong tay cậu.
“Thật là ghen tị với cậu đấy! Mỗi ngày đều có bao nhiêu cô gái chuẩn bị bữa trưa cho, khổ thân cho tôi, đến một cọng rau cũng chẳng có! Ông trời thật là chẳng công bằng chút nào cả!” Cậu bạn cướp hộp cơm đó là Kim Dục Duy, bạn cùng lớp và cùng trong đội bóng với Âu Dương Dị. Cậu ta vừa cướp được hộp cơm đã vội nhảy sang một bên mở ngay ra, hai con mắt sáng lên: “Oa, thơm quá! Bao nhiêu là đồ ăn”. Kim Dục Duy không chần chừ bốc một miếng thịt hun khói bỏ vào miệng, nhai ngấu nghiến, hai mắt to tròn, trên khuôn mặt lộ rõ vẻ sung sướng. “Quá ngon! Đúng thật là tuyệt hảo! Âu Dương Dị, cậu có thể xem xét kết bạn với cô bé này xem sao. Như thế, ngày nào cậu cũng có thể ăn bữa trưa ngon lành rồi, ha ha!”
Lúc này Âu Dương Dị mới kịp phản ứng lại, lập tức cướp lấy hộp cơm: “Này! Kim Dục Duy! Trả lại cơm cho tôi!”.
Kim Dục Duy tránh được, tiện thể bốc thêm được miếng dưa chuột xào bỏ vào miệng. Cậu Âu Dương Dị này động tác rất nhanh, nhưng Kim Dục Duy cũng không tồi chút nào, dù gì cả hai cũng đều là trụ cột của đội bóng rổ!
Thấy “con sói” Kim Dục Duy lại còn muốn ăn tiếp, Âu Dương Dị liền chạy lên giật lại, quát lên: “Này! Kim Dục Duy! Cậu đừng quá