Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3217890

Bình chọn: 9.5.00/10/1789 lượt.

chợt bừng tỉnh, nhìn hai vị dâu phụ đứng ở cửa đã ăn mặc xong, dáng vẻ mập mờ nhìn cô, vội vàng che đi vẻ mặt ngơ ngẩn của mình nói.

“Hai người thật xinh đẹp”

Chân Ni và Kỷ Nguyệt Hân liếc mắt nhìn nhau khinh bỉ cười hắt một tiếng, sau đó nghênh ngang đi vào phòng tổng thống, vây lấy Mẫn Nhu cao thấp đánh giá, không ngừng “chậc, chậc”, Kỷ Nguyệt Hân ngửa mặt lên trời thở dài:

“Nếu lúc mình kết hôn, ông chồng tương lai có thể mua cho mình chiếc áo cưới đẹp như của cậu thì dù chết mình cũng không tiếc”

Vẻ mặt Chân Ni căng thẳng, vỗ nhẹ lên cánh tay Kỷ Nguyệt Hân, nhẹ giọng trách cứ: “Hôm nay là ngày lành, đừng nhắc đến chết chóc, như vậy rất xui”

Kỷ Nguyệt Hân hiểu ý le lưỡi, ngại ngùng gãi gãi trán, nhìn Mẫn Nhu cười không tim không phổi nói: “Nhu, đừng tưởng thật nhé, mình chỉ là lỡ miệng nói”

Mẫn Nhu biết tính Kỷ Nguyệt Hân tùy tiện không câu nệ tiểu tiết, không phải loại thiên kim đại tiểu thư hất hàm vênh mặt kiêu ngạo. Chính vì thế lúc học đại học hai người mới trở thành bạn tốt.

“Không sao, mình cũng không để ý”

Mẫn Nhu vừa cười vừa nói, bên trong phòng chợt vang lên tiếng kêu vui mừng ồn ào của Chân Ni: “Trời ạ… mình… mình thấy… người đó….”

Mẫn Nhu cùng Kỷ Nguyệt Hân nhìn nhau, rồi ngó ra ngoài cửa sổ, cúi đầu nhìn xuống lầu dưới, bên tai là giọng nói kích động của Chân Ni: “Thật là đẹp, thật là đẹp quá”

Lông mày Mẫn Nhu nhăn lại, hướng theo mắt Chân Ni nhìn chiếc xe thể thao màu xanh ngọc vừa đỗ lại trước khách sạn. Bên cạnh xe, một người đàn ông cao ráo, dáng người tao nhã như người mẫu từ trong tạp chí bước ra. Anh ta mặc bộ đồ tây màu đen, áo sơ mi trắng, nơi áo tay áo xắn lên để lộ lớp áo sơ mi trắng. Dưới ánh mặt trời, chiếc cúc màu bạc lóe sáng lấp lánh như tuyên bố với cả thế giới thân phận của anh ta.

Mẫn Nhu chưa kịp nhìn thấy diện mạo của anh ta thì từ cửa khách sạn một người bước ra, không phải ai khác là Lục Thiếu Phàm mặc bộ lễ phục màu trắng, hai người đứng kế bên nhau như một bức tranh thu hút vô số ánh mắt, khiến bất cứ ai cũng không thể rời mắt đi.

Chẳng lẽ đây chính là chú Út đẹp trai trong truyền thuyết sao?

Mẫn Nhu khẽ giật mình, cô hiểu tại sao Lục Thiếu Phàm lại thay đổi chú không mặc bộ lễ phục màu đen là có chủ ý cả. Cô bật cười một tiếng, lúc nhìn tiếp thì đã không còn bóng người nào ở cửa. Nhưng Mẫn Nhu cũng nhìn thấy, từ trong xe thể thao một cô gái bước ra, chưa kịp quan sát kỹ thì đã bị Chân Ni và Kỷ Nguyệt Hân kéo đến bên giường, bắt đầu bức cung.

“Tiểu Nhu, cậu coi mình độc thân lâu như vậy có phải nên đi tìm đối tượng không?”

Chân Ni súc tích giải thích xong thì Kỷ Nguyệt Hân liền nhìn gương mặt nhỏ nhắn của Mẫn Nhu, cười híp mắt, thương lượng nói: “Nhu, vừa rồi mình cũng nhìn thấy Lục Thiếu Phàm, hai người họ có phải là người thân không, mà cũng thật giống nhau. Nếu vậy cậu có thể nhờ Lục Thiếu Phàm giới thiệu chút không?”

Lúc nãy Mẫn Nhu thấy cô bạn gái bước từ trong xe nên cô tính nói anh chàng đẹp trai đã có chủ,. Lúc này cửa phòng bị đẩy vào, bên giường ba người tò mò quay đầu lại người, hai người đàn ông lần lượt bước vào, một người chính là Lục Thiếu Phàm.

Mẫn Nhu luôn nghĩ khó có thể tìm được người đàn ông thứ hai so sánh được với Lục Thiếu Phàm trên thế gian này. Nhưng khi cô nhìn thấy người đàn ông anh tuấn sau lưng Lục Thiếu Phàm, cô cảm giác mông lung lơ lửng trên mây, trong đầu như có luồng sáng ôn hòa lướt qua, rõ ràng muốn nhắc cô đưa tay bắt lấy luồng sáng đó.

Một bàn tay ấm ám giữ lấy vai cô, Mẫn Nhu ngẩng đầu thì thấy đường cong hoàn mỹ nơi cằm của Lục Thiếu Phàm, trên môi nở nụ cười hạnh phúc. Mẫn Nhu cũng mỉm cười, đứng dậy, nhẹ nhàng vòng lấy cánh tay Lục Thiếu Phàm.

Từ sau khi cô đặt Lục Thiếu Phàm vào trái tim, trong trái tim cô đã không còn chỗ trống cho bất cứ ai, đối với chú út Lục Thiếu Phàm, cô chỉ là đơn thuần thưởng thức vẻ đẹp.

“Chú út, đây là Tiểu Nhu, vợ của cháu”

Nói không lo lắng là giả, Mẫn Nhu nở nụ cười thân thiện, ánh mắt khiêm nhường hướng về Lục Cảnh Hoằng: “ Chú Út”

Bên trong phòng, hai phù dâu đã rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh, chỉ biết ngồi bên giường chăm chú nhìn Lục Cảnh Hoàng, không quên nhìn sang Lục Thiếu Phàm, kết luận: “Hai người mỗi người mỗi vẻ, một chín một mươi.

Lục Cảnh Hoàng thoáng nhíu mày, trong chớp mắt liền bình thản như lúc đầu, sau lớp kính là đôi mắt màu hổ phách, lộ ra cái nhìn sắc bén, sống mũi cao thẳng, môi mím chặt như như cánh hoa anh đào chờ nở rộ.

Thản nhiên liếc nhìn vẻ mặt tươi cười của Lục Thiếu Phàm, ánh mắt cúi xuống nhìn sang Mẫn Nhu, nhẹ nhàng gật đầu, xem như nghe thấy tiếng vào của Mẫn Nhu.

“Thiếu Phàm mau chuẩn bị rồi xuống trước chiêu đãi khách đi”

Giọng nói của một vị trưởng bối đầy chững chạc nhưng lạnh lùng. Mẫn Nhu tò mò chớp chớp mắt vài lần, lại nhìn sang Lục Thiếu Phàm, nhìn như thế nào cũng không thấy hai người giống như chú cháu, giống như anh em, chú út liệu có phải là quá trẻ không?

Lục Thiếu Phàm lễ phép gật đầu cưới, ôm lấy cánh tay Mẫn Nhu thật chặt: “Chú út, thợ chụp ảnh hôm nay đâu? Lúc nãy cũng theo chúng ta lên đây sao chưa thấy cô ấy vào