Pair of Vintage Old School Fru
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211301

Bình chọn: 9.5.00/10/1130 lượt.

g, nhìn dòng xe chạy tới chạy lui, Mẫn Nhu trở nên trầm mặc, cô căm giận trừng mắt nhìn về hướng xe thể thao của Lục Thiếu Phàm biến mất.

Anh ta nhất định biết nơi này khó bắt xe, nhất định biết!

Nữa giờ sau khi đứng yên tại chỗ, Mẫn Nhu có thể vạn phần khẳng định, người đàn ông bề ngoài nho nhã đó thực chất là “Mặt người dạ thú” !

Khom lưng rũ bắp chân đau nhức, ánh nắng mặt trời gay gắt làm mồ hôi trên người cô không ngừng đổ, cô đối với Lục Thiếu Phàm càng trở nên oán giận, anh ta với cô tội lỗi ngày càng chồng chất!

“Hello, Chân Ny, cậu tới đón mình về đi, mình không bắt được xe.” Mẫn Nhu cuối cùng vẫn là quyết định thoát khỏi cảnh đứng đợi bơ vơ như vậy, “Ách, nơi này là. . . . . .”

Mẫn Nhu nhìn xung quanh, cũng là không nhìn dấu hiệu nào chỉ địa điểm cả, trước mắt lại chợt lên tròng mắt đen trầm tĩnh mà tỏ ra hài hước, nhất thời sau gáy nóng lên, cũng không khống chế, tức giận mở to miệng hét: “Lục Thiếu Phàm anh là tên khốn kiếp!”

Mẫn Nhu đi chân trần ngồi trên sô pha, đôi mắt buồn chán không hờn không giận nhìn tivi, tùy tiện đổi kệnh, vừa hay nhìn thấy trên màn ảnh là hình ảnh của mình.

“Nghe nói, Âu Nhiễm Phong mấy ngày trước bí mật quay về thành phố A, hư hư thực thực là vì muốn Mẫn Nhu vui vẻ, có lẽ do quá trình đóng phim “Xa nhau” nên tình cảm bộc phát, không biết là người yêu thật sự hay chỉ vì cố tình lăng xê, nói vậy tương lai còn xa, mọi người nên…”

Nghe phát thanh viên giảng giải, da đầu Mẫn Nhu liền tê dại, tắt tivi từ trên ghế đứng dậy, áo sơ mi rộng thùng thình, bàn chân trắng mịn bước dài, đến bên bàn ăn, cầm lấy thịt bò, điện thoại vang lên cắt ngang.

“Nhu, chiều nay cậu đi tới bách hóa Đại Dương, người tài trợ cho “Xa nhau” đã giúp cậu chuẩn bị trang sức, muốn cậu qua thử, tới lễ thì mang”

Mẫn Nhu đáp ứng, cúp điện thoại, ánh mắt ảm đạm liếc quanh căn phòng bừa bãi, không khỏi cười khổ cuộc sống cứ như thế mà kết thúc sao?

Cartier giữ độc quyền về sản phẩm, Mẫn Nhu ăn mặc đơn giản chiếc áo gió màu xanh cộng thêm chiếc quần dài bó sát, gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp chỉ trang điểm nhẹ, che đi vẻ tiền tụy, đeo kính râm xuất hiện ở quầy tính tiền.

“Là Mẫn Nhu tiểu thư phải không?”- Một người nhân viên không chắc chắn hỏi, trên mặt lộ vẻ kích động cùng loại cảm giác ngưỡng mộ.

Mẫn Nhu nghe tiếng quay lại, liền nhìn thấy một người nhân viên còn tuổi xuân sùng bái nhìn mình, cô không giận, mỉm cười, nở nụ cười thân thiết, gật gật đầu, rồi đi theo trợ lý vào phòng dành cho khách vip.

“Oa, thật là Mẫn Nhu!! Mình nhìn thấy Mẫn Nhu”

Bên trong cửa hàng, vì sự xuất hiện của Mẫn Nhu mà không khí sôi động hẳn lên, nhân viên cũng làm việc nhiệt tình tựa hồ muốn để lại ấn tượng tốt với đại minh tinh này.

“Cảm ơn Mẫn tiểu thư đã tới, số trang sức này, tôi sẽ bảo trợ lý ở quầy lễ tân đưa tới”

Mẫn Nhu mỉm cười cùng vị quản lý nói chuyện khách khí, sau đó rời khỏi phòng dành cho khách vip cô lại đeo kính râm, cô không muốn bị nhiều người nhận ra.

“Chiếc nhẫn kim cương này thế nào? Hằng”

Giọng nói trong veo xinh đẹp tuyệt trần cực kì quen thuộc khiến Mẫn Nhu căm hận, tựa như mũi tên nhọn xuyên qua ngực cô, khiến cô khó thở, đau đến không chịu nổi, chỉ có thể yếu ớt đứng núp sau tủ kính to.

Người phụ nữ đó vẫn cao quý thanh nhã như vậy, lúc nào cũng biết lợi dụng yêu thế của mình, ở trước mặt đàn ông tỏ vẻ nhu nhược, điều đó Mẫn Nhu cô làm không được, mà đàn ông thì thích đàn bà cần sự bảo vệ, như thế mới thỏa mãn được chủ nghĩa đàn ông, hai chị em kết thúc cũng khác nhau một trời một vực.

Cô bị ném sang một bên, Mẫn Tiệp lại có được người cô yêu, như công chúa được che chở trong lòng bàn tay.

Phía bên kia tủ kính, người đàn ông lạnh lùng cúi người, ngón tay thon dài âu yếm vuốt ve mái tóc của Mẫn Tiệp, khóe miệng dâng lên cảm giác hạnh phúc, anh nói : “Chỉ cần em đeo, thì cái gì cũng đẹp”

Anh vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng lời anh nói đủ để chứng minh anh quan tâm đến Mẫn Tiệp. Đúng vậy, đó là quan tâm, lúc trước, anh đưa cô đi dạo phố? Trong ba năm đó, chưa có một giây phút nào, anh lại cười với cô như thế?

Không có, không có, anh không thương cô, cho nên không quan tâm cô, lúc cô đau khổ bi ai, anh cũng không quan trọng, há lại nhớ trong lòng?

Mẫn Tiệp thẹn thùng mà giận, nhưng ánh mắt của Kỷ Mạch Hằng là ánh mắt của hai người yêu nhau, ánh mắt lưu luyến đó rơi vào tầm nhìn của Mẫn Nhu.

Rõ ràng đừng quan tâm, nên xoay người bỏ đi nhưng cô lại như cây đinh đóng yên tại chỗ, ép buộc bản thân chịu đựng nỗi đau tê tái này, chẳng lẽ nó muốn nói rằng cô đã bị coi thường sao?

Mẫn Nhu, mày bị coi thường, mày biết rõ anh ấy chưa từng để mày vào lòng, mày vẫn hi vọng xa vời có thể chiếm được một góc nhỏ!

“Nhưng em, em cảm thấy chiếc nhẫn công chúa có mặt vuông cũng rất đẹp, anh thấy thế nào?”

Mẫn Tiệp cau mày, dựa vào vai Kỷ Mạch Hằng, làm nũng, cầm hai chiếc nhẫn kim cương đung đưa trước mặt ánh mắt sáng ngời.

“Vậy mua cả hai”

Trong giọng nói nhàn nhạt của Kỷ Mạch Hằng đã thể hiện sự cưng chiều với Mẫn Tiệp, không hề phản đối sự thân mật của Mẫn Tiệp cũng không vui mừng.

“Nhẫn đính hôn