sao lại mua hai cái? Một là được rồi!”
Tay Mẫn Nhu tựa vào tủ kính khẽ lạnh cả người, “nhẫn đính hôn” ba chữ này khiến cô như bị hất muốn gáo nước lạnh, ngơ ngẩn thẫn thờ.
“Vậy thì lấy cái này”- Kỷ Mạch Hằng cầm lấy chiếc nhẫn công chúa mặt vuông trong tay Mẫn Tiệp đưa cho nhân viên. “Gói lại đi”
Nhìn theo bóng lưng hạnh phúc của hai người xa dần, như bị sát muối lên vết thương vẫn chưa lành hẳn, tin đính hôn như trời giáng khiến cô không biết làm sao.
Thất hồn lạc phách, bước ra khỏi tủ kính, Mẫn Nhu không quan tâm đến ánh mắt ái mộ của người xung quanh, đôi mắt rã rời đi ra khỏi cửa. Anh muốn đính hôn, buồn cười, cô dâu lại không phải là cô.
Cô rất muốn làm cô dâu của anh, tình cảm đâu đậm như thế, đến lúc biết anh lấy người khác, bao nhiêu tuyệt vọng đau đớn!
“Đàn ông như vậy em cần gì lưu luyến? Con ếch ba chân tìm thì khó, đàn ông hai đùi đầy đường ra đấy”
Ở bãi đỗ xe, Mẫn Nhu nhìn người đàn ông có dung nhan tựa như yêu mị đang tựa vào cửa xe cô, không để ý tới thái độ giễu cợt của anh liền đi thẳng về ghế lái.
Âu Nhiễm Phong hai tay vòng trước ngực, đôi môi khêu gợi nhất lên, đưa người đến Mẫn Nhu, cả người cô tỏa ra luồng hơi thở lãnh đạm.
“Em khóc sao?”
Luồng hơi thở ấm áp phun vào tóc nàng, Mẫn Nhu quật cường nghiêng đầu, tạo ra khoảng cách với anh: “Không có!”
“Vậy tại sao lại mang kính râm?”- Nói xong, đôi bàn tay mỹ lệ muốn lấy đi kính râm trên sống mũi Mẫn Nhu, lại bị cô nhấc người né tránh.
Ở bên trong bãi đậu xe, cô tức giận cảnh cáo: “Đừng đi theo tôi, nếu không, sau này ngay cả bạn bè cũng không thể làm”
Tiếng động cơ tăng nhanh vang lên, quẹo thật nhanh, âm thanh vang vọng khắp bãi đỗ xe, Âu Nhiễm Phong vẻ mặt bỡn cợt nhìn gương mặt lạnh lẽo của Mẫn Nhu, đôi mắt phượng phong tình vạn chung hiện lên sự chân thành hiếm thấy.
Trấn an lồng ngực, Âu Nhiễm Phong nhíu mày, tự giễu cợt bản thân.
Xoay người, nhanh chóng nhảy lên xe, nhấn ga, hăng hái đuổi theo sát sau.
Cách không xa bách hóa Đại Dương có một ngã tư, tiếng xe va chạm mạnh âm thanh vỡ nát vang đến tận chân trời, tay Âu Nhiễm Phong cứng đờ, đôi mắt hốt hoảng nhìn dòng xe đang bị vây lại, liền thắng gấp mở cửa xe đi ra.
Tiếng đèn báo hiệu màu đỏ của xe cảnh sát chói mắt lóe lên, Âu Nhiễm Phong không an tâm chen lấn đi qua đám người, trái tim như muốn nhảy ra khỏi ngực.
Hai chiếc xe chạm vào nhau, một chiếc xe có bảng số anh rất quen, đó là bảng số xe của chiếc xe mà anh đã dựa lưng vào khi ở bãi đỗ. Ánh mắt dừng lại, nhìn đầu xe bể nát tan tành, quần chúng xung quanh ai cũng vây lại ca thán, lúc này anh luống cuống hoảng hốt không biết theo ai.
Xe cứu thương tới, nhân viên bảo hộ đặt giá xuống, vội vàng mở cửa xe, đưa người bị thường ngồi ở vị trí lại ra
“Bác sĩ, cứu người trong xe này đã”
Hai tay Âu Nhiễm Phong run lên bắt lấy tay bác sĩ, ánh mắt lo lắng nhìn chằm chằm cửa xe khép chặt, đưa bác sĩ tới trước xe Mẫn Nhu
“Tiên sinh, anh đừng vội”- Một vị cảnh sát thấy hành động của Âu Nhiễm Phong như kẻ điên, vội vàng lên tiếng khuyên can, lại bị anh đẩy ra
“Cút đi”- Đôi mắt ửng đỏ chất chứa sự bất an sợ hãi, nắm lấy cổ áo bác sĩ dùng sức và lực.
Vị bác sĩ vô tội vẫn không nói nhiều, khi nhìn thấy hai bàn tay Âu Nhiễm Phong, ông mới nói: “Tiên sinh, anh đừng hiểu lầm, chúng tôi không phải không muốn cứu cô ấy mà cô ấy đã bị mang đi rồi!”
Âu Nhiễm Phong thoáng nghi ngờ ánh mắt chất vấn nhìn bác sĩ khiến ông run lên, vội nói: “Lúc nãy một vị tiên sinh đã đưa cô ấy tới bệnh viện.
“Chẳng qua là vết thương nhỏ mà thôi, không cần lo lắng quá, chỉ cần chú ý chăm sóc, sau này sẽ không để lại sẹo”
Bên trong phòng cấp cúi, hai mắt Mẫn Nhu chán nản cúi đầu, lời an ủi của bác sĩ cô chẳng nghe vào bao nhiêu.
Bên ngoài phòng, một dáng người cao ráo khẽ tựa vào tường, trên người mặc bộ đồ tây màu cà phê, mái tóc ngắn sạch sẽ đen như mực, mang đến cho người ta cảm giác thanh thoát thoải mái, gương mặt tuấn tú nho nhã cũng khiến anh trở thành một cảnh đẹp trong bệnh viện.
“Ba!”
Một bàn tay nặng nề đánh lên Lục Thiếu Phàm, ánh mắt khẽ chớp, quay đầu lại, một thanh niên mặc áo trắng ái muội nhìn anh cười.
“Sao cậu lại ở đây?”
Lục Thiếu Phàm nói mát một tiếng không cậu nệ tiểu tiết, đôi mắt liếc nhìn kẻ lắm chuyện, nhìn vào bên trong phòng cấp cứu, rồi lại lạnh nhạt nhìn ra phía bồn hoa ngoài bệnh viện.
Vẻ mặt thanh nhã không bộc lộ cảm xúc, cứ đứng thản nhiên, cao quý như quý tộc Châu Âu, khiến người khác chiêm ngưỡng sùng bái
Khóe miệng vị bác sĩ trẻ cười sâu hơn, ánh mắt lướt nhìn Lục Thiếu Phàm, rồi nhìn vào trong phòng cấp cứu, dù không nhìn thấy gì, nhưng mà theo những tài liệu trực tiếp có được làm sao không biết chuyện gì xảy ra?
“Bác sĩ Lý là chủ nhiệm khoa não giỏi nhất, còn gì mà không an tâm?”
Lục Thiếu Phàm khẽ đảo mắt, chú ý đến cặp mắt ranh mãnh của vị bác sĩ trẻ. “Mình không có lo”
Bình thản nói, không ai tin, ít nhất vị bác sĩ này không tin.
“Một tấc cũng không rời khỏi đây? Còn sợ cô ấy gặp chuyện gì sao?”
Trước thái độ hỏi thăm quấn chặt lấy không ngừng, Lục Thiếu Phàm lựa chọn không quan tâm, khi n