ủy khuất, chị gái con đã được nhiều thứ, còn con cha sẽ tận lực”
Nhưng cô vẫn nói: “Cám ơn cha”
Che lấp đi những suy nghĩ trong lòng, lạnh nhạt mở cửa đi ra ngoài trở về phòng mình, quan sát căn phòng hoa mỹ này cô biết ông nói không sai, cô không thích nơi này
Đứng trên ban công, cô ngửa đầu, đôi gò mó duyên dáng dưới ánh trăng thuần khiết khiến người khác say mê, dưới lầu trước biệt thự, tiếng còi xe khiến cô cúi đầu nhìn.
Ở phía trước đèn xe, Mẫn Tiệp cười tươi kéo tay Kỷ Mạch Hằng, anh không hề hất ra cũng không thấy đôi lông mày nhíu lại, thậm chí còn mỉm cười nhìn Mẫn Tiệp, trong đó chất chứa bao nhiêu tình cảm khiến cô thật ngưỡng mộ.
Cô nổ lực suốt ba năm không có được, Mẫn Tiệp chỉ cần cười một lần mà dễ dàng có được.
Đầu ngón tay bấu chặt vào bàn công bất lực, thẫn thờ nhìn xuống lầu, giống như đang ở trong hầm băng cô không cảm thấy đau, chỉ cảm thấy trái tim lạnh lẽo. khi quay đầu lại, chỉ còn mình cô.
Sự thật chưa từng thay đổi, nhưng cô quá ngốc, cho rằng anh sẽ là chồng cô.
Không muốn thưởng thức cảnh lưu luyến dưới lầu nữa, cơ thể cứng ngắc, ngơ ngẩn quay về phòng, kéo cửa sổ lại, che đi khung cảnh chói mắt.
17 năm một người, cứ ngỡ sau khi gặp Kỷ Mạch Hằng thì có thể chạm tay vào hạnh phúc, nhưng khi cô vươn tay ra tất cả đều là mây khói.
Thì anh chỉ cho cô sự ảo tưởng, hôm nay khi tỉnh mộng, mới biết chỉ mình cô chìm trong nước, còn anh đã thờ ơ lạnh nhạt sớm có giai nhân làm bạn.
Ba năm sau, Mẫn Nhu vẫn chỉ một mình về sau, cũng chỉ có một mình…
Mẫn Nhu vì yêu mà tự sát. Từ sau tai nạn ô tô hàng loạt các tờ báo, internet tivi đều lan truyền tin đó chỉ trong một thời gian ngắn.
Tại khu mua sắm cao cấp MG Noll, Mẫn Nhu ăn mặc đơn giản, đeo kính mát, đội mũ lưỡi trai bước vào cửa hàng dạ phục Edressit.
Quần áo phụ kiện cho lễ kỷ niệm hằng năm Mẫn Chí Hải đã giúp cô chuẩn bị xong chỉ đợi cô đến thử.
Cửa phòng thử đồ mở ra, Mẫn Nhu với tóc đen xõa dài dáng người cao gầy mặc bộ lễ phục màu đen càng tôn thêm làn da trắng nõn thanh khiết, những đường cong duyên dáng của cơ thế hiện ra khiếm người bán hàng xuýt xoa không ngớt
Cho dù không đeo trang sức, không trang điểm thì vẻ đẹp vẫn là trời sinh, cô chỉ cần im lặng đứng đó không ai có thể bỏ qua sự tồn tại của cô.
“Mẫn tiểu thư, bộ lễ phục này rất hợp với cô.
“Đúng vậy, đây là mẫu mới của tháng này, đều là may tay, tiểu thư mặc vào càng làm tăng sự hoàn mỹ của dáng người…”
Mẫn Nhu không hề để tâm những lời tán thưởng, những lời này cô nghe không dưới trăm lần, là thật hay giả, cô cũng không còn trẻ để đi kiểm nghiệm những lời đó.
Nhẹ nhàng kéo làn váy lất phất dưới đất đi tới bên giá treo, lựa bộ lễ phục, cô mặc quần áo rất chú ý cũng tin rằng không có thích hợp nhất chỉ có thêm thích hợp.
Có lẽ biết Mẫn Nhu có mắt thẩm mĩ, nhân viên phục vụ cũng rất nhiệt tình, không có chút rề rà, chỉ cần là lễ phục đẹp liền đem ra cho Mẫn Nhu chọn lựa.
“Xin mời quý khách”
Cửa mở, tiếng nhân viên vang lên, Mẫn Nhu thoáng quay lại nhìn, vừa nhìn thấy quý phụ đó thì bàn tay đang chọn quần áo bỗng cứng dờ.
“Đem mẫu mới nhất của tháng này ra cho tôi xem”- Tiếng phụ nữ êm tai vang lên, sau đó nhân viên lễ phép xoay người đi lấy lễ phục.
Có lẽ do ánh mắt của Mẫn Nhu nhìn quá chăm chú, nên vị phu nhân liền phát hiện ra có điều gì đó bất thường, kinh ngạc nhìn Mẫn Nhu mặc bộ lễ phục màu đen sang trọng, sau đó lại khôi phục dáng vẻ ung dung tao nhã.
Mẫn Nhu không ngờ tới lại gặp mẹ của Kỷ Mạch Hằng, cô cũng không biết phải làm sao, trong ấn tượng bà Kỷ không thích cô.
Bà Kỷ nhìn thấy Mẫn Nhu không được tự nhiên liền ung dung đi tới, dung nhan xinh đẹp không vì thời gian mà lưu lại vết tích, vì chịu ảnh hưởng của giáo dục chế độ cũ càng khiến cho bà trở nên cao quý.
Đối với Mẫn Nhu, dù trong lòng cũng không vui vẻ, nhưng trên gương mặt cũng không bày ra, tỏ vẻ hiền lành lịch sự.
“Cháu chào bác”
Sự thăm hỏi ân cần nhưng cứng ngắc, Mẫn Nhu đối với bà Kỷ đã không còn sự kinh hãi và lo lắng như trước, chỉ là cảm thấy không tự nhiên. Trước kia, vì Kỷ Mạch Hằng, cô cố gắng lấy lòng bà, nhưng bà Kỷ cũng không giữ mặt mũi cho cô, luôn dùng dáng vẻ tao nhã này để đối phó khiến cô không thể đoán được.
Bà Kỷ gật đầu, cử chỉ tựa như nhân vật nổi tiếng rất tao nhã. Nhân viên bán hàng của tinh ý, liền đi ra để lại không gian cho hai người.
“Nghe nói cô tự sát?”
Bàn tay ép ngay váy khẽ siết chặt, móng tay đâm vào da thịt đến đau đớn nhưng trên mặt vẫn tỏ ra mạnh mẽ cười nhạt.
“Chuyện đó chỉ là ngoài ý muốn…”
“Tôi không cần biết vô tình hay cố ý, tôi cũng không muốn biết chuyện viết trên báo thật hay không, tôi chỉ quan tâm suy nghĩ của con trai mình”
Mẫn Nhu tính giải thích thì bị bà Kỷ cắt ngang, không để cho cô nhiều lời liền mở miệng, lời nói chanh chua cố tình làm khó làm dễ.
“Người trẻ tuổi khó tránh khỏi nông nổi, Hằng tuy là CEO của Kỷ thị, nhưng thích chơi đùa, hơn nữa…”- Liếc xéo vẻ mặt đang co lại của Mẫn Nhu, đôi mắt hất lên bày tỏ sự khinh thường. “Chơi đùa thì có thể, nhưng mà Kỷ gia chúng tôi không cho phép một con hát vào cửa, dù Kỷ
