Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211570

Bình chọn: 10.00/10/1157 lượt.

g gia tộc xuất hiện, ngay cả người làm trong chính phủ vì địa vị của Mẫn Chí Hải mà cũng tham gia.

Khách sạn Lôi Địch là khách sạn năm sao đầu tiên, dạ tiệc hôm nay được tổ chức ở đó so với mọi năm đều long trọng hơn, nhất là có phóng viên truyền thông cũng được mời, chính tỏ trong bữa tiệc này có việc rất quan trọng cần công bố.

Ban đêm, trước cổng khách sạn Lôi Địch xe hơi ngoại nhập không ngừng ra vào, nhân viên tiếp tân chưa hề dừng lại, vội vàng đón khách vào hội trường, trong đó là các danh nhân thường xuyên xuất hiện trên các tạp chí kinh tế và tài chính.

Chiếc xe Rolls- Royce dừng lại, sườn xe hoa lệ hấp dẫn chưa kịp bước xuống đã khiến mọi người xung quanh xuýt xoa không biết là công tử tiểu thư của nhà nào.

“Nhị tiểu thư đã tới nơi!”- Lái xe cung kính nói với Mẫn Nhu, nói xong, liền bước xuống xe, giúp cô mở cửa.

Cửa kính xe không che được khung cảnh bên ngoài, Mẫn Nhu thản nhiên nhìn dòng người tụ tập, đôi mắt nhìn về phía kính chiếu hậu có hình ảnh của mình trong gương, đôi môi khô khốc khẽ mấp máy, tài xế mở cửa xe cúi người đi ra ngoài.

Một đôi chân thon dài trắng nõn từ bên trong xe bước ra, đôi giày cao gót nhỏ màu vàng kim đặt xuống đất, tài xế cẩn thận đứng sang bên, một cô gái mặc bộ lễ phục màu rượu đỏ hở vai xuất hiện trước mắt công chúng.

Mái tóc dài uốn nhẹ sau ót, không hề đeo bất kì trang sức, tóc mai được uốn quăn tăng thêm sự nữ tính, bộ dạ phục màu đỏ được cắt may cẩn thận, thiết kế tuy đơn giản nhưng ôm sát lấy thân hình hoàn mỹ của cô để lộ ra đường cong. Đôi giày cao gót màu vàng kim khiến cô toát lên những đường nét đẹp, mỗi bước đi, làn váy hơi lay động, dưới ngọn đèn hiệu hình tròn có vẻ gợi cảm mà dịu dàng.

“Đó chẳng phải Mẫn Nhu sao?!”

Không biết là ai lại thét lên kinh hãi, sau đó hàng loạt tiếng xì xầm trong đó có khen có chê Mẫn Nhu.

Đôi tay ngọc nhỏ nhắn mềm mại cầm bóp dài, sải bước qua mọi người, chiếc cằm nhỏ nâng cao tôn lên vẻ cao quý.

“Không phải chỉ là diễn viên sao, còn tỏ vẻ thanh cao tới tham gia tiệc, hừ!”

“Này cô ghen tị với người ta sao? Cũng không nhìn cô ta đi, dáng người, tướng mạo làm gì không câu được công tỷ nhà giàu?”

“Tôi mà ghen tỵ với cô ta? Tôi tình nguyện khổ cực còn hơn dùng thân thể đổi lấy giàu sang”

Mẫn Nhu không phải không nghe thấy những lời nói khó chịu kia, cũng không phải không biết đám phụ nữ đó là cố tình nói cho cô nghe, nhưng những điều đó, cô dù có cãi cũng có thể lấy lại thanh danh sao? Còn nữa họ có tin không? Sẽ không nói cô là thanh cao, hay không nói xấu sau lưng sao?”

Trong hành lang, có người đặc biệt đứng chờ Mẫn Nhu, lúc cô vừa bước vào cửa, một người đàn ông mặc bồ đồ tây thẳng thớm chào đón: “Nhị tiểu thư, chủ tịch đang ở trong phòng đợi cô”

“Cám ơn”- Lịch sư đáp, Mẫn Nhu bước vào thang máy lên tầng 25 tìm Mẫn Chí Hải.

Đứng trước cửa phòng chủ tịch, Mẫn Nhu do dự một chút, rồi đặt tay lên gõ cửa, bên trong truyền tới một giọng nam trầm thấp mà quen thuộc.

“Vào đi”

Mẫn Chí Hải nhìn Mẫn Nhu mở cửa bước vào liền chú ý tới trang phục của cô, nhướng mày: “Sao không lấy bộ trang phục cha đã chuẩn bị trước?”

Mẫn Nhu hơi lúng túng, đôi môi đỏ nhợt nhạt, lẩm bẩm nói: “Cái này cũng không tệ”

Mẫn Chí Hải trìu mến nhìn động tác kéo váy của Mẫn Nhu, kín đáo thở dài nói: “ Con thích là được rồi”

Nghĩ tới điều gì đó, Mẫn Nhu cắn cắn môi muốn nói nhưng lại thôi, nhưng tất cả đều lọt vào mắt Mẫn Chí Hải, đặt thư mời trong tay xuống, cười an ủi Mẫn Nhu.

“Yên tâm đi, chuyện tối nay cha đã suy nghĩ rất lâu, hai mươi năm, đủ rồi, cũng tới lúc nói ra thân thế của con, con chính là nàng tiên cá của Mẫn Chí Hải”

Trong giọng nói của Mẫn Chí Hải đầy ắp sự áy náy và niềm thương cảm, đôi mắt mơ hồ nhìn về phía Mẫn Nhu, tựa như nhìn xuyên qua cô hướng vè nơi xa xăm.

“Con và mẹ càng ngày càng giống nhau…”

Lúc Mẫn Nhu khép cửa phòng làm việc lại, cô nhớ rõ mọi lời Mẫn Chí Hải nói chất chứa bao nhiêu ưu tư phiền muộn.

Dường như…… nhớ lại hình ảnh màu trắng đen của người phụ nữ xinh đẹp ở trên bia mộ, đôi mắt Mẫn Nhu từ bình thản dần dần ảm đảm, mẹ của cô là người phụ nữ xinh đẹp nhưng không may mắn…

Cô còn nghĩ mình có thể hạnh phúc, nhưng Kỷ Mạch Hằng đã đập nát sự kì vọng cuối cùng của cô với thế giới này, giống như khi mẹ cô ra đi, để lại mình cô còn sống tranh đoạt tình chút tia hi họng

Mẫn Nhu trầm tư, bước chân vô ý đi vào hoa viên khách sạn, Mẫn Nhu nhìn lên bầu trời tối đen, nỗi đau thương khó kiềm nén từ bên trong cơ thể lan tỏa ra. Trong tiềm thức có một ánh mắt nào đó đang nhìn mình. Lông mày đen của Mẫn Nhu nheo lại, theo phản xạ nhìn tới.

Bên hồ bơi, một người đàn ông mặc bộ đồ đen đứng đó, ánh trắng chiếu xuống mặt hồ phản xạ khuếch tán lên gương mặt anh tuấn lạnh lùng, càng khiến cho nó trở nên thật cao ngạo lạnh lẽo.

Thân thể Mẫn Nhu chấn động, thần sắc mất tự nhiên, muốn thoát khỏi ánh mắt của anh, nhưng hai chân như dính chặt tại chỗ, không bước ra được.

“Sao cô lại ở đây?”

Câu hỏi được đặt ra khá đột ngột khiến Mẫn Nhu luống cuống, giọng nói không vui khiến trái tim Mẫn Nhu thắt lại, đau đớn, chế gi


XtGem Forum catalog