thị không phải là con rồng trong nền kinh tế, cũng không phải loại nhà giàu mới nổi, con dâu muốn vào được không phải ai cũng có thể”
“Mẫn tiểu thư, tôi nói như thế chắc cô cũng không để tâm? Suy nghĩ của người làm cha mẹ này hy vọng cô có thể hiểu.
Lời nói thẳng, không phải là muốn nói cô không xứng làm con dâu sao?
Loại lời nói này không phải nghe lần đầu, nhưng đến lúc này cô mới biết, những lời nói này đã làm tổn thương lòng tự trọng đến mức nào, đồng thời cũng hiểu ở trước mặt Kỷ Mạch Hằng, lòng tự trọng của cô đã không còn.
Nỗi chua xót dâng lên trong mắt, đầu đang cúi thấp từ từ ngẩng lên, cao ngạo nhìn bà Kỷ cười, không để đến sự kinh ngạc của bà liền bình thản nói: “Kỷ phu nhân yên tâm, quý công tử có mắt nhìn cao như thế làm sao để ý đến con hát này? Sự lo lắng của Kỷ phu nhân cả đời nãy cũng không xảy ra.”
Bà Kỷ không ngờ được phản ứng của Mẫn Nhu, nếu là trước đây Mẫn Nhu luôn lấy lòng bà, tỏ ra hiếu kính, bây giờ lại châm chọc khiêu khích khiến sắc mặt bà trầm xuống
“Tôi không biết cô trước đây sử dụng thủ đoạn gì khiến cho Hằng mấy năm qua vẫn bất ly bất khí (*), nhưng mà cô cũng nên tự hiểu, chim sẻ thì vẫn là chim sẻ vĩnh viễn không thể biến thành phượng hoàng”
(*) Bất ly bất khí: Không nỡ rời đi
Bất ly bất khó? Khá lắm bất ly bất khí!
Nhớ tới sự vô tình và phản bội của Kỷ Mạch Hằng, sắc mặt Mẫn Nhu liền biến sắc, cười lạnh nói: “Cháu chưa từng muốn làm Phượng Hoàng của Kỷ gia, lúc này cũng không muốn”
Trên gương mặt của bà Kỷ xuất hiện sự méo mó, bàn tay cầm giỏ nổi gân xanh, giận quá mà cười: “Đừng nói những lời tự mãn như thế, thiếu gì kẻ giả vờ tốt lành để vào nhà giàu, Mẫn Nhu cô cũng không ngoại lệ, ở với Hằng, chẳng lẽ cô dám nói cô không ham tiền của nó sao?”
Ba năm bỏ ra khi quay đầu lại chỉ có sự chế nhạo và coi thường, bởi vì cô là con hát, trong mắt đám nhà giàu con hát “lấy sắc mê hoặc người” cho nên cô không được vào Kỷ gia.
Ha ha, tình yêu thật đáng buồn cười, cô lại không hề tự ái, để cho người khác sỉ nhục bản thân như vậy, dù ba năm trước hay bây giờ, người đó vẫn không an ủi cô lấy một lần.
“Anh yêu”- Giọng nói thân mật dịu dàng cất lên, chúng tỏ là một cô gái đang yêu rất thẹn thùng, giọng nói đó thu hút sự chú ý của đám nhân viên.
Trong đôi mắt lạnh lùng của bà Kỷ lộ vẻ kinh ngạc, thản nhiên cười, một gương mặt vốn đã xinh đẹp tuyệt mỹ như bông bách hợp nở rộ, rất thuần khiết xinh đẹp, dáng người nhỏ nanh chạy tới bên đó.
“Anh đi đâu vậy? Lúc nãy em phải đi tìm anh khắp nơi”
Bàn tay trắng nõn phủ lên đôi cánh tay gầy gò kia, Mẫn Nhu cười tủm tỉm để lộ gương mặt xinh đẹp, hướng về phía cửa nhìn người đàn ông làm nũng nói.
Mẫn Nhu không chờ được nữa, muốn đem nỗi tức giận uất ức bao năm tiết ra, như vậy mới không quan tâm ánh nhìn của công chúng kiên quyết lôi kéo một người đàn ông xa lạ. Huống hồ, nghiêm túc mà nói, người đàn ông xa lạ này cũng không phải xa lạ.
Lục Thiếu Phàm không ngờ lại gặp Mẫn Nhu ở đây, càng không ngờ Mẫn Nhu sẽ xưng hô với mình như vậy, dung nhan nhã nhặn lóe lên sự mê hoặc, không vạch trần cô mà cúi đầu nhìn người con gái đang cười rất nhọt ngào.
Mẫn Nhu cảm thấy khóe miệng mình cười đến mỏi nhừ, nhưng tính tình quật cường khiến cô không thể cúi đầu trước mặt bà Kỳ, chẳng qua là giỡn, là diễn kịch mà thôi!
Hơn nữa, Lục Thiếu Phàm cũng không vạch trần cô?
Sắc mặt bà Kỷ tối lại, nhìn đôi nam nữ thân mật tựa vào nhau, hận không thể tiến lên giáo huấn “đôi cẩu nam nữ” này
Nhưng sự giáo dục kĩ lưỡng đã nhắc nhở bà phải bình tĩnh, nếu không khinh địch như vậy đã bị một con hát khiêu khích, mất đi sự cao quý thanh nhã, dáng vẻ chủ tịch phu nhân!
Bà Kỷ từ từ bước tới cửa, đôi mắt sáng đánh giá người đàn ông Mẫn Nhu đang ôm, áo cổ chữ V màu sam, ăn vận bình thường, quần áo dù không nói lên danh tính nhưng lại cho ra những điều quan trọng.
Cánh tay bị Mẫn Nhu ôm vẫn để trong túi, chẳng những không hề mất đi vẻ lịch sự ngược lại càng làm tăng vẻ tự nhiên ung dung.
NGgời đàn ông này không hề kém con mình, đây là nhận xét đầu tiên của bà Kỷ khi nhìn Lục Thiếu Phàm, trên người anh che dấu sự cứng rắn, so với dáng vẻ sạch sẽ xuất trần bên ngoài thì khí chất bên trong không giống nhau làm người ta thán phục.
“Không ngờ, nhanh như vậy Mẫn tiểu thư đã tìm được ý trung nhân?”
Bà Kỷ tuy cười nói nhưng gương mặt gian xảo, chế giễu, đôi mắt bộc lộ sự thinh thường miệt thị.
Bàn tay Mẫn Nhu giữ lấy tay Lục Thiếu Phàm liền căng cứng, nhìn về phía bà Kỷ cười đắc ý, lay lay Lục Thiếu Phàm, sẵn giọng: “Anh yêu, sao không chào hỏi bác Kỷ đi?”
Lục Thiếu Phàm đeo kính râm che khuất đi rửa gương mặt, Mẫn Nhu cũng không thể nhìn thấy mắt anh, tự nhiên cũng không biết Lục Thiếu Phàm đang suy nghĩ gì, chỉ có thể tiếp tục diễn.
Lục Thiếu Phàm không nói, khóe môi nâng lên, sự trầm mặc khiến Mẫn Nhu bất an, không khỏi kề sát Lục Thiếu Phàm, sợ bà Kỷ nhận ra cô đang diễn.
Bà Kỷ không phải kẻ ngốc, sao lại để Mẫn Nhu chơi bà, phát hiện hành động cả hai cứng ngắc, nhịn không được mỉa mai nói: “Không hổ là đại minh tinh, diễn xuất…”
Lời bà Kỷ chưa nói xong,