hìn thấy Mẫn Nhu từ trong bước ra ngoài, liền rời khỏi vách tường, cả người đứng thẳng.
Sau lưng là tên Tiểu Cường đang nhịn cười trộm.
Mẫn Nhu dùng tay che lấy miếng băng ngay trán, chậm rãi đi tới cửa thì thấy Lục Thiếu Phàm đúng đó, một tay đút trong túi quần, một tay thả lỏng bên người, ánh mắt như trăng sáng, tuy sáng trong như mỹ cảm. Anh cứ thế yên lặng đứng đó, nhưng không ai dám coi thường sự hiện hữu của anh.
“Thế nào?”
Mẫn Nhu nhẹ nhàng lắc đầu, lời nói biểu thị sự mệt mỏi: “Không sao, chỉ là xây sát nhẹ”
“Là Mẫn Nhu tiểu thư thật không?”
Một giọng nam hài hước vui mừng vang lên, không thể không khiến Mẫn Nhu chú ý. Mẫn Nhu nhìn vị bác sĩ trẻ cô đã từng gặp một lần hai tay đút trong túi áo, mặt nở nụ cười thân thiện nhìn cô.
“Tôi là bạn của Lục Thiếu Phàm, lần trước chưa kịp chào hỏi”- Nói xong, anh ta đi về trước, đứng song song với Lục Thiếu Phàm, rút bàn tay trong túi ra hướng về Mẫn Nhu. “Tôi tên là Thẩm Tấn Hàm”
Mẫn Nhu cũng không nói thêm, cũng lịch sự cầm tay Thẩm Tấn Hàm, lễ phép nói: “Mẫn Nhu”
Nghe Mẫn Nhu tự giới thiệu mình xong, vẻ nghiêm túc vừa được mấy giây liền biến mất, Thẩm Tấn Hàm như đứa trẻ nghiêng đầu nhướng mày nhìn Lục Thiếu Phàm: “Tôi nói cậu biết, người ta là đại minh tinh”
Lục Thiếu Phàm liếc mắt nhìn anh ta, dù động tác mau lẹ nhưng vẫn bị Mẫn Nhu nhìn thấy, nhịn không được bật cười khúc khích. Một người đàn ông cao nhã như vậy lại làm hành động như phụ nữ vậy mà vô cùng đáng yêu!
Nhưng tiếng cười này khiến cho đôi mắt sâu thẳm mà gợn sóng của Lục Thiếu Phàm dừng lại trên mặt cô không rời đi, ngưng đọng, sau đó khẽ chép miệng, dời mắt đi.
Không biết vì sao, cô rất sợ khi đối diện với “anh rể”, chỉ cần ánh mắt anh nhìn sang, cô liền buông vũ khí đầu hàng.
Thẩm Tấn Hàng quan sát hai người ánh mắt loạn cả lên, ho một tiếng, nghiêm túc nhìn Lục Thiếu Phàm nói: “Tiễn người ta một đoạn đi, dù sao cũng tiện đường mà”
Nghe Thẩm Tấn Hàng nói, trên đầu Mẫn Nhu lộ ba đường đen, khóe miệng kéo lên, tiện đường? Cô vẫn chưa nói địa chỉ cho họ mà?
Cô nghĩ Lục Thiếu Phàm sẽ cự tuyệt, anh lại thản nhiên gật đầu, nhìn vẻ mặt hắc tuyến của Mẫn Nhu, chậm rãi nói: “Đúng là tiện đường”.
Khóe miệng Mẫn Nhu càng run mãnh liệt, xoay người, nhìn đường mình vừa đi tới, lúc xoay người cô cảm thấy khóe miệng của Lục Thiếu Phàm chứa nụ cười thản nhiên.
Khi đi qua hành lang, Mẫn Nhu cùng với người đàn ông đi phía sau cũng không biết làm gì. Đột nhiên dừng lại, nhìn vế phía vị thị trưởng anh tuấn ung dung cao nhã nói: “Không cần anh đưa tôi đi, anh nhật lý vạn ky, tôi chỉ là một thị dân nhỏ nhoi làm sao dám đó nhận ý tốt của anh, anh cũng đừng theo… ách, về đi?”
Lục Thiếu Phàm nhìn người con gái nhỏ trước mắt, gương mặt xinh đẹp nở nụ cười nịnh hót, nhưng đôi mắt sáng to lại chứa sự tức giận, xem ra phải chịu nhiều khổ cực?
“Làm người của dân, tôi cần đưa chủ nhân bị thương an toàn trở về nhà”
Lời nói vân đạm phong khinh, lấy cớ như lẽ đương nhiên, hơn nữa vẻ mặt ôn hòa thanh nhã khiến Mẫn Nhu ngẩn ra, nghẹn lời không nói được thêm nữa.
Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, cuối cùng Mẫn Nhu thỏa hiệp, buông hạ hai vai, giống như chỉ đấu thau gà mẹ, vừa đình cất bước, ánh mắt cô lại nhìn thấy đôi nam nữ! Chỉ một bước ngắn nhưng với cô lại là khoảng cách của cả dải ngân hà.
Cô không vượt qua dược, anh cũng không dám đi qua.
Kỷ Mạch Hằng cẩn thận đỡ lấy Mẫn Tiệp, mỗi hành động lộ vẻ vui sướng khẩn trương, nụ cười hạnh phúc trên mặt Mẫn Tiệp cũng khiến chân cô đứng không vững. Trong mắt Kỷ Mạch Hằng chỉ có mình Mẫn Tiệp, dù cô đứng trước mắt anh, anh cũng không liếc nhìn.
“Anh không phải muốn đưa tôi về sao?”
Hai mắt khô khốc, không hề có màn hơi nước, chẳng qua nỗi đau đã tích tụ trong vô tân, cô xoay người nhìn người phía sau nhẹ nhàng nói
Cô thật sự rất mệt, mêt mỏi, không còn sức để tranh đoạt, cho nên khi xoay người nhìn Lục Thiếu Phàm thì không hề nghĩ tới mối quan hệ lung túng giữa anh và cô, chẳng qua như giữ lấy được nhánh cây cứu mạng, không muốn buông ra.
Lục Thiếu Phàm nhìn bộ dạng phục tùng của Mẫn Nhu cố ý che đi sự bi ai, nói là lâu nhưng chỉ mất mấy giây để nhìn, khóe môi cong lên đúng độ, ưu nhã tác phong nhanh nhẹn.
“Được”
Anh tư mình bước tới sát gót chân cô, nhìn đôi mắt cô ửng hồng, bình tĩnh nói: “Tôi đưa cô về”
Bốn chữ này như xiềng xích, đem cô giam cầm bên trong sự dịu dàng của anh, sự kiên cường giả vờ lại bị đôi mắt đen kia nhìn thấu thiếu chút nữa là sụp xuống.
Chưa nghĩ tới, bốn chữ này sẽ từ miệng người xa lạ nói ra, cũng chưa nghĩ khi nghe bốn từ này lại đau lòng đến thế. Một nỗi chau xót dâng lên ngập đầu, nước mắt không hề báo trước đổ ào, thiếu chút nữa rơi xuống, cô đưa tay quẹt nhẹ.
Nếu ở chỗ Kỷ Mạch Hằng đã không còn chỗ của cô, cô nên đi cùng anh sao?
Thất thần nhìn lòng bàn tay rõ ràng của anh, sau đó ngẩng đầu, cô cười để lộ lúm đồng tiền, nước mắt thật mỹ lệ nhìn Lục Thiếu Phàm, trong lòng sợ hãi.
“Thật xin lỗi, tôi nên tự mình đi về”
Mẫn Nhu bước ngang qua Lục Thiếu Phàm, từng bước đi về cuối hành lang, đôi mắt thâm thúy mát lạnh vẫn