àm hơi cúi đầu, mái tóc đen rũ xuống nhìn gương mặt nhỏ nhắn rõ ràng chịu oan ức, lông mày tuấn tú nhíu nhẹ lại, chưa kịp nói gì, Mẫn Nhu đã làm tự làm lộ tẩy tất cả.
“Tôi chính là đứa con gái riêng, là tiểu tạp chủng sinh ra bên ngoài? Tôi muốn lấy đi tài sản Mẫn gia, khiến họ cửa nát nhà tan, thì sao chứ?”
Mẫn Nhu tùy ý thổ lộ nỗi ủy khuất bi phẫn của mình, không nghĩ dáng vẻ của mình trong mắt Lục Thiếu Phàm lại như con chó nhỏ sủa loạn chỉ vì bị chủ nhân bứt bỏ, trong đôi mắt chỉ có ủy khuất và ủy khuất khiến người ta thương tiếc, muốn ôm vào lòng.
“Anh không tiện xuất hiện trước mặt họ, không hề cố ý nghe lén”
Anh kiên nhẫn giải thích, giọng nói áy náy không hề tỏ vẻ, ánh mắt trong suốt nhìn về phía cặp mắt mộng nước của cô.
“Tôi tin cô, không có đẩy cô ấy”
Đối mặt với sự nghi ngờ trách cứ của mọi người, cô có thể giả vờ kiên cường không rơi lệ, đem tất cả mọi khinh bỉ giễu cợt ngăn ra bên ngoài thế giới, nhưng khi gặp Lục Thiếu Phàm mới phát hiện, nhiều năm qua bức tường thành cứng ngắc trong lòng cô khi gặp anh lại trở nên yếu ớt.
Sự dịu dàng của anh khiến cô không chống đỡ nổi, nhưng cũng vì sự dịu dàng đó mà khiến cô sợ, thấp thỏm lo âu, sợ anh nhìn thấu thế giới của cô, phơi bày bản thân trước mặt người xa lạ.
“Lục Thiếu Phàm, lấy lại sự thông cảm của anh đi, tôi không cần”
Cố gắng chống đỡ bức tường thành đang bị anh làm cho cảm động, thu hồi lại ánh mắt, Mẫn Nhu dứt khoát xoay người, không để ý đôi chân đau, muốn bỏ chạy.
Nói cô nhát gan cũng được, yếu đuối cũng được, cô không muốn nhìn Lục Thiếu Phàm nữa, không muốn đối mặt với sự dịu dàng của anh. Anh đối với người phụ nữ nào cũng lệ độ và ôn nhu, cô không lạ gì nữa, một Kỷ Mạch Hằng khiến cô thương tích khắp người, nếu lại thêm một Lục Thiếu Phàm, nhất định cô sẽ vạn kiếp bất phục.
Cô chạy trối chết, sau lưng là tiếng bước chân không ngừng nghỉ, không hề rối loạn, giống như dung túng cho sự càn quấy của cô.
“Lục Thiếu Phàm, anh không cần…”
Cô ảo não dừng lại, quay đầu, nghênh đón cô là một lông ngực ấm áp, mang theo mùi hương bạc hà của phái nam.
Hai cánh tay cánh tay gầy gò của Lục Thiếu Phàm vòng lấy cô, khớp xương rõ ràng nhẹ che lấy ót cô, ôn nhu dịu dàng, sợ dọa cô sợ.
“Lục Thiếu Phàm, anh…. Tôi không cần sự cảm thông…”
Bàn tay trắng nõn không để cô cự tuyệt áp đầu cô vào vai anh, bên tai là giọng nói réo rắt của anh: “Tại sao cô không thể tỏ vẻ yếu ớt một chút?”
Yếu ớt? Cô có thể sao? Thực tế phũ phàng có để cô yếu ớt không?
Hai mươi năm qua, không có ai nói với cô: Mẫn Nhu, cô có thể yếu ớt, có thể dựa vào ai đó.
Người phụ nữ kia chất đi, cũng mang đi tình yêu của cô. Một mình ở trong căn hộ, trong bóng tối, một đứa trẻ bốn tuổi không có ai ôm vào lòng an ủi, làm bạn với cô chỉ là bóng đêm vô tận.
Cô phải kiên cường, không thể phụ thuộc vào ai!
Lòng tin mấy năm qua khi đứng trước mặt ngày đàn ông này lại bị anh lật đổ, vì anh nói: “Mẫn Nhu, tại sao em không thể tỏ vẻ yếu ớt một chút?
Ở trước mặt Kỷ Mạch Hằng, cô là người tự tin, luôn lạc quan khích lệ anh chưa từng tỏ vẻ yếu đuối, Kỷ Mạch Hằng lúc nào cũng cô tịch khiến cô phải mạnh mẽ, cho nên cô lựa chọn mang niềm vui lại cho anh.’
Nhưng còn nỗi đau vết thương của cô? Bao lâu tích lũy, bao lâu che đậy, mới có thể tìm được một chỗ ấm áp khiến cô bình tĩnh điều trị sự cô tịch của mình.
Tâm của Lục Thiếu Phàm cô không nhìn ra, người đàn ông này sâu không lường được khiến cô cảnh giác tránh xa, nhưng Lục Thiếu Phàm dễ dàng công phá pháo đài của cô, đạp nát mọi kháng cự.
Lần đầu tiên, không hề suy nghĩ đến hậu quả, không so đo với người lạ, nhắm mắt để mặc anh ôm cô.
“tại sao lại tin tưởng tôi?”
Trên áo sơ mi rừng giọt lệ nóng hổi rơi xuống, từng giọt từng giọt, vào xuống ngực, ánh mắt của Lục Thiếu Phàm thất thần nhìn về hướng ánh đèn đường xa xăm.
Cánh tay siết chặt lấy cô, trên gương mặt tuấn tú nở nụ cười nhạt, ánh mắt nhìn xuống hai má ửng đỏ của cô, giọng nói êm ái không dễ dàng phát hiện.
“Bởi vì tôi biết Mẫn Nhu chỉ là một tiểu quỷ nhát gan”
Ở trong ngực anh vang lên âm thanh nức nở quật cường: “Anh mới là tiểu quỷ nhát gan”
Anh không phản bác, chỉ câu môi, tay lại siết chặt.
“Tôi dẫn cô đi thoa thuốc”
Lần này cô cũng không làm trái ý anh, gật đầu, gương mặt nhỏ vương đầy nước mặt tựa như con mèo nhỏ lem luốt.
Cánh tay Lục Thiếu Phàm đặt lên vai cô, khiến cho cảm giác lạnh được lắp đi, nhìn thấy cô không nhận ra thì lông mi dài vui vẻ nhấp nhát, kéo cô về phòng cấp cứu.
Nhìn theo bóng lưng cao ráo, Mẫn Nhu giương hai tay đan vào nhau, cảm giác lạnh xua đi ít nhiều. Coi như đây là chút dịu dàng ngắn ngủi, cô cũng không muốn bỏ ra, là cảm giác được ai dó quý trọng, cô không muốn mất đi.
Lục Thiếu Phàm cám ơn anh…
“Mẫn Chí Hải, tôi muốn ông chọn, một là tôi và Tiểu Điệp hai là nó!”
Tiếng thét phẫn nộ chúi vào lỗ tai, Mẫn Nhu đang chìm trong giấc mộng liền mở mắt tỉnh táo. Nằm trên giường, nhìn chằm chằm trần nhà màu hồng, Mẫn Nhu hơi nhức đầu, tối hôm qua Lục Thiếu Phàm đưa cô về nhà, sau đó cả đêm cô mất ngủ vừa chợp mắt không bao lâu liền bị ti