i, Mẫn Nhu thẳng lưng: “Trong nhà này, người có thể đánh tôi chỉ có một, bà thì không xứng”
Trong mắt Mẫn Nhu lấp lánh ánh sáng, không để ý gương mặt méo mó của Hồng lam, nhìn Mẫn Chí Hải, mang giày chuẩn bị rời đi, đem chìa khóa trong tay đặt lên tủ giày.
“Tiểu Nhu…”
Mẫn Chí Hải muốn đuổi theo, lại bị Hồng Lam kéo lại: “Sao ông có thể bất công với Mẫn Tiệp như vậy!! Nó cũng là con gái ông mà”
Mẫn Nhu nghe tiếng tranh chấp không ngừng nghỉ sau lưng, bước chân tăng nhanh, đi qua chiếc xe Mẫn Chí Hải đã chuẩn bị, ra thẳng cửa biệt thự.
“Mỹ nữ!”
Bên ngoài khu biệt thự, một chiếc xe màu bạc thể thao dừng bên đường, người con trai trẻ tuổi mặc bộ đồ máu xám, gương mặt tuấn tú thấy Mẫn Nhu liền mỉm cười.
Mẫn Nhu nhìn chằm chằm Âu Nhiễm Phong đang lười biếng tựa vào xe hơi kinh ngạc, anh ta sao lại ở đây? Hình như ở thành phố A này anh ta đâu có mua biệt thự?
Âu Nhiễm Phong xấu xa chớp mắt, đồng tử lưu chuyển: “Mỹ nữ có cần đi nhờ xe không?”
Từ đây đến thị trấn cũng còn một đoạn xa, xe lại không thể bắt được, nếu đã cự tuyệt Mẫn Chí Hải, giờ lại cự tuyệt Âu Nhiễm Phong thì kế tiếp kẻ chịu thiệt là cô
Giơ hành lý lên, trực tiếp vòng qua đầu xe, mở cửa không khách khí ngồi vào.
Âu Nhiễm Phong sửng sốt trong lòng đang tính mở miệng thuyết phục Mẫn Nhu, xoay người ngồi vào bên cạnh ghế của tài xế, khóe miệng cong mở rộng, mở cửa lên xe.
“Âu Nhiễm Phong, cám ơn”
Âu Nhiễm Phong đưa mắt nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Mẫn Nhu, tự nhiên lái xe,
“Anh không phải hồng thủy mãnh thú, tại sao lúc nào em cũng tránh anh vậy?”
Đối với câu nói đùa của Âu Nhiễm Phong Mẫn Nhu hơi kinh ngạc, chẳng lẽ mình phải làm rõ ràng sao? Cô thừa nhận mình không có hảo cảm với Âu Nhiễm Phong, anh ở trong giới giải trí là công tử ăn chơi số một cũng đã khiến cô cách xa.
Nếu không phải quay phi, cô cầu nguyện cả đời này đừng gặp người như thế.
Thấy Mẫn Nhu im lặng, Âu Nhiễm Phong cười giỡn nói: “Sáng nay anh có tới nhà em cầu hôn, anh có vừa mắt không?”
“Cầu hôn?”
Mẫn Nhu nhíu lông mày, khó hiểu nhìn anh.
“Từ tối qua khi thân phận thiên kim Mẫn Thị được phơi bày, đến sáng nay, xe ra vào khu biệt thự của cha em không dưới mười chiếc”
Âu Nhiễm Phong nói như nhìn thấy toàn bộ, đầu nghiêng lười biếng ngồi tê xứng bên ghế tài xế, giống như lúc này không phải đang ở trên xe thể thao mà là một chiếc xe đồ chơi, mạn bất khinh tâm nhìn sắc mặt không vui của Mẫn Nhu.
** Mạn bất khinh tâm: Thờ ơ; không để ý; không đếm xỉa tới
“Trên tạp chí đều là hình em, cứ tiếp tục như vậy, em có thể tự ra một quyển chuyên mục bát quái”
Cô cũng biết phản ứng sau khi công khai thân phận thiên kim, nhưng lại vượt qua dự tính, chỉ một đêm đã có nhiều công tử hào môn tới cầu than, xem ra sáng nay Hồng Lam nổi giận cũng không phải không có đạo lý.
“Mặc dù đám công tử cùng tình nhân trước của em không bằng nhưng bàn về tiền tài quyền thế thì không hề thua kém, phụ nữ nào cũng ái mộ hư vinh, em thử chọc tức tên đàn ông kia xem, từ đám công tử đó chọn lấy một người, ở trước mặt anh ta..”
“Âu Nhiễm Phong!”
Anh còn muốn nói tiếp lại bị cô không khách khí cắt ngang, từ kính chiếu hậu có thể thấy đôi mắt tức giận nhìn chằm chằm,
“Cám ơn anh cho tôi đi nhờ xe, bây giờ dừng lại, tôi muốn xuống xe”
Âu Nhiễm Phong như không nghe thấy lời cô, chuyển tay lái vượt qua ngã tư, trên gương mặt tuấn tú nở nụ cười tà mị.
“Mẫn Nhu, là như vầy, anh cảm thấy hai chúng ta vẫn xứng đôi nhất, em là thiên hậu, anh là ảnh đế, hai ta xưng bá, đó là kim đồng ngọc nữ, trai tài gái sắc, có ai dám nói chữ không?”
Âu Nhiễm Phong càng nói àng quá đáng, không để ý đến sắc mặt sa sầm của Mẫn Nhu, dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi.
“Tên đàn ông trước kia của em cùng với đám công tử giàu có kia cũng là cùng một loại người, đám người đó sống trong thế giới nhìn sự vật theo cách của mình, giá trị của vật chất rất quan trọng, nhất là người mình muốn ở chung cả đời”
“Mẫn Nhu và anh chúng ta mới cùng một loại người”
Cuối cùng cũng nói đến trọng tâm!
Mẫn Nhu giễu cợt hừ lạnh, nhìn về trước không có tia ấm áp: “Chúng ta khác nhau một trời một vực vĩnh viễn không cùng một loại người”
“Không thử qua làm sao biết”
Giọng nói tự tin của anh khiến co khó chịu, hàm tiếu nói: “Lòng dạ của anh thay đổi, trong tay có muôn hoa, phiến lá không dính thân, còn tôi dù khát nước ba ngày cũng chỉ lấy một muôi”
Nhìn thấy anh có ý phản bác, Mẫn Nhu liền ngăn cản.
“Đừng nói anh sẽ sửa, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, người trong giới nghệ sĩ bị anh vứt bỏ còn thiếu sao? Vụm trộm sẩy thay không biết mấy người, tôi không có vinh hạnh trở thành một trong đám phụ nữ đó”
Mẫn Nhu nói những lời đó không để Âu Nhiễm Phong có chút mặt mũi, một một câu đều cay độc, sắc mặt từ trắng thành đen rồi xanh, thằng xe, Mẫn Nhu cả người ngã về trước, giây thắt an toàn kéo cô về chỗ cũ.
“Tới rồi”
Mẫn Nhu không khách khí, cởi dây an toàn, kéo hành lý mở cửa xe bước ra,.
“Suy nghĩ một chút, làm bạn gái anh”
Âu Nhiễm Phong bất đắc dĩ nói, ngồi trong xe, nhìn theo bóng lưng Mẫn Nhu có chút giận, bàn tay dùng sức đập mạnh vào t