người cao ráo dưới ánh mặt trời trở nên thật hiu quạnh, lúc nhìn cô thì gương mặt cũng mềm đi vài phần.
“Được”
Anh nói xong liền leo lên giường, vén chăn lên, Mẫn Nhu vừa cảm thấy hơi lạnh lẽo nhưng ngay lập tức một luồng điện ấm áp lại chạm tới gần.
Lục Thiếu Phàm đắp chăn khép mắt lại, gương mặt tuấn mỹ lộ vẻ bình an. Mẫn Nhu nhìn đôi môi hơi cong của anh, dường như khoảng cách giữa hai người kể từ sau khi sấy tóc đã có những thay đổi tựa như khi Lục Thiếu Phàm nằm bên cạnh, cô cảm thấy rất ấm áp, ngáp một tiếng, Mẫn Nhu nhắm mắt lại chuẩn bị đi ngủ.
Cả ngày mệt nhọc Mẫn Nhu vừa đặt lưng xuống liền ngủ thiếp đi, tiếng thở đầu đặn vang lên trong phòng, người tưởng đã ngủ rồi lại mở mắt ra.
Thoáng nghiêng người, Lục Thiếu Phàm nhìn chằm chằm dáng vẻ ngây thơ của Mẫn Nhu, tiếng thở nhè nhẹ, cánh tay từ trong chăn đưa lên bao phủ lên gò má ửng hồng của cô
Vuốt ve đầy yêu thương, cảm nhận làn da thanh khiết trơn nhẵn của cô, đôi mắt thâm thúy nhẹ mỉm cười vì cô.
“Cũng là người cuối cùng”
Giọng nói trầm thấp vang lên quanh quẩn bên tai cô, tựa như bùa chú giam đời cả đời cô.
Mẫn Nhu ngủ rất ngon cho đến khi thức giấc không hề mộng mị. Tỉnh táo mở mắt, giống như mọi khi, có thói quen duỗi thẳng tay chân, nhưng lại chạm phải một cơ thể ấm áp.
Cô sao lại quên mất trên chiếc giường này không chỉ có một mình cô!!
Mẫn Nhu vừa mở mắt, liền nhìn thấy đôi mắt đen sáng ngời ở đối diện, ngẩn ra mặt từ từ nóng lên. Cũng không biết Lục Thiếu Phàm đã nhìn cô như vậy bao lâu…
Một bàn tay trắng nõn đưa tới, cẩn thận vén mấy sợi tóc mai rơi xuống: “Sớm”
Mẫn Nhu tự mình sửa lại máy tóc quăn, lại không cẩn thận chạm vào tay của anh, giật mình một cái liền hoảng hốt ngồi dậy, cười to: “Sớm a”
So với cô, Lục Thiếu Phàm lúc nào cũng lạnh nhạt, vén chăn xuống giường vào phòng tắm.
Mẫn Nhu cũng không muốn quay lại giường, bên ngoài mặt trời đã lên cao, sợ là đã giữa trưa, đem chăn gấp xong đặt lên đầu giường, Mẫn Nhu ngẩng đầu thấy Lục Thiếu Phàm mặc bộ đồ tây màu trắng đi ra.
“Em cũng đi thay quần áo đi, chúng ta chuẩn bị ra ngoài”
Anh như vị chúa tể nắm trong tay mọi gì, chuyện gì cũng sắp xếp rất ổn thỏa, còn cô chỉ cần theo chỉ thị của anh, sẽ vạn vô nhất thất.
Lúc đi qua Lục Thiếu Phàm, Mẫn Nhu vô tình phát hiện ra chút màu xanh nhàn nhạt dưới mắt anh, hiếu kì hỏi: “Anh vừa rồi ngủ không ngon sao?”
Lục Thiếu Phàm đưa mắt nhìn Mẫn Nhu, cài cúc tay áo màu bạc, tùy tiện nói: “Rất ngon, nhưng có người cứ lại gần ôm anh cọ tới ”
Vẻ mặt Mẫn Nhu liền nhăn lại, ngượng ngùng gãi gãi mái tóc dài xốc xếch, đôi mắt chuyển động giả vờ bình tĩnh lẩm bẩm nói: “Coi như em chưa có hỏi”
Nói xong, đẩy cửa phòng tắm trốn vào. “Phanh”!. Bên trong phòng tắm vang lên tiếng vật nặng đụng phải đất.
Lục Thiếu Phàm tác phong nhanh nhẹn chỉnh sửa bộ đồ tây, mái tóc đen rũ xuống, hàng lông mi dài vuốt nhọn, xem như không có việc gì đi về phía tủ quần áo.
Tủ quần áo được thiết kế hiện đại, trong đó chỉ treo một bộ lễ phục màu đỏ, thiết kế rất lạ, vải cao cấp, từng đường may tinh xảo toát lên vẻ sang quý của nó.
Gõ cửa phòng tắm, trước ánh mắt kinh ngạc của Mẫn Nhu, Lục Thiếu Phàm đưa bộ lễ phục: “Thay nó”
“Nha”
Mẫn Nhu đang lo không có đồ để thay lại đúng lúc Lục Thiếu Phàm đưa tới, cô dĩ nhiên không cự tuyệt.
Đợi đến khi Mẫn Nhu thay xong ngại ngùng bước ra, Lục Thiếu Phàm ngồi trên giường nghe tiếng động liền quay đầu lại, vừa nhìn thấy cô đôi mắt đã trở nên dịu dàng chăm chú, gương mặt nở nụ cười vui vẻ.
“Rất đẹp”
Nhớ lại lần trước hai người gặp nhau trong hoa viên, anh cũng nói như thế với cô, chẳng qua lần này ánh mắt dịu dàng hơn, chú tâm hơn.
Anh đứng dậy, bước chân ung dung nhẹ nhàng đến gần cô, hài lòng nhìn dáng vẻ thẹn thùng của cô.
Mái tóc gợn sóng đen như mực xõa xuống vai, ngũ quan tươi sáng trang điểm tự nhiên nhìn qua càng quyến rũ và tinh xảo, lúc ở phòng tắm cô nhìn thấy đồ trang điểm ở trên bồn rửa mặt nên liền sử dụng nó (ta chém -chip), Lục Thiếu Phàm vui vẻ kéo khóe môi lên.
Con gái đều thích ai đó khen mình, nhất là người đàn ông xuất chúng thế này, Mẫn Nhu nhìn thấy vẻ mặt hài lòng của Lục Thiếu Phàm cũng trở nên kiêu ngạo, cười đắc ý.
Cô đã từng nghe rất nhiều người ca ngợi, nhưng những lời khen đó chẳng qua đều mê mẩn sắc đẹp của cô, hoặc muốn chiếm được thứ gì đó từ cô, nhưng chỉ có Lục Thiếu Phàm anh đơn thuần khen ngợi cô, khiến cho tâm trạng Mẫn Nhu trở nên sáng bừng.
Lục Thiếu Phàm không biết từ đâu lấy ra đôi giày cao gót mới tinh, sự cẩn thận của anh khiến cô thụ sủng nhược kinh, cười quyến rũ, mang giày vào chân.
Dáng người thướt tha, bộ lễ phục xinh đẹp, Mẫn Nhu xoay vòng tại chỗ sau đó tò mò nhìn Lục Thiếu Phàm: “Những thứ này, do An Viễn Nam chuẩn bị sao?”
Lục Thiếu Phàm không cho là đúng, chỉ khẽ nhếch miệng, rãnh rỗi đi về phía cô, Mẫn Nhu phối hợp xoay người đi tới cửa liền bị anh gọi lại: “Chờ đã”
Hành động khó hiểu của anh khiến Mẫn Nhu kéo nhẹ làn váy, tựa như con bé con biết nghe lời đứng cửa, đôi mắt chớp chớp nhìn anh dừng lại ngay trước cô.
Ngón tay thon dài đặt vào túi, Lục
