Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213041

Bình chọn: 7.00/10/1304 lượt.

ạnh xuống: “Còn hai phòng, một là phòng ngủ của Tiểu Tam, còn một phòng, hình như để chất đống đồ bừa bộn”

Phòng ngủ chính, đống đồ bừa bộn, hai chọn một?

Chẳng thà không chọn.

Lục Thiếu Phàm dời gót, cuộn ống tay áo lên đi vào phòng tắm, để mình cô đứng đó suy nghĩ trong đau khổ. Mẫn Nhu thở dài nhìn nhục, quét mắt nhìn gian phòng, trừ giường ra ghế salon cũng không có, không lẽ muốn cô ngủ dưới đất?

Chợt nhớ đến quan hệ lúc này giữa cô và Lục Thiếu Phàm, miễn cưỡng cũng coi như là vợ chồng, vậy ngủ trên một chiếc giường lớn… Trước suy nghĩ to gan của mình cô chỉ biết mở to mắt, chưa kịp tìm ra đối sách thì cửa phòng tắm mở, Lục Thiếu Phàm đi ra.

Chỉ là rửa mặt nhưng cũng rũ bỏ đi vẻ mệt mỏi trên mặt Lục Thiếu Phàm không ít, nhưng mà sắc mặt vẫn không tốt lên, âm hiểm thâm trầm, gương mặt tuấn tú hơi có vẻ xa cách.

“Lục Thiếu Phàm, chúng ta…. Chờ đã, ngủ trên một cái giường sao?”

Cô thử dò xét, cẩn thẩn quan sát vẻ mặt của anh, gương mặt cô cũng vì câu hỏi mà trở nên ửng đỏ lúng túng.

Lục Thiếu Phàm đưa mắt nhìn Mẫn Nhu, cô cứ tưởng anh sẽ phủ nhận nhưng anh lại “Ừ” một tiếng, đem khăn lông đặt lên lưng ghế, đi đến bên cạnh giường.

Mẫn Nhu sắc mặt cứng đờ, hơi luống cuống không biết có nên ngủ chung với Lục Thiếu Phàm.

“Hôm nay chúng ta có rất nhiều việc phải làm, em nghỉ ngơi chút đi”

Lục Thiếu Phàm bình tĩnh nói, tâm tư không hề xao động, anh mở chăn, leo lên giường, sau đó đưa mắt nhìn Mẫn Nhu, nhếch môi để lộ ra nụ cười thản nhiên: “Em còn không đi tắm?”

Mẫn Nhu bị Lục Thiếu Phàm thúc giục, tất cả ngượng ngùng khẩn trưởng đều bay lên tới đầu, trái tim nhảy đập loạn xa, đỏ mặt, không nhìn anh nữa, chật vật chạy vào phòng tắm.

Mẫn Nhu ngồi trên nắp bồn cầu, thất bại cúi đầu, đối với chuyện kế tiếp có thể xảy ra trên giường hơi khó tiếp nhận. Cô từ nhỏ đến lớn, chưa từng ngủ cùng đàn ông trên một giường, lúc quay phim dù nằm với nhau cũng giữ khoảng cách, chưa từng, ngay cả ban đêm cũng chưa từng xảy ra chuyện này.

Khóe mắt nhìn đến túi giấy treo bên tường, hình như là quần áo để thay, cô dùng tay sờ nó, quả nhiên là áo ngủ của nữ. Nhớ lại bộ quần áo ngủ trên người Lục Thiếu Phàm, Mẫn Nhu liền hiểu rõ.

Tên An Viễn Nam nay làm việc thật cẩn thận.

Nước ấm từ vòi sen phun lên người, lên mặt rồi từ từ chảy xuống, Mẫn Nhu một bên thì tắm, một bên lại đầy nỗi lòng.

Tương lai của cô và Lục Thiếu Phàm là hạnh phúc hay bi thảm, không ai biết được. Những lời hứa hẹn trước đó của Lục Thiếu Phàm, cam đoan thêm lần nữa khiến nỗi bất an trong cô lắng xuống, thậm chí muốn sống cùng anh, xây dựng một gia đình tốt đẹp.

Đêm hôm đó ở Hollywood, hai người ở chung phòng, Lục Thiếu Phàm không hề vượt qua giới hạn, có thể so với Liễu Hạ Huệ, nhân phẩm như thế không thể nghi ngờ.

Lần này hai người chung giường chung chăn, anh chắc cũng không làm ra chuyện cầm thú, một người đàn ông phong độ như thế nếu làm ra chuyện bại hoại thì chắc trên đời này cũng không còn chính nhân quân tử.

“Sao anh vẫn chưa ngủ?”

Mẫn Nhu tắm xong mặc đồ bước ra, nhìn thấy Lục Thiếu Phàm hai chân để trên giường, tay cầm điều khiển tivi, nghe câu hỏi, ánh mắt liền chuyển từ tivi sang người cô.

Sắc mặt Lục Thiếu Phàm tốt lên không ít, thấy được vẻ đẹp mộc mạc của cô, liền lộ ra nụ cười ấm áp: “Lại đây”

Mẫn Nhu nghe lời bước tới, trên mặt vẫn hơi xấu hổ đỏ bừng.

“Ngồi xuống”

Lục Thiếu Phàm ra lệnh có vẻ hơi mất kiên nhẫn, dưới mái tóc ướt Mẫn Nhu len lén nhìn trộm anh, dáng vẻ ung dung bình thản không hề giả vờ, ánh mắt thản nhiên, hành động không hề khiến cô bất an.

Tiếng máy sấy tóc vang lên, cô khó hiểu xoay người lại, chỉ thấy Lục Thiếu Phàm tay cầm máy sấy, đứng bên cạnh sường cúi đầu nhìn cô.

“Đừng động đậy, anh giúp em sấy tóc”

Ánh mắt thanh nhuận mang theo sự yêu thương dịu dàng, khiến cho cô cảm thấy như bị mê hoặc, cứ như vậy nhìn cô khiến cô bối rối, cúi đầu không dám nhìn thẳng anh

Đầu ngón tay lành lạnh lơ đãng chạm vào da thịt nơi cổ, mang theo cảm giác chai sạn khô ráo, bàn tay với từng khớp xương rõ ràng đan qua mái tóc xoăn đen như mực, động tác nhẹ nhàng nghiêm túc.

Gió nóng thổi phất qua hai gò má cô, sự ấm áp đó khiến môi cô không tự chủ mà khẽ tạo độ cong.

Tắt máy sấy, Lục Thiếu Phàm rút dây cắm, xoay người thấy đôi mắt xinh đẹp của Mẫn Nhu vẫn không ngừng dõi theo anh.

“Lục Thiếu Phàm, có phải trước kia anh rất hay sấy tóc cho bạn gái?”

Cô chỉ trêu ghẹo hỏi, ánh mắt to tròn đầy vẻ bỡn cợt, nhưng anh lại thấy được trong mắt cô che giấu vẻ mất tự nhiên.

Đem máy sấy cất vào ngăn kéo, Lục Thiếu Phàm nhìn Mẫn Nhu, ánh mắt dừng lại trên mái tóc xoăn của cô, khóe môi hơi nhếch lên, giữa buổi sáng an tĩnh giọng nói anh thật êm ái: “Em là người đầu tiên”

Ánh nắng mặt trời sáng sớm ấm áp chiếu vào phòng, Mẫn Nhu bò lên giường, nằm đắp chăn xong mắt thấy Lục Thiếu Phàm vẫn đứng bên cửa sổ.

“Lục Thiếu Phàm, ngủ đi”

Lời ra khỏi miệng, Mẫn Nhu mới nhận ra nó mờ ám đến mức nào, hai tay nắm chặt chăn, ngượng ngùng nhìn Lục Thiếu Phàm.

Lục Thiếu Phàm nghe vậy xoay người, vẻ cô đơn thanh nhã vẫn chưa kịp tan đi, bóng


Disneyland 1972 Love the old s