Thiếu Phàm lấy ra chiếc hộp nhỏ tinh sảo, lấy ra một chiếc kẹp tóc màu bạch kim hình con bướm.
Lục Thiếu Phàm dùng ánh mắt dịu dàng mang theo sự tha thiết nhìn cô, tay nâng lên ghim nhẹ nó vào tóc cô, Mẫn Nhu sững sờ, lúc hiểu ra khóe môi nở nụ cười yếu ớt đầy hạnh phúc.
“Lục Thiếu Phàm, anh từ khi nào lại giữ đồ kẹp tóc trên người thế kia?”
Vẻ mặt ngạc nhiên của cô khiến anh nhướng mày, bàn tay không hạ xuống ngược lại vuốt nhẹ theo đường cong nơi cánh tay của cô, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, tự nhiên mở cửa bước ra ngoài.
Mẫn Nhu nhìn chằm chằm theo Lục Thiếu Phàm, trong lòng dâng lên niềm cảm kích. Là Lục Thiếu Phàm đã để cho cô cảm thụ được hạnh phúc khi được ai đó che chở, để cho cô chìm ngập trong tình thương đến mức không biết ai là ai (cái này ta ko hiểu lắm a -chip).
Nắng chiếu lên vai anh, bộ đồ tây màu bạc sáng lóe, hai người tựa như đôi tình nhân hạnh phúc, vừa đi ra đầu đường Dublin đã bắt gặp vô số ánh mắt hâm mộ của người qua đường.
Rõ ràng quen biết chưa lâu giữa họ đã có sự hài hòa bẩm sinh, đứng bên cạnh nhau không thể kinh động trời đất nhưng cũng khiến chúng nhân hâm mộ.
Mẫn Nhu chậm rãi kéo khóe môi hồng nhuận, nhìn đôi tay nắm chặt, ánh mắt trở nên lưu luyến nhu hòa.
Lấy anh, có lẽ sẽ hạnh phúc.
“Mẫn Nhu, nếu hành động của anh có khiến em không vui, hãy thứ lỗi cho anh”
Mẫn Nhu ngồi trong xe, nghe Lục Thiếu Phàm nói như thế cảm thấy khó hiểu, chỉ thấy Lục Thiếu Phàm nghiêm túc lái xe.
An Viễn Nam đi làm để lại xe cho hai người, có lẽ đã tính đến chuyện họ đi ra ngoài. Mẫn Nhu cũng không rõ Lục Thiếu Phàm tính làm gì tiếp, dù hiếu kì, nhưng hai người đã ở chung, cô cũng an tâm rằng Lục Thiếu Phàm không đến nỗi đem bán cô kiếm tiền đi?
“Đến lúc này, em vẫn chưa phát hiện bất cứ hành động nào của anh khiến em không vui”
Mẫn Nhu thành thật đáp, giọng nói nhẹ nhàng yên tâm, đối với Lục Thiếu Phàm không còn thiếu tin tưởng như ban đầu.
Một bàn tay bao phủ lên mu bàn tay cô, Mẫn Nhu nhìn về phía Lục Thiếu Phàm, anh không nhìn cô, chỉ bình tĩnh lái xe.
“Anh hi vọng em sẽ hài lòng với anh cả đời này”
Cả đời này? Một thời hạn xa vời, Kỷ Mạch Hằng không làm được, Lục Thiếu Phàm có thể, khi anh lái xe, nói ra ba chữ này Mẫn Nhu cảm thấy như có một dòng nước ấm tràn vào, giống như thông qua ba chữ này Lục Thiếu Phàm cho cô hứa hẹn cả đời: “Cả đời, một người, và đó là cô’
“Nếu anh đồng ý…”
Cô vẫn chưa nói hết, giọng nói êm ái quanh quẩn trong xe, nhưng rất nhanh liền biến mất nhưng anh hiểu.
Bàn tay đặt trên mu bàn tay siết chặt, tưởng như không muốn buông ra, Mẫn Nhu cười một tiếng, ánh mắt sáng như sao, đan chặt đôi tay của cô và anh lại.
Tới một ngày nào đó, Lục Thiếu Phàm nói không muốn ở cùng cô, cô cũng sẽ bình tĩnh đón nhận. Bởi vì ít nhất bây giờ người đàn ông này cho cô hạnh phúc, dù không phải xuất phát từ tình yêu, nhưng cô cảm thấy rất hài lòng.
Dưới ánh mặt trời, Mẫn Nhu nheo mắt nhìn tòa kiến trúc “Chinese Embassy at Eire Ireland, đại sứ quán Trung quốc ở Ireland, Lục Thiếu Phàm tới đây làm gì?
Khi thấy An Viễn Nam từ trong chạy ra, Mẫn Nhu liền bừng tỉnh, thì ra An Viễn Nam làm ở trụ sở ngoại giao Trung quốc và Ireland.
An Viễn Nam ở trên lầu nhìn thấy xe mình liền chạy xuống nghênh đón Lục Thiếu Phàm và Mẫn Nhu.
“Lục lão đại, chị dâu, hai người tới rồi! Vào trong đi”
An Viễn Nam dẫn họ tới phòng tiếp tân, nhiệt tình pha trà: “Em còn nghĩ hai người tối nay mới tới không ngờ lại tới sớm như vậy?”
Sớm sao? Mẫn Nhu nhìn ánh nắng bên ngoài, nhếch miệng giữ vẻ trầm mặc.
Lục Thiếu Phàm đón lấy ly cà phê từ tay An Viễn Nam đưa cho Mẫn Nhu, rồi cầm lấy tách của mình ngồi xuống bên cạnh Mẫn Nhu
“Tiểu tam, chuyện làm xong rồi sao?”
“Chuyện lão đại giao phó, em đâu dám chậm trễ, đã xong rồi, chỉ còn thiếu… khụ khụ…”- An Viễn Nam nói được một nửa, đột nhiên ho khan, giống như không muốn để Mẫn Nhu biết chuyện.
“Nếu như hai người có chuyện cần nói, em sẽ ra ngoài, hai người nói xong em sẽ vào”
Mẫn Nhu vừa nói vừa tính ra ngoài lại bị Lục Thiếu Phàm kéo lại, ngồi trở lại bên ghế. Anh đặt tách cà phê xuống bàn, cười nói với Mẫn Nhu: “Em đừng bị dáng vẻ của cậu ta lừa gạt, bọn anh không có chuyện gì gấp cả, chỉ nhờ cậu ta giúp anh ít việc, phải rồi hộ chiếu và thẻ chứng minh của em cho anh mượn”
Mẫn Nhu dù hiếu kỳ cũng theo lời lấy nó từ trong túi da ra, đưa cho Lục Thiếu Phàm.
“Em ngồi nghỉ đi, anh ra ngoài một lát rồi quay về”
Lục Thiếu Phàm sờ tóc cô, đứng dậy, theo An Viễn Nam đi ra ngoài, để mặc Mẫn Nhu ở đó không biết gì cả.
Lục Thiếu Phàm đi một lát liền về, hơn nữa trong tay còn mang thêm một túi văn kiện.
“Chuyện làm xong rồi, chúng ta đi”
Mẫn Nhu nghi ngờ đứng dậy, không hỏi nhiều, nếu là chuyện riêng của Lục Thiếu Phàm, cô hỏi quá nhiều đâm ra thất lễ. Mẫn Nhu đối với Ireland không quen thuộc, Lục Thiếu Phàm xem ra cũng thế, nếu không anh cũng chẳng dùng người hướng dẫn. Thì ra lợi hại như Lục Thiếu Phàm, cũng có lúc gặp phiền toái.
Lục Thiếu Phàm thấy dáng vẻ hài lòng sung sướng của Mẫn Nhu, hơi nhíu mày, hiếu kì nói: “Chuyện gì vui vậy?
Mẫn Nhu b
