XtGem Forum catalog
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213143

Bình chọn: 9.00/10/1314 lượt.

sống mới cùng anh, cùng nhau sống, bỏ qua quá khứ, quên đi Kỷ Mạch Hằng, ở cùng anh, có một gia đình mới.

Dù phía trước là gì, Lục Thiếu Phàm cũng sẽ luôn đứng ở trước dẫn dắt cô, cũng không để cô lo lắng, sẽ lặng lẽ an ủi yêu thương cô, còn cô chỉ cần nói: “Me too”

Anh hạ mắt xuống, thập phần cẩn thận đeo chiếc nhẫn carat đã chuẩn bị sẵn lên, đồng thời, cô duỗi ngón tay trắng của mình, dùng ánh mắt tha thiết mong chờ nhìn anh.

Lúc tay Mẫn Nhu chạm vào chiếc nhẫn, bàn tay nhỏ bé chạm lấy lòng bàn tay ấm áp của anh, cầm chiếc nhẫn để vào ngón áp út của anh, trái tim rung động.

Ngón tay dài khớp xương rõ ràng ôn nhu vén mái tóc xoăn của cô ra sau tay, mùi hương bạc hà càng dày đặc, đôi môi chạm vào trán của cô tựa như một lời thề in dấu vào trái tim.

“Mẫn Nhu, chúng ta sẽ hạnh phúc”

Tay trong tay đi vào khu vườn kế cận giáo đường, Mẫn Nhu thưởng thức phong cảnh tuyệt mỹ của Ireland, tâm trạng cũng nhẹ nhõm mà vui vẻ.

Đôi giày cao gót màu đen chạm nhẹ vào đá cuội trên đường, làn váy thêu hoa theo từng bước chân của cô mà lay động, bên cạnh là người đàn ông mải mê cười nhìn cô, nhẹ nhàng sóng bước.

“Lục Thiếu Phàm, hôm nay là ngày kết hôn đầu tiên, chúng ta nên ăn mừng không?”

Mẫn Nhu đột nhiên dừng bước, xoay người nghiêng đầu hỏi ý kiến Lục Thiếu Phàm. Mái tóc đen gợn sóng rơi bên vai, ánh mắt trời sáng rực chiếu qua chiếc kẹp tóc màu bạc khiến nó trở nên lấp lánh, bộ lễ phục màu đỏ khiến cô tựa như tiểu thư Châu Âu xinh đẹp mà tao nhã.

Lục Thiếu Phàm nhìn nụ cười sáng rực, đưa tay vuốt ve đầu cô, sủng ái: “Tùy em quyết định”

Mẫn Nhu vừa lòng tựa người vào Lục Thiếu Phàm, cầm tay anh nói: “Chồng yêu anh thật tốt!! Hi hi…”

“Nịnh hót”

Anh bất đắc dĩ cười một tiếng, ánh mắt thâm tình lưu luyến đến ngay cả anh cũng không biết, đầu ngón tay mượt mà sạch sẽ nhéo nhẹ chiếc mũi thanh tú, cô kêu oa oa lên một tiếng.

“Lục Thiếu Phàm, anh không được ăn hiếp người khác!!”

“Lúc nãy còn chồng yêu, giờ lại thành Lục Thiếu Phàm, nên phạt”

Đôi mắt anh ẩn chứa nụ cười, giọng nói như người trưởng bối đang dạy dỗ, trước vẻ mặt khiêu khích đắc ý của Mẫn Nhu, anh cúi người ôm lấy eo cô, xoay tròn.

“A…”- Cô kinh hoảng thét to, hai cánh tay trắng vòng chặt lấy anh, có chết cũng không buông.

“Làm em sợ muốn chết”

Mẫn Nhu không còn choáng váng hoa mắt nhưng lòng vẫn sợ hãi lẩm nhẩm theo, lúc tiếp xúc với đôi mắt ranh mãnh của Lục Thiếu Phàm thì giận đến mức nhéo vào tay anh.

“Anh ăn hiếp em”

Hờn dỗi xong, Mẫn Nhu mới phát hiện hình như bản thân đối với Lục Thiếu Phàm… có chút giống người con gái đang yêu, không khỏi hai má đỏ lên, la hét muốn xuống: “Lục Thiếu Phàm, để em xuống”

Lục Thiếu Phàm cười ôn hòa nhìn cô, như không để ý đến vẻ ngượng ngùng ôm lấy cô từng bước chân thong thả đi về phía xe.

“Lục Thiếu Phàm, hôm nay nghe theo em có được không?”

Anh ra vẻ trầm ngâm, hàng lông mày anh tuấn thu lại, trước sự thúc giục của cô anh cụp mắt như có điều gì đó cần suy ngẫm nhìn chằm chằm cô: “Muốn anh nghe em, vậy em có phải nên làm việc gì đó không?”

Lời nói này có chút ái muội, nhất là khi hơi thở ẩm ướt của anh phả vào gương mặt trắng nõn của cô. Mẫn Nhu run lên, sắc mặt đỏ như máu, bối rối nhìn sang bên không nhìn anh.

Bên tai vang lên âm thanh than nhẹ, cánh tay ôm lấy cô hơi dùng sức, không nhiều lời nữa mở cửa xe, để cô cẩn thận vào chỗ ngồi.

“Muốn đi đâu?”

Mẫn Nhu nhìn về phía trước vô số con đường sáng rộng mở, vô số chiếc xe chạy như bay bên cạnh, đôi mắt di chuyển nhìn sang Lục Thiếu Phàm: “Chúng ta đi tới nơi nào thật náo nhiệt”

Những con đường phồn hoa, Mẫn Nhu đối với quang cảnh hai bên đường của Ireland đã đủ, chủ động lôi kéo Lục Thiếu Phàm, xuyên qua dòng người đông đúc.

Mẫn Nhu nhìn tiệm trang phục trước mắt đang bán áo tình nhân, ánh mắt lóe lên, nghiêng đầu, cười mờ ám chớp mắt nhìn Lục Thiếu Phàm: “Lục Thiếu Phàm, chúng ta mua quần áo đi”

Phòng thử mở ra, Mẫn Nhu ngồi trên ghế salon dương dương đắc ý quay đầu lại nhìn, trên mặt là nụ cười vui vẻ của kẻ tiểu nhân.

Lục Thiếu Phàm đứng trước gương, nhìn bộ quần áo, có chút dở khóc dở cười, áo thun màu đen, ngực in chữ I màu đỏ cùng nửa trái tim, kết hợp với gương mặt tuấn tú thoát trần cùng khí chất cao quý ung dung có chút lạ lẫm.

Mẫn Nhu hứng thú đứng lên, nhảy tới trước gương, y phục của người vừa văn tạo thành chữ “I Love you”

“Mẫn Nhu, anh đã 30 tuổi rồi!”

Anh than thở nói, còn cô thì lại tán thưởng: “Người ta nói đàn ông ba mươi mốt cành hoa (cái này ta cũng không hiểu lắm, nàng nào biết chỉ ta với – Chip), Lục Thiếu Phàm, những lời này được viết ra vì anh đó”

“Hơn nữa…”- Mẫn Nhu quỷ dị khẽ cong môi, nhón chân lên, đôi tay trắng khoác qua vai anh, môi đỏ mọng dí sát vào vành tai của anh, nhẹ giọng nói: “Càng giận càng đẹp trai”

Lục Thiếu Phàm bỗng nhiên quay đầu, bốn phần môi chỉ cách nhau mấy milimet, cô cảm thấy luồng hơi thở bạc hà của anh, vôi vàng di chuyển ánh mắt vừa vặn lại nhìn thấy nụ cười trộm của nhân viên, ngượng ngùng lui ra sau vài bước.

“Đi thôi”- Đỏ mặt ngại ngùng cô cầm lấy túi đựng lễ phục và tây trang rồi