đi ra ngoài, tốc độ cực nhanh giống như sợ có mãnh thú đuổi theo.
Nụ cười trên mặt Lục Thiếu Phàm càng sâu, yêu thương nhìn cô bỏ chạy, mãi đến khi cô mất hút sau cửa mới khôi phục dáng vẻ lạnh nhạt, hướng về người bán hàng: “How much?”
Mẫn Nhu đứng ngay khúc quanh của cửa hàng, tay cầm túi, một người con gái phương Đông xinh đẹp thu hút không ít người Ireland.
Lục Thiếu Phàm sao vẫn chưa ra?
Lo lắng quay đầu lại nhìn vẫn chưa thấy rõ, trước mắt chợt tối sầm lại, một chiếc kính râm màu đen để lên sống mũi cô.
Mẫn Nhu dùng tay kéo kính xuống, xuyên qua khe hở giữa phần tóc mái và kính là Lục Thiếu Phàm đang đứng ngay trước mắt. Đôi môi đỏ cong lên, mỉm cười ngây thơ.
“Đi thôi, Lục đại thiếu gia”
Lục Thiếu Phàm cũng mang chiếc kính cùng màu, cúi đầu nhìn Mẫn Nhu, cầm lấy chiếc túi trong tay cô cười nhẹ một tiếng. Trong mắt sáng ngời.
Thật là tai họa, tai họa!!
Mẫn Nhu khóc không ra nước mắt, ngửa mặt lên trời thở dài rồi xoay người chạy về phía phố xá náo nhiệt. Trên vai lại xuất hiện một cánh tay, nhưng cô không phản ứng gì cả chỉ kéo khóe môi để mặc anh giữ lấy.
Đi dạo qua gần nửa con phố, Mẫn Nhu hứng khởi hết nhìn đông lại nhìn tây. Sau lưng, hai tay Lục Thiếu Phàm đã đầy những chiếc túi đủ màu sắc, kêu khổ không thôi.
“Một ly kem”
Mẫn Nhu vui mừng gọi, đi đến bên chiếc xe bán kem ly móc tiền thanh toán. Khi trên tay cầm ly kem chocolate thì cảm thấy rất mỹ mãn, nhẹ nhàng liếm nó, trên mặt nở nụ cười hài lòng.
Đưa đến trước mặt Lục Thiếu Phàm, Mẫn Nhu cười niềm nở, nịnh hót dâng kem ly lên: “Lục Thiếu Phàm, anh có ăn không?”
Biết Lục Thiếu Phàm mắc bệnh sạch sẽ, về phương diện đồ ăn trước giờ luôn cẩn thận, Mẫn Nhu đột nhiên muốn trêu chọc Lục Thiếu Phàm, nụ cười càng tươi càng thêm đắc ý
Lục Thiếu Phàm thoáng sửng sốt, đôi mắt dưới lớp kính xẹt qua tia cảm xúc. Lúc Mẫn Nhu nghĩ anh sẽ cự tuyệt thì khóe môi anh khẽ cong, cúi người, đôi môi mở ra, liếm vào nơi kem bị khuyết mà cô vừa ăn.
Giữa dòng người đông đúc ồn ào, kẻ qua người lại, một đôi tuấn nam mỹ nữ đứng giữa dòng người, người con trai liếm nhẹ ly kem trên tay cô gái, hành động dịu dàng mà hạnh phúc tựa như đôi lứa đang yêu nhau cuồng nhiệt.
Mẫn Nhu ngơ ngẩn nhìn Lục Thiếu Phàm, nhìn anh bình tĩnh nuốt xuống, dùng lưỡi liếm quanh khóe miệng, ly kem trong tay bổng trở nên nóng ran khiến cô chỉ muốn vứt đi.
“Rất ngọt”
Một câu nói cảm thán tự nhiên nhưng lại như liệt hỏa khiến, Mẫn Nhu cảm giác mình sắp bị nướng chín, cả người nóng rang bồn chồn, trong đầu chỉ toàn là một màu hồng mập mờ.
Lục Thiếu Phàm không ngại nước miếng của cô, hay anh cố gắng chịu đựng? Dù là gì, anh cũng khiến cô rung động, nếu không quan tâm, anh làm sao chịu ủy khuất như thế.
Hai gò má dưới lớp kính đỏ ửng vì thẹn thùng, Mẫn Nhu áp chế đi nỗi xáo động trong lòng, rút ly kem lại, trong đôi mắt lóe lên tia sáng, nhìn vẻ mặt bình thản của Lục Thiếu Phàm nói: “Lục Thiếu Phàm, chúng ta khiêu vũ đi”
**
Khu quảng trường rộng rãi ở đầu đường không bị cản trở mà đầy âm nhạc sôi động vang vọng, người dân Ireland mặc trang phủ đủ mọi màu sắc, nhảy trên đôi giày Clacket, dùng chân gỗ xuống những tấm ván gỗ trải trên đất.
Mẫn Nhu kéo Lục Thiếu Phàm chen chúc giữa đám người đang vây quanh xem, kiễng mũi chân, nhướng cổ.
“Là nhảy Clacket!! Lục Thiếu Phàm, anh biết không, Ireland rất nổi tiếng với điệu nhảy Clacket”
Trong giọng nói của cô không hề che dấu vẻ xúc động, đôi mắt xinh đẹp mở to, thần sắc sáng rực, cầm tay anh cùng nhau chia sẻ niềm vui.
“Lục Thiếu Phàm, chúng ta cũng nhảy đi”
Sự nhiệt tình của cô giống như đóa hoa sen màu đỏ nở rộ, xinh đẹp mà rực rỡ, anh nắm thật chặt tay cô không muốn buông ra. Nhưng nhìn thấy niềm hứng khởi trong mắt cô anh liền thả lỏng tay, chân lui về sau.
“Em vào nhảy đi, anh đứng bên ngoài nhìn”
Trong mắt anh là cả sự cưng chiều, đôi môi vẫn giữ nụ cười dịu dàng, anh mắt như nước quấn lấy dáng người xinh đẹp của cô ở trên sàn nhảy nơi quãng trường.
Một người con gái phương Đông đột nhiên tham gia khiến cho không ít người đang nhảy dừng bước, tò mò nhìn quanh, đám người xung quanh vang lên tiếng ca ngợi
Mẫn Nhu hơi khẩn trương, hít sâu một cái, ánh mắt di chuyển nhìn Lục Thiếu Phàm đứng trong dòng người, dù là ở đâu chỉ cần có Lục Thiếu Phàm thì mọi khung cảnh đều trở nên thật đẹp.
Anh dùng đôi mắt cổ vũ nhìn cô, khiến cô thả lỏng cơ thể không còn cứng ngắc.
Hôm nay là ngày đầu tiên hai người kết hôn, không có bạn bè cha mẹ chúc phúc, dù vắng vẻ nhưng không mất đi sự ấm áp, chỉ cần Lục Thiếu Phàm coi trọng cô cũng đã đủ cho cô sống nửa đời còn lại.
Dù cuộc hôn nhân của hai người sẽ gặp không ít trở ngại, nhưng cô không hối hận chỉ cần có Lục Thiếu Phàm ở bên.
Âm nhạc dân gian của Ireland quan quẩn bên tai, Mẫn Nhu từ từ nhắm mắt lại, trái tim chìm vào trong tĩnh lặng. Lắng nghe từng giai điệu duyên dáng nhẹ nhàng nhón mũi chân, chậm rãi gõ vào ván gỗ hòa vào tiếng nhạc, phát ra âm thanh thanh thúy.
Bước nhảy lúc chậm lúc nhanh, động tác đạp chân theo âm nhạc biến hóa có tiết tấu, mái tóc đen xoăn nhẹ tung bay giữa kh