ông trung tạo nên độ cong hoàn mỹ, chiếc cài tóc màu bạc dưới màu đỏ của nắng chiều trở nên diễm lệ.
Những người khiêu vũ xung quanh cũng dần dần chậm bước, cùng mọi người xung quanh đứng lại xem, chăm chú thưởng thức, từng bước nhảy biến ảo kì diệu, kỹ thuật thành thục và rất đẹp, còn cô lại như con chim thiên nga xinh đẹp.
Tiếng nhạc dần dần ngừng lại, những bước nhảy nhuần nhuyễn cũng chậm lại, sau đó âm thanh biến mất, cô đứng vững trên tấm ván gỗ. Tiếng vỗ tay từ bốn phương tám hướng truyền tới, cô giống như một người nghệ sĩ đứng trên sân khấu. Mẫn Nhu mỉm cười khom người, ánh mắt không hề rời khỏi Lục Thiếu Phàm, điệu nhảy này là dành cho anh.
Tóc mái che kín trán ướt đẫm dính vào hai bên mang tai, Mẫn Nhu cười dài nhìn đôi mắt thâm thúy dịu dàng của Lục Thiếu Phàm, leo khỏi tấm ván gỗ, cười hào hứng rồi chạy về phía anh.
“Miss!! Miss”
Một giọng nói trầm thấp rụt rè của đàn ông cất lên, Mẫn Nhu dừng bước chỉ thấy một người đàn ông Ireland trẻ tuổi đứng cách cô không xa. Lúc nãy cũng đứng khiêu vũ, thấy cô quay lại nhìn liền tươi cười chạy tới.
“Tiểu thư, liệu cô có thể nhảy với tôi không?”
Trước đôi mắt nóng bỏng của người đàn ông Ireland, Mẫn Nhu hiểu nó có nghĩa gì, âm thanh ồn ào vui mừng trở nên ầm ĩ, tiếng huýt sáo không ngừng.
“Xin lỗi, tôi có…”
Mẫn Nhu vừa tính giải thích thì bên vai liền cảm thấy nặng nề, một mùi hương bạc hà thoang thoảng bên mũi.
“Cô ấy đã kết hôn”
Giọng đàn ông réo rắt ôn nhuận và dễ nghe, ngữ khí trịnh trọng nghiêm túc, Mẫn Nhu ngẩng đầu thấy Lục Thiếu Phàm đang nhìn người đàn ông kia, khóe môi anh mím chặt, trong mắt là vẻ cao quý không thể chạm tới, bàn tay to đặt trên vai từ từ siết chặt tựa như tuyên bố quyền sở hữu cô là của anh.
Trong đôi mắt trong suốt của Mẫn Nhu khẽ có toan tính, bàn tay ấm áp chủ động kéo tay Lục Thiếu Phàm , xuyên quan kẽ hở mười ngón tay đan thật chặt vào nhau.
“Xin lỗi”- Cô mỉm cười cáo lỗi với người đàn ông Ireland, dưới ánh chiều tà, mười ngón tay của cô và anh đan vào nhau, cùng với chiếc nhẫn cười đã nói lên tất cả.
Đôi mắt Lục Thiếu Phàm bừng sáng, vui mừng khi chính miệng cô thừa nhận, trên gương mặt lạnh lùng bình thản da khẽ nhăn lại, khóe môi cong lên, ung dung cao nhã.
“a 100-year contract” –( Khế ước trăm năm)
Mẫn Nhu nhìn Lục Thiếu Phàm bình tĩnh nói ra khế ước trăm năm của hai người. Trước đôi mắt hoảng loạn của cô, anh nhẹ nhàng cúi đầu, ôn nhu nhìn cô, đôi môi cong lên đầy tự tin và rất hài lòng.
Tay của anh dùng sức giống như ngưng tụ tất cả mọi sức lực, lúc cô cảm thấy đau cũng là lúc cảm nhận được sự ngọt ngào.
Hôn nhân giữa hai người bất cứ ai cũng không thể nhúng tay vào, dù không yêu, họ cũng có niềm kiêu hãnh và hạnh phúc của riêng mình.
Nếu cô theo đuổi điện ảnh tựa như ngôi sao sáng, hướng tới tự do như vậy Lục Thiếu Phàm sẽ là lựa chọn của cô, ở bên cạnh cô.
Khi Lục Thiếu Phàm nhận cuộc điện thoại từ nội địa, thì chuyến đi Ireland của họ cũng kết thúc trước thời hạn.
Nơi phi trường vắng lạnh, Mẫn Nhu nhận lấy chiếc vé Lục Thiếu Phàm đã mua, trong lòng nuối tiếc quốc gia Ireland xinh đẹp tràn đầy sắc tộc còn có Lục Thiếu Phàm nữa.
“Một mình về cẩn thận biết chưa?”
Lục Thiếu Phàm vỗ nhẹ đầu cô, dịu dàng dăn dò, gương mặt đầy vẻ yêu thương giống như đang lo lắng cho đứa trẻ vẫn chưa hiểu chuyện.
Trái tim Mẫn Nhu ấm áp, đôi mắt cảm động lóe sáng, trong miệng cũng thầm oán trách: “Em không phải con nít, Lục Thiếu Phàm anh dài dòng quá đi”
Anh cười khẽ một tiếng, ngón tay thon dài xoa xoa nơi chóp mũi của cô. Trước vẻ kháng nghị của cô, đôi mắt anh ngưng lại nhìn chằm chằm vẻ ngây thơ của cô, đôi mắt ấm lên vài phần.
“Mẫn Nhu, nếu chia tay em cũng nên tặng anh chút quà chứ?”
“Sao?”
Mẫn Nhu khó hiểu nhìn anh, anh lại quay đầu nhìn sang chỗ khác, theo ánh mắt anh Mẫn Nhu nghi hoặc quay đầu nhìn lại, cách đó không xa là một hình ảnh nóng bỏng thiếu chút nữa hộc máu.
Một đôi tình nhân nước ngoài đang ôm hôn thấm thiết, trình độ đó khiến cô líu lưỡi, chẳng lẽ quà chia tay Lục Thiếu Phàm nói là nó?
Mẫn Nhu toàn thân trở nên nóng rang, máu như muốn tràn lên não, cẩn thận nhìn về phía Lục Thiếu Phàm , thế nhưng anh lại tỏ vẻ tự nhiên nhìn chằm chằm người ta như đang xem kịch hay, vẻ mặt bình thản.
Chẳng lẽ cô hiểu lầm, Lục Thiếu Phàm nói không phải ý này? Chẳng qua là vô tình nhìn thấy?
Mẫn Nhu tự an ủi trái tim mình, khóe miệng từ từ kéo lên: “Lục Thiếu Phàm , ách, thời gian cũng không còn nhiều, em đi trước, trên đường anh cũng chú ý an toàn”
Nhìn về phía đôi tình nhân đang ôm hôn, cô lẩm bẩm “phi lễ chớ nhìn”, Mẫn Nhu vội vàng muốn đi lướt qua thì lại bị Lục Thiếu Phàm kéo lại, chưa kịp phản ứng thì trên trán đã có một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước.
Trước ánh mắt kinh ngạc của Mẫn Nhu, Lục Thiếu Phàm tỏ ra tự nhiên nhướng mày, giọng nói bình thản không hề khác thường: “Kiểm an bắt đầu rồi!”
“Lục… Lục Thiếu Phàm .. anh ..anh chiếm tiện nghi của em”
Ngón tay trắng của Mẫn Nhu chỉ vào vẻ mặt vô tội của anh, cố gắng nói cho hoàn chỉnh một câu.
“Anh sẽ chờ em về”
Anh làm như không thấy vẻ kích
