Pair of Vintage Old School Fru
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213191

Bình chọn: 8.00/10/1319 lượt.

để nói lời chúc phúc”

Lời nói cố kiềm chế cơn giận cực độ, trên mặt Âu Nhiễm Phong vẫn để lộ nụ cười ôn nhuận vô hại dù nhìn có chút cứng ngắc, anh cũng không bao giờ để lộ bản thân mình trước mặt cô.

Mẫn Nhu không cách nào thoát khỏi sự kiềm chế của anh, hàng mi nhíu lại nhìn Âu Nhiễm Phong nắm chặt tay cô, thoáng giãy giụa: “Nếu như anh lo lắng cho hạnh phúc của tôi, vậy thì anh có thể yên tâm”

“Mẫn Nhu”

Sắc mặt Âu Nhiễm Phong sa sầm, đối với sự cố chấp của Mẫn Nhu anh không cách nào tiếp nhận, tức giận nhìn cô dùng vẻ mặt không vui muốn hất tay anh ra.

Sáng rực như sao trời, cánh tay cô để trên không trung vung xuống tạo thành độ cong, Âu Nhiễm Phong không chịu buông tay, siết chặt lấy tay cô, nhưng khi nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón áp út tất cả mọi động tác đều nơi lỏng.

Kia là gì? Nhẫn cưới sao? Không dám tin nhìn chiếc nhẫn màu bạc đeo trên ngón tay trắng kia, anh là người đã yêu rất nhiều cô gái, làm sao không biết được giá trị của chiếc nhẫn đó?

Chiếc nhẫn carat Ireland.

Biến mất trong hai ngày, cô đi Ireland sao?

Ireland, khế ước trăm năm…

TRong lòng Âu Nhiễm Phong dâng lên cảm giác khủng hoảng khó hiểu cũng vô cùng tức giận, người đàn ông kia dám mang cô tới Ireland, là muốn dùng truyền thuyết “khế ước trăm năm” trói chặt cô sao?

Thần sắc trên mặt Âu Nhiễm Phong thay đổi liên tục, Mẫn Nhu tò mò nhìn, không dám hỏi nhiều, môi đỏ mọng bĩu một cái muốn bỏ đi.

Sau lưng cất lên giọng chất vấn của Âu Nhiễm Phong: “Em thật sự yêu anh ta sao?”

Anh ta? Anh ta nào?

Tay trái Mẫn Nhu đút trong túi áo khoác gió, ngón tay cái xoa nhẹ lên chiếc nhẫn cưới, cảm giác ấm áp từ từ dâng lên nơi đáy lòng lấp đầy đôi mắt vắng lạnh của cô.

Bên tai vang lên tiếng Lục Thiếu Phàm nói “Anh chờ em về”, nhịp tim không kiềm được đập nhanh, đôi môi kéo nhẹ không thể nhận ra, từng bước chân gấp gáp khựng lại.

Cô không quay đầu nhìn Âu Nhiễm Phong, gió đêm thổi qua khiến vạt áo cô bay lất phất, mái tóc quăn cũng tung bay, hai mắt như hoa anh đào hơi khép lại mơ màng.

“Tôi cần gì anh ấy cũng cho, còn tôi không có gì để cho anh ấy cả, ngoại trừ chính mình”

Đằng sau truyền đến tiếng cười khẽ, Mẫn Nhu không xoay người bác bỏ, khóe miệng kéo lên, hôn nhân giữa cô và Lục Thiếu Phàm về sau sẽ càng bị nhiều người chế giễu, Âu Nhiễm Phong là người đầu tiên, cũng không phải người cuối cùng.

Nếu đã bắt đầu, cô nên tin tưởng bản thân, tin tưởng Lục Thiếu Phàm, đồng ý làm người đàn ông cả đời của cô.

Bất kể Lục Thiếu Phàm vì mục đích gì mà muốn lấy cô, vì danh phận vì quyền lợi, cô không cần biết biết nguyên nhân, cô sẽ tin anh tuyệt đối, một người đàn ông phong tư trác tuyệt như thế, thứ cô có anh đều có được, dù cô đề xuất kết hôn với anh, nhưng chỉ cần suy nghĩ kĩ càng đối với anh cũng không có chỗ nào được lợi.

Cưới một nữ minh tinh làm vợ đối với tiền đồ của anh trăm hại chứ không lợi, một người thông minh như Lục Thiếu Phàm sao lại không biết?

Mỗi bước Lục Thiếu Phàm tới gần, cô lại phát hiện mình không hiểu anh, Lục Thiếu Phàm quá thần bí tựa như một hắc động tĩnh mịch cuốn hút cô vào thám tính, cho dù lòng hiếu kì sẽ hại cô, cô vẫn nhảy vào.

Bên trong phòng, Chân Ni hăng hái mang đống đặc sản do cô mang về Ireland, bao gồm vài thứ đồ lẻ tẻ và đồ ăn vặt.

Mẫn Nhu mệt mỏi ngã vào ghế sô pha, cởi bỏ áo khoác gió, tựa người xuống nệ.

“Hai người đã đi Ireland?”

Chân Ni nghiên cứu bọc cà phê trong tay, rồi hỏi Mẫn Nhu đang nhắm mắt nghỉ ngơi.

Mẫn Nhu nhẹ nhàng “phải” một tiếng, cơ thể nằm nghiêng vùi vào trong ghế sô phai, hai ngày qua không nghỉ ngơi đúng là mệt gần chết.

Chân Ni nghiêng đầu, nhìn sang Mẫn Nhu đã ngủ mất, đôi mắt háo hức bỗng trở nên nhu hòa, than nhẹ một tiếng, từ trên giường đứng dậy, ôm chăn đến bên ghế đắp lên cho Mẫn Nhu.

Cẩn thận chỉnh sửa từng góc chăn, Chân Ni ngồi xuống ngắm nhìn gương mặt an bình của cô, dưới vành mắt thâm xanh một màu nhưng khóe môi lại hơi cong lên.

Cánh tay đột nhiên lọt ra khỏi chăn, Chân Ni khẽ lắc đầu, nâng tay cô bỏ vào trong chăn, dưới ánh đèn lờ mờ chiếc nhẫn tinh xảo đập vào mắt Chân Ni.

Chiếc nhẫn dính chặt trên ngón áp út, Chân Ni muốn gỡ ra nhưng không được, ngược lại càng khiến Mẫn Nhu mơ màng nhíu mày, cuốn người một cái đưa lưng về phía Chân Ni.

Trong cuộc đời có rất nhiều tình huống bất ngờ nảy sinh, như chuyện giữa Mẫn Nhu và Kỷ Mạch Hằng, Lục Thiếu Phàm và Mẫn Nhu.

Nhớ lại lúc ở ngoài hành lang, người đàn ông ưu nhã phi phàm, vẻ mặt lạnh nhạt nhưng nghiêm túc, khi nhắc tới Mẫn Nhu mới trở nên ôn hòa, ánh mắt thâm trầm lóe lên tựa như ngôi sao sáng, nhưng cũng khiến cho mọi phòng bị của Chân Ni dành cho Lục Thiếu Phàm đều biến mất.

Dịu dàng nhìn mái tóc quăn của Mẫn Nhu xõa bên ghế, Chân Ni mỉm cười vui mừng.

Hi vong anh ta có thể mang lại hạnh phúc cho cậu…

Đứng dậy, xoay người nhìn Mẫn Nhu ngủ say, rồi tắt đèn nhẹ nhàng rời khỏi phòng

Lục Thiếu Phàm là người chính trực, tâm địa làm sao có thể gian xảo!!

Mẫn Nhu nhướng mày cười, cất điện thoại vào túi quay người lại. Âu Nhiễm Phong ung dung tựa vào tường hai tay đút vào túi, dường như có ý g