a hai người, gương mặt Lục Thiếu Phàm thì tự nhiên nhưng gương mặt nhỏ xinh của Mẫn Nhu lại ửng đỏ, liền sáng tỏ mọi chuyện, vỗ ót, ra là cô làm kỳ đà cản mũi.
“Ách.. này… mình đi trước… hai người… cứ từ từ trò chuyện!”
“Chân Ni!”
Mẫn Nhu muốn ngăn cản, nhưng Chân Ni đã xách hành lí của mình chuồn mất, còn cô ngay cả cơ hội mở miệng cũng không có, để cô lại cùng Lục Thiếu Phàm.
Cánh tay xách vali hơi run lên, Mẫn Nhu liếc nhìn Lục Thiếu Phàm, thấy anh mỉm cười nhìn mình liền bấn loạn, vội vàng cúi đầu xấu hổ đỏ mặt.
Mới có một ngày không gặp hai người đã thành thế này, sau đó phải sống cùng nhau dài dài không biết sẽ ra sao nữa?
“Đi thôi”
Lục Thiếu Phàm dịu dàng nói, đi tới bên cạnh, cầm lấy hành lí từ trong tay cô, ngón tay thon dài như vô tình chạm vào ngón tay ấm áp của cô. Trước sự run rẩy của cô, đôi mắt chợt lóe lên sự hài lòng xách hành lí đi ra ngoài.
Mẫn Nhu giật mình đứng tại chỗ, vuốt ve nơi ngón tay vừa bị anh chạm vào, khóe môi cong lên bỗng nhiên tỉnh ngộ, sao cô có thể quên hai người đã là vợ chồng hợp pháp.
Đừng nói là chạm vào tay, hôn nhau, thậm chí là…
Nghĩ tới lúc hai người họ có một ngày nằm trên giường lớn làm việc kia, hai gò má Mẫn Nhu như bị lửa hừng hực thiêu cháy, trong lòng lại có chút chán nản.
Lục Thiếu Phàm ưu tú như thế cũng sẽ là một người chồng tốt, nhưng vấn đề là tình cảm bên trong của cô dành cho Lục Thiếu Phàm phần nhiều là cảm kích. Trong tình huống này, nếu kết hợp có lẽ chỉ là trách nhiệm và nghĩa vụ của một người vợ, không phải là tình yêu.
Kết quả như thế không nhiều cũng ít sẽ để lại trong cô sự phản kháng.
Nhưng nếu Lục Thiếu Phàm thật sự nói ra, cô cũng không có lý do để cự tuyệt, trừ khi cô muốn phá hủy mối quan hệ hài hòa giữa hai người.
“Làm sao vậy? Không thoải mái chỗ nào?”
Lục Thiếu Phàm vừa lái xe vừa nhìn thần sắc dị thường của Mẫn Nhu, gương mặt bớt phần lạnh nhạt mà tràn ngập lo lắng.
Mẫn Nhu quay đầu nhìn thấy gương mặt tuấn tú và gò má rất đẹp của Lục Thiếu Phàm, ngoài ra còn thấy ánh mắt anh nhíu lại. Lúc đó, mọi phiền não buồn bực trong lòng đầu biến mất thay vào đó là cảm giác ấm áp ngọt ngào.
Lục Thiếu Phàm sẽ không ép cô làm bất cứ chuyện gì, từ sự quan tâm của anh mà cô nhìn thấy, cô chắc chắn sự tôn trọng của anh dành cho cô vượt qua cả tưởng tượng. Nhưng cảm giác áy náy với Lục Thiếu Phàm cũng trở nên sâu sắc.
Mẫn Nhu kéo nhẹ khóe môi, điềm đạm cười một tiếng, trấn an tâm tư lo lắng của Lục Thiếu Phàm: “Em rất khỏe, có lẽ do bay suốt mấy giờ liên tục nên hơi mệt.”
Bờ môi căng ra của Lục Thiếu Phàm trong chớp mắt giãn ra, ánh mắt từ từ thả lỏng, bất đắc dĩ nhìn cô chuyển động tay lái, xe thể thao quẹo qua một khúc cua không phải đi về hướng nhà Chân Ni.
“Về nhà ngủ một giấc thật ngon là ổn thôi”
Trong mắt anh ẩn chứa sự yêu thương cùng ôn nhu tựa như tơ bao bọc lấy cô từng vòng trói thật chặt, không để cô có bất cứ cơ hội nào thoát đi.
Mẫn Nhu cuối cùng vẫn không mở miệng hỏi, Lục Thiếu Phàm là người chồng hợp pháp cũng không phải ai xa lạ, dù tân hôn của hai người vẫn chưa hết ba ngày nhưng đã có thể sống chung với nhau.
Cố gắng thả lỏng tâm trạng, nhìn vào kính chiếu hậu khóe môi nâng lên, đáp trả Lục Thiếu Phàm bằng hai chữ:
“Vâng ạ!”
Khóe môi Lục Thiếu Phàm tạo thành đường cong mờ nhạt, vui vẻ nâng mày, trên gò má phi phàm tràn đầy vẻ sung sướng.
Mẫn Nhu nhìn qua kính chiếu hậu thấy Lục Thiếu Phàm, trong mắt cô hơi hoảng loạn.
Lấy Lục Thiếu Phàm có đúng không?
Có lẽ, kể từ lúc bắt đầu ở sân bay nhìn thấy Lục Thiếu Phàm, cô đã không còn quyền để hối hận.
Kể từ khi ngồi vào bên trái xe Lục Thiếu Phàm thì vận mệnh hai người đã thắt chặt vào nhau, dù tương lại phía trước có gập ghềnh thì hai người đều cùng nhau chống đỡ.
Kết thúc thế nào họ cũng không biết, là vui hay buồn cô cũng không dám nói chính xác, càng không đoán được. Nhưng bi thảm nhất có lẽ sẽ trở lại điểm xuất phát, trở lại thời điểm vẫn chưa có Lục Thiếu Phàm.
Rời khỏi Kỷ Mạch Hằng, đau chỉ là nhất thời, nhưng nếu là Lục Thiếu Phàm?
Cô mệt mỏi xoa nhẹ mi mắt.
Đó là chưa biết Lục Thiếu Phàm có ý nghĩa như thế nào với cô, cho tới bây giờ không thể dùng thái độ nửa vời để suy xét. Có lúc cần chi phải so đo nhiều như thế, dù sao sau khi trải qua tất cả, cảm nhận thứ tốt đẹp nhất cũng đáng giá để nhớ lại.
Gió thôi vào đôi mắt mơ màng của Mẫn Nhu, rã rời nhìn từng căn biệt thự trôi về phía sau, ánh mắt lại nhìn về phía kính chiếu hậu.
Lục Thiếu Phàm, chúng ta thật sự có được một trăm năm sao?
Xe thể thao đi vào khu nhà “cao cấp Giang Nam”, Mẫn Nhu biết nơi này, gần đây trên tivi thường quảng bá về nó, là khu chung cư nhà giàu hạng sang.
Trước mắt là một tòa kiến trúc mới tinh, trong lòng Mẫn Nhu âm thầm thổn thức, Lục Thiếu Phàm quả nhiên có tiền, căn hộ ở đây rất xa xỉ mà anh lại có thể dễ dàng mua được nó, không hổ là đại gia tộc ở thành phố A!
“Em suy nghĩ gì vậy?”
Mẫn Nhu lướt mắt nhìn sang Lục Thiếu Phàm đang tò mò nhìn mình, cười nhẹ, lắc đầu một cái: “Không có gì, chỉ là dường như căn hộ ở đây cũng không tiện nghi lắm”
Lục Thiếu Phàm từ từ
