việc phải đẩy Lục Thiếu Phàm ra, thẫn thờ áp sát vào ngực anh, đôi môi kinh ngạc hé mở mặc cho cánh môi của anh tùy ý dán lên đôi môi đỏ mọng trơn bóng của cô.
Bốn mắt nhìn nhau, Mẫn Nhu kinh ngạc nhìn chằm chằm Lục Thiếu Phàm, đôi mắt nhánh thâm thúy của anh lóe lên tia cười nhạt rồi từ từ nhắm lại, hàng lông mi quét qua mặt cô tựa như lông vũ khiến cho cô ngứa ngáy trong lòng.
Loại cảm giác này thật kì diệu nhưng cũng thật tệ!! Nó khiến cô vừa lo sợ lại bất an muốn thoát khỏi lòng anh!.
Phía trên môi cô có vật gì đó mềm mại đang liếm nhẹ theo hình môi, một vòng lại một vòng nữa, qua lại chà xát liên tục
Cơ thể ngâm trong nước nóng rang, ngay cả mặt cũng như bị lửa thiêu cháy, Mẫn Nhu không chịu được vươn chiếc lưỡi đinh hương liếm liếm thì càng khiến cho đôi môi trở nên bỏng rát.
Nhưng chưa kịp chạm vào vành môi thì một luồng sức mạnh đã khóe chặt chiếc lưỡi của cô. Khi cô muốn ngăn cản đi cảm giác bất an thì có thứ gì đó chui vào miệng, như có như không chạm vào miệng cô.
“ư..”
Tiếng rên rĩ nho nhỏ như một luồng kích thích, Lục Thiếu Phàm đỡ lấy đầu Mẫn Nhu ép xuống, đầu lưỡi ấm áp mềm mại bắt đầu tìm kiếm chiếc lưỡi đang chạy trốn lung tung của cô, nước bọt ngọt ngào trao đổi qua lại, điên cuồng kích thích lí trí của cô.
Hô hấp của Lục Thiếu Phàm càng thêm nặng nề, hơi thở nóng hổi như lửa phả vào gương mặt đỏ bừng của cô, khiến cho trái tim cô càng hỗn loạn nhảy cẫng lên vừa khẩn trương lại bất an.
Bàn tay thon dài đặt phía sau lưng bóng loáng nhẹ nhàng vuốt ve, cảm nhận sự tiếp xúc da thịt, tiếng than nhẹ từ nơi tiếp hợp giữa hai môi tràn ra.
Nước ấm dần dần lạnh, cơ thể cô lại nóng như lửa, hai mắt mơ màn nhìn trần nhà màu trắng, vô số luồng sáng bùng nổ trong đầu, cố gắng đón lấy chút lý trí còn sót lại.
Cô như bị dọa nạt, cố sức co người lại, thế nhưng anh không đồng ý, nhẹ đè trên người cô khiến cho cô hoàn toàn bại lộ phía dưới anh.
Một luồng hơi lạnh lẽo tựa như băng tập trung trên bộ ngực mềm mại của cô, Mẫn Nhu giật mình, trong cơ thể bắt đầu nhen nhóm một luồng cảm xúc vừa quen vừa kích thích, sự kích thích này bị Lục Thiếu Phàm tạo ra rất mạnh giống như muốn hạ gục cô, muốn cô mãi mãi trầm luân
Bên tai hơi thở của đàn ông dồn dập khiến cô bừng tỉnh ý thức, lần thứ nhất tránh khỏi đôi môi của anh, đầu ngửa ra sau, hai tay dùng sức đẩy.
“Lục Thiếu Phàm..”
Đừng như vậy…
Bàn tay anh nhẹ nhàng đặt trước ngực cùng cô trầm luân trong cảm xúc, đôi môi rời khỏi cánh môi sưng đỏ, đôi mắt đen như đang có lửa thiêu nhìn vào hai mắt đang lấp lánh nước của cô, khàn giọng dụ dỗ:
“Đừng sợ..”
Cô như đóa hỏa liên rực rỡ lẳng lơ, khi được anh sủng ái thì nở rộ toát lên vẻ quyến rũ khiến anh bị mê hoặc không thể thoát ra được
Nụ hôn của anh lại hạ xuống, lướt xuống dưới, dừng ở trên xương quai xanh của cô và làn da thịt trắng nõn nóng bỏng.
Không muốn..
Mẫn Nhu cảm thấy trời đất rung chuyển, trước sự dịu dàng của Lục Thiếu Phàm, cơ thể cô không ngừng run rẩy, từ khóe mắt rơi xuống giọt nước mắt trong veo.
Giữa cô và Lục Thiếu Phàm vẫn chưa thân mật tới mức đó, làm ra chuyện này hoàn toàn là do dục vọng sai khiến, không, không thể…
Lúc cô muốn phản kháng, trong đầu lại xuất hiện một giọng nói khác, mê hoặc ý thức hỗn loạn trong cô: “Hai người là vợ chồng, chuyện như vậy là thiên kinh địa nghĩa, hãy chấp đi”
Cả người cô trước sự vuốt ve của anh mà mất đi sức lực, mềm mại tựa vào ngực anh, phía dưới bụng cô có thể nhận thấy dục vọng cứng rắn của anh, khát vọng như vậy khiến miệng cô đắng nghét khô khốc, không biết phải làm thế nào, từng đợt sóng từng xa lạ điên cuồng tràn vào não.
“Em không muốn”
Khi tất cả mọi sợ hãi đều tập trung lên đại não, cô dùng toàn bộ sức lực liều mạng đẩy Lục Thiếu Phàm, không quan tâm đến anh có khống chế nổi dục vọng không, vội vàng che đậy cơ thể, sợ hãi nhìn vẻ chật vật của Lục Thiếu Phàm khi bị cự tuyệt.
Do lực đẩy Mẫn Nhu khá mạnh, Lục Thiếu Phàm rời khỏi bồn tắm, ngưng tất cả hành động đứng sang bên, áo xốc xếch, ngay cả chiếc áo sơ mi ướt nhẹp cũng chỉ còn hai nút áo đóng lại, lồng ngực trắng bại lộ giữa không khí
Đôi mắt đen nhuốm đầy dục vọng, bình tĩnh quan sát Mẫn Nhu như muốn thiêu cháy cô thành tro.
Vẻ mặt Mẫn Nhu hoảng sợ, nhìn gương mặt lành lạnh và dáng vẻ chật vật của Lục Thiếu Phàm, nói không nên lời nào, chỉ có áy náy và xấu hổ.
Cô là vợ anh, cô không quên nhưng cô không thể chấp nhận được khi sự hiểu biết giữa hai người còn quá ít mà đã xảy ra quan hệ.
Cô sợ hãi, sợ hãi nếu giao bản thân cho Lục Thiếu Phàm, sau đó kết quả đối lấy chỉ làm cô hối hận vì chút xúc động của mình.
Đôi mắt đầy kháng cự cụp xuống, Mẫn Nhu không biết nên đối mặt thế nào với Lục Thiếu Phàm, sợ anh sẽ giận và thất vọng, sợ anh vì sự cự tuyệt mà không quan tâm cô.
Hoặc ngay cả chính cô cũng không rõ, từ lúc nào Lục Thiếu Phàm đối với cô đã không còn là có cũng được mà không có cũng không sao.
Trong phòng khách tiếng chuông điện thoại vang lên, sự ham muốn trong mắt Lục Thiếu Phàm từ từ lui đi. Trước ánh mắt sợ hãi áy náy của Mẫn Nhu anh rất đau lòng, bất đắc dĩ