Duck hunt
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213355

Bình chọn: 7.00/10/1335 lượt.

màu trắng nhỏ xíu, mái tóc dài vúi cao tai đeo khuyên.

Cô ta dịu dàng cẩn trọng mỉm cười ngọt ngào với Kỷ Mạch Hằng, thản nhiên khoác lấy tay anh, hai người vừa nói vừa cười bước vào thang máy.

Lòng bàn tay nắm chặt bánh lái in hình hoa văn nhói đau, Mẫn Nhu thẫn thờ buông tay mở ra, mới nhận ra bản thân lúc nãy dùng sức quá nhiều mà tay bị mất máu tái nhợt, trắng bệch.

Nhìn về cửa thang máy đang đóng lại, cả bãi đỗ xe to như thế, chỉ còn mình cô!

A!

Tự giễu cợt cười khổ, thì ra biểu hiện vô tâm của anh đã quá rõ ràng, nhưng chỉ có mình cô khăng khăng suốt ba năm, mãi đến hôm nay mới nhìn rõ.

Yêu, cũng vì yêu cho nên đau,; đau nên mới nản lòng, trái tim chết lặng.

Nơi đầu xe điện thoại rung lên, khiến ý thức Mẫn Nhu quay về, là tin nhắn của Lục Thiếu Phàm.

“Chờ anh về nhà ăn cơm”

Sáu chữ nhưng lại làm cho nỗi tức giận bất bình trong lòng xóa đi không còn chút dấu vết, nhìn màn hình sáng rực, Mẫn Nhu thỏa mãn cười một tiếng. Xem ra trời cao đối với cô không tệ, ít nhất lấy đi Kỷ Mạch Hằng lại mang đến một người đàn ông hoàn mỹ tốt bụng là Lục Thiếu Phàm.

Lục Thiếu Phàm đáng giá để cô thật lòng, bởi vì anh khiến cô cảm nhận được anh thật lòng.

Nhanh chóng nhấn mấy từ, khi chữ được rồi chuyển đi. Mẫn Nhu hít một hơi thật sâu, cởi giây an toàn ra bỏ điện thoại vào túi, xuống xe.

Thế giới rất nhỏ, nhỏ đến nỗi ở bất cứ đâu cũng dễ dàng gặp người mình ghét. Mẫn Nhu nhìn đôi nam nữ đang cách mình mấy bước, mím môi tính xoay người đi đường khác thì bị Mẫn Tiệp nhìn thấy.

“Tiểu Nhu”

Mẫn Tiệp mở miệng gọi khiến Mẫn Nhu không thể không dừng bước, nhìn nụ cười ôn hòa trên mặt Mẫn Tiệp mang theo vẻ dối trá.

Lúc Kỷ Mạch Hằng nhìn thấy Mẫn Nhu, gương mặt có chút kinh ngạc nhưng ngay lập tức khôi phục vẻ lạnh lùng, không hề nhìn Mẫn Nhu lấy một lần.

“Chị”- Xuất pháp từ lễ nghĩa, cô không thể không gọi Mẫn Tiệp như vậy, dù nghiến răng nghiến lợi cũng phải gọi, nhưng hai tiếng “anh rể” cô không thể mở miệng.

“Hằng, nếu chúng ta chưa chọn được hay để Mẫn Nhu giúp chọn xem”- Mẫn Tiệp cười rất chân thành, làm nũng đung đưa cánh tay Kỷ Mạch Hằng, sau đó nhìn về phía Mẫn Nhu đang im lặng cười nói: “Tiểu Nhu, bọn chị đang tính mua rượu cho chú Kỷ, nhưng không biết nên chọn loại nào. Tiểu Nhu, em lại giúp chị chọn xem”

Mẫn Nhu giơ ra đôi tay đang nắm chặt bó rau xanh, dưới mũ lưỡi trai gương mặt thoáng tỏ vẻ khó chịu và tức giận, đôi môi đỏ mím chặt, cố kiềm cơn giận muốn chửi ầm lên.

“Chủ tịch Kỷ thích rượu gì, không phải Kỷ tổng hiểu rất rõ sao?- Mẫn Nhu lạnh lùng phản bác, ánh mắt đảo qua gương mặt đang tươi cười trở nên cứng đơ của Mẫn Tiệp và vẻ mặt sa sầm của Kỷ Mạch Hằng, cười chế giễu nói: “Em còn có việc, không thể giúp được”

Trên gương mặt xinh đẹp tuyệt trần của Mẫn Tiệp lóe lên vẻ thương tâm, nắm lấy ống tay áo Kỷ Mạch Hằng, khổ sở hạ giọng nói: “Hằng, thôi quên đi, chúng ta tự mình chọn”

Mẫn Nhu thật sự thán phục Mẫn Tiệp, trước kia sao cô không biết người chị của mình mới là người đóng vai nữ chính tốt nhất.

Nhưng lúc nãy cô cũng không rãnh quan tâm tới họ, hai người đó dù chỉ một chút cô cũng không muốn thấy.

“Mẫn Nhu, làm người đừng được voi đòi tiên!”

Xoay người lại, giọng nói kìm nén tức giận của Kỷ Mạch Hằng bao lấy cô, khẩu khí như cắn răng nghiến lợi nuốt hận không thể đem cô bóp chết.

Là do cô cự tuyệt yêu cầu của Mẫn Tiệp nên liền xứng đáng bị anh sỉ nhục thế sao.

Mẫn Nhu không sợ nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lẽo của Kỷ Mạch Hằng, rồi lại nhìn bàn tay của anh đang ôm chặt hai vai nhỏ gọn của Mẫn Tiệp rũ xuống khổ sở, lặng lẽ an ủi, môi cong lên tự giễu.

“Tôi có là kẻ được một tấc tiến một thước cũng không đến lượt hai người khinh người quá đáng như thế, mọi người trong lòng ai cũng biết rất rõ mà!”

Anh hận không thể giết cô, cô cũng như vậy hận không thể dùng tay đâm đôi cẩu nam nữ này. Cũng bởi vì cô yêu anh, nên anh mới không hề kiêng dè sỉ nhục cô, vì người phụ nữ khác mà tổn thương cô?

Không đâu, cô sẽ không cho anh bất cứ cơ hội nào nữa, không cho phép đâm dao vào trái tim cô.

Nhìn ánh mắt quật cường phẫn hận của Mẫn Nhu, Kỷ Mạch Hằng thoáng kinh ngạc, đôi môi khẽ động nhưng không nói câu nào, chỉ là lạnh lùng nhìn cô chăm chú như muốn đào lên một cái hố.

Hai người chán ghét nhìn nhau, Mẫn Nhu liền nghiêm mặt xoay người, không hề dừng lại một chút nào chỉ bỏ đi, cô không muốn tiếp tục đứng đó

Mãi đến khi ngồi vào xe, Mẫn Nhu vẫn chưa bình tĩnh lại, nhắm mắt hít sâu vài lần, rồi đút chìa khóa khởi động xe. Chiếc xe hơi màu đỏ hòa vào dòng xe, nhìn từng chiếc xe lướt qua ánh mắt Mẫn Nhu mới từ từ yên tĩnh trở lại.

Gặp Kỷ Mạch Hằng cùng Mẫn Tiệp cũng chẳng phải là chuyện vui vẻ gì, nhưng họ cũng nhắc nhở cô một việc: con dâu dù xấu cũng nên gặp ba mẹ chồng.

Mẫn Tiệp và Kỷ Mạch Hằng đã đính hôn đều thường xuyên đến thăm bà và ông Kỷ, còn cô, thân là vợ Lục Thiếu Phàm cũng nên tới ra mắt trưởng bối của Lục gia?

Dù các vị ấy không thích cô, cô cũng nên tới cửa, phận làm dâu phải hoàn thành đạo nghĩa bao gồm trách nhiệm và nghĩa vụ.

Trên thực tế, Mẫn Nhu không cần lo lắng, cô v