n giữa cô và Lục Thiếu Phàm mà dốc hết sức cố gắng.
Ngón tay thon dài đặt nhẹ lên chuông cửa, Mẫn Nhu đứng thẳng người, lịch sự đứng bên ngoài cửa sắt chờ mở cửa.
“Là ai vậy?”
Cửa sắt hé mở, một người phụ nữ trung niên xuất hiện quan sát cách ăn mặc của Mẫn Nhu, tò mò hỏi.
Có lẽ bà ấy là bảo mẫu ở Lục gia, Mẫn Nhu lễ phép cười nói: “Xin chào, tôi là Mẫn Nhu, là tham mưu trưởng..”
Tiếp theo không biết nên nói gì, Mẫn Nhu xấu hổ cười cười, người bảo mẫu như sực tỉnh ồ một tiếng, mở rộng cổng sắt: “Mẫn tiểu thư, xin mời vào, phu nhân đang đợi cô!”
Phu nhân!! Không phải tham mưu trưởng sao?
Mẫn Nhu dù muốn cũng không dám hỏi ít nhiều, cố gắng giảm thiểu lời nói tránh phạm lỗi, im lặng đi theo bảo mẫu khóa cửa sắt đi vào.
Xung quanh biệt thự đều là hoa cỏ với đầy màu sắc đều được chăm sóc kĩ, tao nhã trong sự yên lặng, chỉ có gió thổi qua tạo lên những âm thanh rất nhỏ, mùi hương hoa nhàn nhạt có thể thấy chủ nhân nơi này rất thanh tao.
“Mẫn tiểu thư, phu nhân đang ở sau hoa viên chờ cô, để tôi dẫn cô đi”
“Vâng , cám ơn”
Mẫn Nhu từ khi bước vào cửa đại viện Lục gia thì mỗi một bước đều thập phần cẩn thận, lịch sự đến mức khiến bảo mẫu mỉm cười nói.
“Mẫn tiểu thư, cô đừng khẩn trương như vậy, phu nhân là người rất dễ gần”
Bị người khác nhìn ra bản thân đang bối rối, Mẫn Nhu ngại ngùng xin lỗi gật đầu nhưng trong lòng không nghĩ như vậy, Lục phu nhân đối với người khác có thể thân mật nhưng đối với cô thì rất khó nói.
Lúc hai người đang đi, bỗng nhiên một đứa trẻ chạy từ góc ra, trước sự kinh ngạc của hai người, nó chạy ngã về Mẫn Nhu, ôm sát lấy người cô.
“Mẹ!”
Giọng nói thanh khiết non nớt mềm mại mang theo niềm vui vẻ, Mẫn Nhu cúi đầu, đập vào mắt là một gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu. Mái tóc nấm đáng yêu, gương mặt bầu bĩnh, làn da trắng nõn mũm mĩm như làm từ nước, hai đôi mắt đen mở to, nhìn chằm chằm người lạ như cô, lông mày nhàn nhạt mang đến cảm giác quan thuộc, nhưng Mẫn Nhu lại không nhớ ra đã gặp ở đâu.
Trên người mặc chiếc áo thun màu đỏ sẫm có in hình hoạt họa, chiếc quần yếm cùng đôi giày da càng tăng thêm vẻ đáng yêu không tì vết, tựa như tiểu tiên đồng từ trong tranh bước ra.
“Mẹ. mẹ!
Đôi mắt trong sáng như lưu ly mở to, đứa trẻ khoái trá kêu lên, hai bàn tay mũm mĩm nắm lấy váy Mẫn Nhu không quên làm nũng đung đưa vài cái, cơ thể tròn trịa không ngừng đung đưa, vừa buồn cười mà nói không nên lời.
Mẫn Nhu xưa nay luôn thích trẻ con, không kiềm được cười một tiếng, nhẹ nhàng cúi thấp người, xoa đầu đứa trẻ ba bốn tuổi, dịu dàng nói: “Đứa trẻ thật đáng yêu, nhưng cô không phải mẹ cháu, cháu nhận lầm người rồi”
Đôi môi mọng nước của thằng bé nhếch lên, đôi mắt đen nhánh đầy tội nghiệp ngước nhìn Mẫn Nhu, hai bàn tay nhỏ không chịu buông váy Mẫn Nhu ra.
“Tiểu thiếu gia sao lại chạy ra đây?”
Bảo mẫu nhìn thằng bé mãi quấn lấy Mẫn Nhu cảm thấy hơi ngại, có thể thấy đứa trẻ này có địa vị ở Lục gia không hề tầm thường, ít nhất bảo mẫu không dám xua đuổi nó.
Mẫn Nhu vỗ về lắc tay, đối với đứa trẻ ba tuổi này cô không thấy phiền: “Không sao, tôi cũng rất thích trẻ con”
:Lời vừa nói xong, gương mặt trắng nõn của đứa trẻ nở nụ cười như hoa, lắc đầu nguầy nguậy, cọ sát vào Mẫn Nhu, luôn miệng kêu: “Mẹ ơi, mẹ!!”
Mẫn Nhu cảm thấy hơi nhức đầu trước cách gọi của đứa trẻ, nhẹ giọng nhắc nhở: “Ngoan nào, cô không phải mẹ cháu, cô chỉ là khách thôi”
Đứa trẻ tỏ vẻ không tin, nắm lấy váy cô không buông, cứ ngước nhìn gương mặt tươi cười. Mẫn Nhu nhìn về phía bảo mẫu đang ngại ngùng, dường như không tiếng động hỏi.
“Đậu đậu thiếu gia, cậu ở đây a!”
Tiếng một người phụ nữ đầy vui mừng phá vỡ sự yên tĩnh, Mẫn Nhu giương mắt nhìn, là một người phụ nữ cỡ 30 tuổi vẻ mặt vui mừng chạy tới, Mẫn Nhu cũng thấy thằng bé trai được gọi là ‘Đậu đậu thiếu gia” đôi mắt nó thoáng lên vẻ không vui.
Hai tay giữ lấy Mẫn Nhu không buông, mặc cho người phụ nữ cứ khuyên bảo mãi cũng không tác dụng, cuối cùng dùng sức mạnh mới lôi được nó đi.
Mẫn Nhu nhìn đứa trẻ bị mang đi, ánh mắt lưu luyến không tời, nhất là cứ mỗi bước lại quay lại nhìn cô. Khiến cô có cảm giác như mình là một người mẹ vứt bỏ con.
“Mẫn tiểu thư, chúng ta đi thôi”
Mẫn Nhu cúi đầu nhìn chiếc váy trở nên đan bẩn do tay đứa trẻ cầm lấy, ngửa mặt than thời đầy đau khổ, vất vả ăn vận cho đẹp giờ thì hết rồi.
Vòng qua khúc quanh, Mẫn Nhu được đưa tới mặt sau của khu biệt thự chính là hoa viên, khác với những giống cây lạ mắt ở trước biệt thự, hậu viện lại như rừng trúc, im lặng nhưng mang đến cảm giác thoải mái, trong rừng có tòa đình cổ kính.
Bên trong đình được bao phủ bởi thảm nhung, phía trên có để một khay trà thấp, một quý phụ xinh đẹp ngồi ở trên, không biết làm gì vẻ mặt chú tâm.
Bảo mẫu dẫn theo Mẫn Nhu đi tới, đứng bên ngoài đình nhẹ giọng nói với Mẫn Nhu.
“Mẫn tiểu thư, xin cô đợi một lát, lúc phu nhân đang ngâm trà không thích bị ai quấy rầy”
“Không sao”
Mẫn Nhu tỏ vẻ không có gì ngại cười nói, im lặng đứng bên ngoài cùng Bảo mẫu hướng mắt nhìn về phía Lục phu nhân
Lục phu nhân nhìn qua còn rất trẻ, da mặt trắng nõn hoàn toàn k