The Soda Pop
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213601

Bình chọn: 10.00/10/1360 lượt.

nào!”

Bà Lục gần gũi ôm lấy Đậu Đậu, hôn lên hai chiếc má bầu bĩnh, cọ cọ mặt vào đầu Đậu Đậu, dịu dàng nói: “Đậu Đậu nhớ ba có đúng không?”

“Dạ”

Chiếc đầu nhỏ gật gật, trong mắt lóe lên tia sáng chân thành. Lúc ở trong lòng bà Lục vẫn không quên liếc trộm Mẫn Nhu, cùng với con chuột trong lòng cũng dùng đôi mắt nhỏ như hạt đậu nhìn Mẫn Nhu.

Nhìn hai người thân thiết, Mẫn Nhu cũng cảm thấy rỗi rãnh, nhưng tốt nhất không nói chen, dù sao trong mắt bà Lục cô chỉ là kẻ ngoài cuộc, nói quá nhiều lại bị hớ.

“Đậu Đậu, hôm nay có khách tới cha, Đậu Đậu mau nói cho cô biết, ba Đậu Đậu tên gì?

Bà Lục cưng chiều siết chặt má phấn Đậu Đậu, đem Đậu Đậu ôm vào lòng, khóe mắt mỉm cười liếc nhìn Mẫn Nhu.

Mẫn Nhu để tách trà xuống, duy trì nụ cười, cùng phối hợp với đứa trẻ tỏ vẻ tò mò, nhìn Đậu Đậu ngoan ngoãn nằm trong lòng bà Lục.

Đậu Đậu thấy ánh mắt tha thiết của Mẫn Nhu, gương mặt nhỏ nhắn tròn trịa tự hào cười, đôi mắt đen long lanh vuốt lông con vật, rung đùi đắc ý cao giọng nói:

“ba ba tên là Lục Thiếu Phàm”

Chương 8: Chương 8

“Mẫn Tiểu thư ăn cơm tối rồi hãy về, đúng lúc Tạ tiểu thư cũng tới, hai người có thể hàn huyên một chút”

Bà Lục ôm lấy đứa bé, nhàn nhã đi về trước, quay đầu nhìn về phía Mẫn Nhu khách sáo nói.

Khóe môi Mẫn Nhu khô khốc khẽ giật giật nhưng không thể nặn ra nổi nụ cười, luồng ánh sáng rực rỡ của mặt trời như biến mất khỏi hoa viên chỉ còn lại bóng đen tối tăm

“Không cần đâu ạ, cháu còn có việc không dám quấy rầy”

“Mẹ!”

Một âm thanh chát chúa từ phía đầu vai Bà Lục cất lên, Mẫn Nhu nhìn người nằm trên vai bà Lục, khóe môi cô nở nụ cười yếu ớt, ánh mắt khổ sở mà nhận ra gì đó.

Đôi mày thanh tú kia rất quen thuộc, vì nó giống như Lục Thiếu Phàm từ một khuôn mà ra, thật buồn cười cô lại còn vắt óc suy nghĩ xem mình đã thấy ở đâu.

Bà Lục cũng nghe tiếng Đậu Đậu gọi Mẫn Nhu, vờ giận vỗ nhẹ mông Đậu Đậu, giáo huấn: “Đậu Đậu, không được thiếu lễ phép, mau xin lỗi cô”

Không phải con do mình ra lại gọi mình là mẹ, không sao coi như đứa trẻ nhận nhầm người. Nhưng đứa trẻ này lại là con của chồng, làm vợ như cô bị một đứa trẻ không phải con mình gọi mẹ, trong lòng cảm thấy không thoải mái.

Bà Lục cũng không thật sự muốn giáo huấn Đậu Đậu, chỉ muốn nhắc nhở thân phận của Mẫn Nhu, để cô biết khó mà lui. Biết rõ đây là kết cuộc bà Lục đã giăng sẵn để cô nhảy vào, khi biết rõ chân tướng, cô vẫn dao động, khi nhìn thấy đứa bé trai đáng yêu xuất hiện cô không nhúc nhích được.

Mẫn Nhu cứng đơ nhẹ nhàng kéo khóe môi, giải vây nói: “Dì Lục, trẻ con không hiểu chuyện, ai cũng có thể gọi sai mà”

Trên gương mặt bà Lục nở nụ cười ưu nhã, nhìn Mẫn Nhu cố ý không để tâm đến vẻ mặt khó coi của cô, nói: “Đúng vậy, dạo này người lớn cũng không hiểu chuyện, không nghe trưởng bối khuyên can, tự ý làm bậy huống chi là một đứa trẻ”

Giọng nói của Bà Lục nhấn xuống đầy cảm khái khiến cho bàn tay tính cầm lấy giỏ xách của Mẫn Nhu hơi chậm lại, hàng lông mi cụp xuống che đi đôi mắt đen không còn nhìn thấy rõ, khóe môi khổ sở cong lên.

Thì ra, sự kết hợp giữa cô và Lục Thiếu Phàm, ở trong mắt người khác lại sai lầm đến thế.

Đi ra trước khu biệt thự vẫn là khung cảnh giống như trước nhưng tâm trạng người thưởng thức đã khác hẳn. Mùi hoa xung quanh chỉ khiến cho hai bên thái dương cô nhói đau, cảm giác khó chịu khiến cô bước đi không dừng lại.

“Dì Lục, cháu đi..”

Mẫn Nhu đang muốn cáo biệt thì tiếng cửa sắt va chạm lại vang lên cắt đứt lời cô, đồng thời nó cũng thu hút sự chú ý của cô và bà Lục.

Cửa sắt bị đẩy ra, một bóng người cao ráo ưu nhã đập vào mắt. Bộ đồ tây màu đen, áo sơ mi trắng như tuyết, gương mặt anh tuấn thanh nhã như trước nhưng lúc này khi cô nhìn thấy lại thật chua chát trong lòng.

Lục Thiếu Phàm vội bước tới, hơi thở dồn dập, gương mặt lành lạnh căng thẳng nhìn thấy Mẫn Nhu thỉ trở nên nhu hòa mấy phần, lúc dừng lại trên gương mặt thanh nhã của bà Lục thì lông mi nhíu lại tỏ vẻ khó chịu.

“Mẹ, con đã nói đừng quấy rầy cô ấy mà?”

Giọng Lục Thiếu Phàm có chút cứng nhắc chất vấn bà Lục , trong đôi mắt đen sáng rực bày ra vẻ lạnh lẽo.

Bà Lục không ngờ Lục Thiếu Phàm lại dùng thái độ này nói chuyện với mình, sắc mặt đột nhiên sa sầm, môi đỏ mọng mím lại, trên gương mặt thanh lịch là vẻ bất mãn lên án con mình.

“Đây là thái độ nói chuyện của con với mẹ sao?”- Nhẹ nhàng trách, không hề nghiêm nghị hay tỏ vẻ lạnh lùng, chỉ liếc mắt nhìn sang Mẫn Nhu không hề lên tiếng câu nào, vỗ lưng Đậu Đậu nói: “Mẹ mời Mẫn tiểu thư về nhà ăn cơm chung một bữa có gì không đúng? Chẳng lẽ còn phải đợi con đồng ý sao?”

Mẫn Nhu nhìn hai mẹ con vì cô mà giương cung vung kiếm, cảm giác trong lòng nói không nên lời. Ý của bà Lục quá rõ ràng, chuyện cô và Lục Thiếu Phàm qua lại không được sự ủng hộ của trưởng bối Lục gia, đừng nói gì tới kết hôn chung sống.

“Thiếu.. Lục Thiếu, Dì Lục chỉ mời em ở lại ăn cơm, không có ý gì khác đâu”

Mẫn Nhu cố thản nhiên mỉm cười, tỏ vẻ thoải mái giải thích nhưng lại khiến cho gương mặt tuấn tú lãnh đạm của Lục Thiếu Phàm trong chớp mắt lạnh đi vài phần, môi mím lại, Mẫn