Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213571

Bình chọn: 9.5.00/10/1357 lượt.

phản đối con cũng sẽ không vì mẹ mà bỏ Mẫn Nhu”

Bà Lục quay đầu lại, nét mặt ôn hòa bỗng trở nên nghiêm khắc lạnh thấu xương, vẻ thanh lịch trên mặt cũng thoáng không vui.

“Thật lòng? Một đứa con gái Mẫn Gia là đủ rồi, gia phong nhà đó như thế, hừ lần thứ hai sao, Lục gia chúng ta trèo cao không nổi!! Cho nên, nếu con thật lòng thì tốt nhất để người ta ra đi”

Hai môi Lục Thiếu Phàm mím chặt, ánh mắt nghiêm nghị, đối với lời cảnh báo của bà Lục coi như không nghe thấy, đuôi lông mày giương lên, ngồi xổm xuống, dang cánh tay dài ôm Đậu Đậu đang ủy khuất chu cái miệng nhỏ vào lòng, dỗ dành nói:

“Đậu Đậu hôm nay ở nhà trẻ có ngoan không!”

Thấy Lục Thiếu Phàm quan tâm, tâm trạng suy sụp bị ba ba xem nhẹ liền mất đi, quàng hai tay ôm lấy cổ Lục Thiếu Phàm, gật đầu thật mạnh: “Đậu Đậu rất nghe lời, Cô Dương còn khen Đậu Đậu nữa!”

“thật sao?”- Lục Thiếu Phàm mỉm cười xoa xoa đầu thằng bé, tán dương: “Đậu Đậu của chúng ta đúng là đứa trẻ ngoan, lại đây ba ba hôn”

“Hi hi…”- Giọng nói thanh thúy chân thật đầy sung sướng, Lục Thiếu Phàm hôn lên hai má Đậu Đậu, ánh mắt thanh nhuận nhìn về người đang ở cửa biệt thự nhìn họ – Bà Lục.

Lục Thiếu Phàm thân mật cúi đầu, dí trán vào trán Đậu Đậu, nhẹ giọng hỏi: “Đậu Đậu có thích cô xinh đẹp vừa nãy không?”- Giọng nói rất nhỏ chỉ đủ hai hai người nghe thấy, không để bà Lục nghe được.

Đậu Đậu vừa nghe đến cô xinh đẹp, thân thể liền nhảy về trước, thiếu chút nữa đập vào cằm Lục Thiếu Phàm, dáng vẻ hưng phấn khiến cho trong đáy mắt Lục Thiếu Phàm ánh sáng lóe lên.

Chẳng qua vẻ hưng phấn của Đậu Đậu liền trở nên yên lặng, cúi gằm đầu len lén nhìn bà Lục, cơ thể nhỏ bé núp vào lòng Lục Thiếu Phàm.

Lục Thiếu Phàm cũng chú ý tới thái độ của Đậu Đậu với bà Lục, hiểu rõ liền cười một tiếng. Ngay sau đó cúi đầu kề vào tai Đậu Đậu nói nhỏ, không biết nói gì nhưng hai mắt đen của Đậu Đậu sáng rực, hai cánh tay mũm mĩm vỗ vào nhau.

“Được rồi, Đậu Đậu tới chỗ bà nội đi?”

Lục Thiếu Phàm thân thiết bảo Đậu Đậu, Đậu Đậu ngoan ngoãn gật đầu, không hề đợi Lục Thiếu Phàm buông ra liền chủ động chạy về phía bà Lục.

Bà Lục mặt cười cười cúi người đón lấy Đậu Đậu đang chạy như bay tới, khi phát hiện Lục Thiếu Phàm tính bỏ đi nụ cười liền thu lại, ôm lấy Đậu Đậu, lại lạnh lùng nói với Lục Thiếu Phàm: “Đã trễ thế này không ở nhà ăn cơm còn đi đâu?”

Lục Thiếu Phàm chỉ mím môi, ngón tay thon dài phủi phủi bụi trên bộ tây trang, gương mặt tuấn tú nở nụ cười hoàn mỹ không chê vào đâu được.

“Giúp Đậu Đậu tìm mẹ”

Vẻ mặt bà Lục trở nên khó coi, lông mày cau lại: “Đậu Đậu không cần mẹ, nếu muốn cũng là danh môn khuê tú có phẩm hạnh”

“Ở nhà trẹ các bạn đều có mẹ rất đẹp, Đậu Đậu cũng muốn có mẹ, Đậu Đậu thích mẹ, Đậu Đậu muốn cùng mẹ đi chơi, cùng nhau ngủ, cùng nhau ăn cơm, Đậu Đậu muốn mẹ…”

Đậu Đậu bỗng nhiên mở miệng mang theo sự tha thiết khiến cho thần sắc nghiêm nghị của bà Lục trở nên tái nhợt, nhìn Đậu Đậu cắn môi, ngón tay xua đi nguyện vọng của nó, đau lòng thở dài, đem Đậu Đậu ôm vào lòng thản nhiên đưa mắt nhìn Lục Thiếu Phàm, không nói thêm nữa, bước vào biệt thự.

Bên trong căn hộ sang trọng, Mẫn Nhu mang theo túi cởi giày, đôi chân trần đi trên sàn nhà, từng luồng khí lạnh theo lòng bàn chân đâm thẳng vào tim. Đôi mắt nhìn về phía bàn ăn mớ rau xanh bừa bộn, cô đã hứa làm bữa tối cho anh, nhưng có lẽ đêm nay không thể rồi.

Tối qua hai người còn ngồi bên bàn ăn, quây quần ấm áp, cô hứa với anh sẽ không bao giờ làm món bò bít tết vì anh không thích ăn. Hôm nay khi ở Lục gia lại tựa như hai người xa lạ quen nhau, cô xưng hô xa lạ, đau đớn bỏ đi vì mẹ của anh không hài lòng.

Gương mặt nhỏ nhắn tiền tụy trở nên mệt mỏi, chậm rãi mở mắt rồi lại từ từ khép lại, hít thật sâu muốn loại đi những hình ảnh khó chịu trong đầu. Quên đi sự cản trở của bà Lục, quên đi tiếng đứa trẻ gọi to, cũng quên đi ánh mắt dịu dàng của Lục Thiếu Phàm.

Thẫn thờ đẩy cửa phòng ngủ nhìn quần áo để bên giường, là do lúc chiều cô đã tỉ mỉ chọn lựa mà bới nó lên, cúi đầu nhìn vết bẩn hình dấu tay nơi váy trắng, Mẫn Nhu khổ sở khẽ cười.

Đưa tay đặt túi xách lên giường nhặt đống y phục dưới đất lên, thuần thục gấp nó lại, kể cả quần áo trên giường cũng đã dọn xong, ngồi xổm xuống, bỏ chúng vào chiếc vali vừa từ bên nhà Chân Ni mang về chứ không bỏ vào tủ quần áo.

Khi kéo khóa lại, chút sức lực cuối cùng của Mẫn Nhu như bị rút sạch không còn sức để nhấc chiếc vali.

Lục Thiếu Phàm thật lòng muốn lấy cô thì sao?

Ở trong mắt người khác, Lục Thiếu Phàm yêu thương chiều chuộng cô chỉ khiến cô càng thêm chật vật, làm cho người ta đồng cảm với sự đánh thương của cô hay vì cô trẻo cao mà chế giễu.

Bà Lục nói không sai, kẻ sai là cô, ngây thơ cho rằng chỉ cần Lục Thiếu Phàm chờ đợi cô là có thể được Lục gia thừa nhận, từ nay về sau sống hạnh phúc. Cô chưa từng nghĩ nếu Lục Thiếu Phàm thật sự lấy cô sẽ trở thành mục tiêu của mọi người, ở trong giới chính trị không biết sẽ bị làm cho xấu hổ đến thế nào?

Lục gia không sai, chỉ trách cô không có gì tốt đẹp khi gặp Lục Thiếu Phàm, nếu cô không bước chân vào làng giải trí


Polly po-cket