c, Mẫn Nhu nhìn đôi tay đang nắm vào nhau, ảm đảm đưa mắt nhìn ra cảnh đêm bên ngoài cửa sổ.
Lục Thiếu Phàm sợ cô bỏ chạy, vậy cô đang sợ gì?
Xe thể thao dừng lại trước quả đồi thấp nhỏ, Lục Thiếu Phàm bước xuống xe giúp cô mở cửa. Mẫn Nhu nhìn quả đồi với các cây lớn, không khí trang trọng xung quanh làm cho tâm tình nặng nề.
Ánh đèn bị bóng cây che lại, Lục Thiếu Phàm khóa kĩ xe liền dẫn cô bước lên bậc đá, từng bước một Mẫn Nhu lại có dự cảm bất an. Nơi này, cô biết là khu mộ tốt nhất của thành phố A, cũng là nơi an táng của giới thượng lưu.
Những bia mộ được sắp xếp ngay thẳng, để ở giữa lưng chừng của quả đồi, tiếng chim kinh hãi hót lên phá vỡ sự yên lặng của đêm tối.
Lục Thiếu Phàm dẫn cô vòng qua mấy cua quẹo, dừng lại trước một bia mộ. Anh buông tay cô một mình ngồi xổm xuống, trước sự tò mò của Mẫn Nhu, anh dùng tay bứt đi đám cả dại xung quanh mộ.
Từng ngón tay trắng nõn dính đầy bùn đất dơ bẩn nhưng ngay cả nhíu mày trên mặt Lục Thiếu Phàm cũng không có, không do dự bứt đi mớ cỏ dại.
Mẫn Nhu cứ chăm chú nhìn Lục Thiếu Phàm, trong lòng không nói nên cảm giác, cuối cùng là người như thế nào mà khiến cho một người thích sạch sẽ như Lục Thiếu Phàm cam nguyện buông bỏ làm việc đó?
Trên bia mộ là ảnh chụp người phụ nữ, nhưng cô không có dũng khí nhìn nó ngay cả liếc mắt cũng không, cô sợ mình sẽ ghen tị chính vì thế chỉ biết thẫn thờ nhìn anh, mãi đến khi bứt lấy cọng cỏ cuối cùng bên bia mộ.
Lục Thiếu Phàm lấy khăn lau sạch sẽ tay, ngước mắt thấy Mẫn Nhu vẫn im lặng đứng đó, đầu cúi thấp, tựa như con mèo bị vứt bỏ đi lạc khiến cho người ta thương cảm.
Lục Thiếu Phàm nhỏ giọng đến gần cô, đôi tay đã sạch nâng lấy bàn tay nhỏ bé hơi lạnh cô rồi thổi hơi vào đó, giúp cô sưởi ấm.
“Không muốn nhìn xem, anh dẫn em tới gặp ai sao?”
Câu nói đầu tiên của Lục Thiếu Phàm như mũi tên nhọn xuyên qua cơ thể cô, cả người run bắn, từ từ giương mắt thấy được sự ưu thương trong mắt anh cũng nhìn thấy tình yêu anh dành cho cô.
Cô cùng Lục Thiếu Phàm chẳng qua chỉ vì lợi ích mà kết hợp, không liên quan đến tình cảm. Lúc này, mới nhận ra tình cảm của cô dành cho anh đã sớm vượt qua dự đoán. Nghĩ tới người phụ nữ giúp anh sinh ra đứa trẻ trong lòng như có một cái gai sâu hoắm không chạm vào thì không sao, chạm vào lại đau vĩnh viễn không thế lấy nó ra.
Mẫn Nhu hít sâu, mặc cho anh nắm lấy tay cô, ánh mắt lãnh đạm nhìn lên bia mộ lạnh giá.
Trên chiếc bia làm bằng đá cẩm thạch có hai bức hình, một nam một nữ. Người đàn ông trong tấm ảnh còn rất trẻ, lông mi tuấn tú, ngũ quan sạch sẽ, nụ cười anh khí khá giống Lục Thiếu Phàm, nhưng khí chất lại không giống Lục Thiếu Phàm, người đó có vẻ tràn ngập tinh thần, phấn chấn.
“Lục Thiếu Phong” ba chữ khắc trên bia mộ, Mẫn Nhu liền sững sốt nhìn sang tấm hình còn lại, một cô gái trẻ tuổi dung mạo xinh đẹp, đôi mắt đen nhánh lanh lợi giống như là..
Mẫn Nhu bừng tỉnh hiểu ra mọi chuyện nhìn Lục Thiếu Phàm, ánh chỉ kéo nhẹ khóe môi, ánh mắt xa xăm nhìn lên bia mộ, nỗi đau đớn vô tận lan tràn trong đáy mắt.
“Thiếu Phong, Tư Tình đây là chị dâu của hai người, Mẫn Nhu”
Trên đường về hai người không ai nói gì, Lục Thiếu Phàm nắm tay cô siết chặt, Mẫn Nhu đau đớn nhưng không dám nói, bởi vì cô có thể nhận thấy anh đang kiềm chế không để bản thân run rẩy.
Lục Thiếu Phàm, anh không để cho An Viễn Nam nhắc đến Lục tứ là vì người đó là em trai anh? Người đó, đối với anh là người rất quan trọng, người đó chính là Lục Thiếu Phong sao?
Bức hình hai người còn trẻ nằm trên bia mộ hiện lên trong đầu, Mẫn Nhu lo lắng nắm tay Lục Thiếu Phàm, anh khẽ khựng người nhưng không nhìn cô chỉ là bước nhanh hơn.
Bầu trời dần sáng, gió lạnh thổi qua mặt nhưng cô đã không còn cảm giác được, nhìn theo dáng người cô độc của Lục Thiếu Phàm, cô muốn chạy tới ôm lấy anh cho hắn chút hơi ấm.
Trong xe im lặng, không khí đặc quánh chỉ có tiếng thở của hai người, qua gò má Mẫn Nhu nhìn về phía Lục Thiếu Phàm, dáng người nho nhã bao phủ một lớp màn xa lạ, hai bàn tay to nắm chặt tay lái như đang cố kiềm chế gì đó.
“Bốn năm trước, Thiếu Phong đã hi sinh trong một lần làm nhiệm vụ”
Mẫn Nhu không ngờ Lục Thiếu Phàm lại mở lời, kinh ngạc nhìn theo anh. Vẻ mặt Lục Thiếu Phàm toát lên sự đau khổ, hai hàng lông mày thanh mảnh uốn nếp, đôi mắt đen vẫn dịu dàng lại âm u giống như đang trốn tránh gì đó.
“Chỉ còn một tháng, nó sẽ theo Bộ Binh đặc chủng giải ngũ..”- Hai tay Lục Thiếu Phàm trắng bệch, từng lời nói ra cũng đều phải cố hết sức khiến tim Mẫn Nhu đau nhói.
“Nó chỉ cần bàn giao công việc là được, sau đó an tâm chờ điều về thành phố A, trở về bên cạnh người vợ đang mang bầu chín tháng, nhưng mà…”
Giọng nói Lục Thiếu Phàm trở nên nghẹn ngào, gương mặt tuấn tú đầy vẻ trầm tư tự trách: “Nhưng anh chỉ vì những thứ trước mắt, để cho Thiếu Phong đang không được khỏe đi bộ đội, hoàn thành nhiệm vụ lần cuối trước khi nó giải ngũ…”
“Không cần kể tiếp!”
Mẫn Nhu lên tiếng ngăn lại, tay vươn ra bao phủ lấy mu bàn tay không còn hơi ấm của anh, như sợ hãi gì đó, vuốt nhẹ giống như trước đây anh làm, mang lại ấ