XtGem Forum catalog
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213705

Bình chọn: 9.00/10/1370 lượt.

m áp cho Lục Thiếu Phàm.

“Thiếu Phong không về, Tư Tình rất lo lắng, người trong nhà cũng gạt cô ấy, mãi đến một ngày, sắc mặt cô ấy tái nhợt xỉu ngay bên cạnh điện thoại. Sau khi đưa cô ấy tới bệnh viện mới biết cô ấy đã nghe lén chuyện điện thoại đi bộ đội.”

“Lục Thiếu Phàm..”

Cô không biết nên an ủi anh thế nào, đối với Lục Thiếu Phàm mà nói đau khổ nhất là phải nhớ lại, giống như cô không muốn nhớ tới mẹ mình, Lục Thiếu Phàm làm sao không muốn quên đi nó nhưng cảm giác áy náy, tự trách bản thân đã ép anh tới không thể thở.

“Tư Tình sau khi sinh bị rong huyết, nhóm máu Orh không thể tìm thấy trong kho máu, sau đó…”

Giọng nói khản đạc ẩn chứa nỗi đau sự tuyệt vọng cùng cực, lòng Mẫn Nhu xoắn chặt khó chịu không thể thở nổi, dùng hết sắc, nắm lấy tay anh muốn giảm bớt đi cảm giác tự trách nơi Lục Thiếu Phàm.

“Bốn năm rồi, anh chưa từng tới một lần, chỉ sợ Thiếu Phong chỉ trích, sợ Tư Tình oán giận anh”

Bên trong xe mờ ảo, cô không thể nhìn thấy nỗi đau trong mắt anh, nhưng tay đặt sau lưng anh có thể cảm nhận được cơ thể cứng ngắc. Anh mọi khi cao quý ưu nhã, tác phong nhanh nhẹn chẳng qua chỉ để che dấu đi mặt yếu ớt của bản thân.

Nếu như không phải cô muốn bỏ đi, muốn chạy khỏi thế giới của anh, Lục Thiếu Phàm cũng sẽ không phải đau khổ như thế?

Một người đàn ông vân đạm phong khinh, chưa từng biết đến đau khổ, anh lúc nào cũng đứng trên cao, hướng mắt nhìn hỉ nộ ái ố của kẻ khác..

Không kiềm được muốn tới gần anh, xua đi mọi bi thương cùng đau khổ.

Mẫn Nhu lặng lẽ nghiêng người, kề sát anh, bàn tay nhỏ bé không đặt trên mu bàn tay mà nhẹ nhàng lau gương mặt anh, ép đầu anh đến gần mình, dù cho cô không xứng với lời cam kết cả đời của anh, nhưng lúc này cô cũng muốn mang đến anh sự quan tâm

Hái mắt hướng ra bên ngoài xe, hai tay nhẹ nhàng ôm lấy cơ thể cao lớn của Lục Thiếu Phàm, anh lại vòng lấy eo vùi đầu vào cổ cô. Mái tóc quăn rũ xuống bên cổ, một luồng hơi ấm áp lướt quá, Mẫn Nhu thoáng ngẩn người, bàn tay nhỏ bé xoa nhẹ bờ lưng cô độc của anh.

Nếu như Lục Thiếu Phàm chỉ muốn trói chặt cô, như vậy anh đã làm được, bắt đầu từ nơi này từ thời khắc này không còn gì khiến cô dao động rời khỏi anh.

Người của Lục gia phản đối thì sao? Dù tham mưu trưởng chỉa súng về phía cô, cô cũng không buông Lục Thiếu Phàm, cô ngưỡng mộ sự vĩ đại của anh, cũng đau lòng vì nỗi bi ai trong anh, dù không yêu thì cũng thích?

Buông tay bước qua, quay người lại, mới nhận ra thời gian ba năm, mất đi tình yêu với Kỷ Mạch Hằng nhưng đổi lấy sự quan tâm cả đời của Lục Thiếu Phàm. Sự quan tâm này, cô muốn dùng cả đời để trải nghiệm, cùng Lục Thiếu Phàm xây dựng xây dựng hạnh phúc thuộc về hai người, từ từ bồi đắp từng chút một.

“Lục Thiếu Phàm, ngày mai… chúng ta cùng nhau về Mẫn gia đi”

Xe đi tới căn hộ thì Mẫn Nhu mở miệng, khẩn trương nhìn chằm chằm Lục Thiếu Phàm, trong đôi mắt xinh đẹp đều là sự nghiêm túc.

Gương mặt Lục Thiếu Phàm khẽ nghiêng qua, trên gương mặt tuấn tú của Lục Thiếu Phàm vẻ lo lắng tan đi thay vào đó là sự lạnh nhạt, anh đưa tay tự nhiên vén mái tóc quăn ra sau tai của cô, chăm sóc chu đáo như thế khiến cô cảm động.

Anh dịu dàng nhìn sâu vào mắt cô, ôn nhu cười một tiếng: “Được”

Mẫn Nhu thở hắt một tiếng đầy thư thái, quay đầu cười nhạt, tỏ vẻ thoải mái nháy nháy mắt, làm nũng vòng lấy tay Lục Thiếu Phàm.

“Đến khi anh gặp cha vợ thì đổi ý sẽ không kịp nữa đâu!”

Đô cong trên môi Lục Thiếu Phàm mở rộng, đôi mắt đen thâm tình nhìn cô mỉm cười khẩn trương, nghiêng người ôm lấy dáng người nhỏ nhắn mềm mại của cô, tựa như trấn an nỗi lo sợ trong cô

“Lấy Mẫn Nhu, cả đời Lục Thiếu Phàm này sẽ không hối hận”

Chương 9

Khi Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm đứng trước Mẫn Gia trên tay cầm hộp quà thì cô vẫn không thể bình tĩnh nổi, ngược lại Lục Thiếu Phàm lại nắm tay cô, bộ dạng không hề sợ hãi khiến cho tâm trạng rối loạn của cô bình tĩnh lại.

Nên đến cũng phải đến, trốn tránh cũng không phải cách giải quyết!

Mẫn Nhu siết chặt đôi bàn tay đang nắm vào nhau, ngẩng đầu ưỡn ngực tựa như nghĩa sĩ sắp ra pháp trường, kéo Lục Thiếu Phàm ấn chuông cửa.

Người mở cửa là dì Lý, vừa gặp Mẫn Nhu liền kinh hỉ kêu lên: “Nhị tiểu thư!”

Chưa kịp nói gì nhiều, ánh mắt Dì Lý đã bị Lục Thiếu Phàm đứng kế bên Mẫn Nhu hấp dẫn.

Cả người mặc bộ đồ tây chỉn chu màu đen, áo sơ mi trắng cố ý ăn mặc chải chuốt để làm tăng thêm nét cao quý của anh, giống như vương tử bước ra từ lâu đài thanh tao lại quyến rũ, cô làm bạn gái anh cũng âm thầm đắc ý.

Cô ôm chặt lấy tay Lục Thiếu Phàm, thân thiết tựa vào người anh, mỉm cười trìu mến nhìn dì Lý vẫn đang chấm hỏi. “Dì Lý, con về rồi đây!”

Dì Lý bừng tỉnh, ngượng ngùng mỉm cười gật đầu, ánh mắt hâm mộ nhìn Lục Thiếu Phàm và Mẫn Nhu thật lâu không rời, trong lòng ca tụng: cũng chỉ có người đàn ông như vậy mới xứng đôi với nhị tiểu thư!

“Nhị tiểu thư, vị thiếu gia này là…”

Trước vẻ mặt mơ hồ của dì Lý, Mẫn Nhu thẹn thùng khẽ cong cánh môi liếc nhìn Lục Thiếu Phàm, anh cũng chỉ cúi đầu dịu dàng nhìn cô, tựa như người chồng yêu quý vợ mình, đôi mắt đầy sự trìu mến thâm tình.