XtGem Forum catalog
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213621

Bình chọn: 7.00/10/1362 lượt.



Mẫn Nhu kéo tay trái Lục Thiếu Phàm mười ngón tay đan chặt vào nhau, thản nhiên đưa lên trước mặt dì Lý.

“Anh ấy gọi là Lục Thiếu Phàm, dì Lý”

Một Lục Thiếu Phàm cao quý không chỉ mang đến cho cô hạnh phúc mà còn thỏa mãn hư vinh của mọi phụ nữ. Các từ nổi bật phi phàm, phong tư trác tuyệt (1) cũng không thể hình dung hết Lục Thiếu Phàm, một người đàn ông thanh phong lãnh nguyệt.

(1) Nhẹ nhàng quyến rũ phong thái hơn người

Mẫn Nhu kéo Lục Thiếu Phàm thay chiếc dép lên đi vào biệt thự. Hôm qua, cô đã gọi điện báo cho Mẫn Chí Hải, nhớ tới giọng nói lúc đó của ông Mẫn Nhu có chút bất lực.

“Đối tượng kết hôn? Tiểu Nhu, cha biết chuyện giữa con và Tiểu Tiệp, là do cha làm chưa tốt nhưng cha luôn hi vọng cuộc sống sau này của con sẽ trôi qua tốt đẹp, không phải tùy tiện tìm lấy ai đó rồi kết hôn”

Mẫn Chí Hải không biết đối tượng kết hôn của cô là Lục Thiếu Phàm, giống như ông ấy chưa từng biết chuyện cô yêu Kỷ Mạch Hằng, không thiếu lần ông đứng về phía Mẫn Tiệp vậy lần này thì sao? Có ủng hộ cuộc hôn nhân giữa cô Lục Thiếu Phàm.

“Lo lắng sao?”

Lục Thiếu Phàm giống như nhìn thấu tâm trạng ẩn sau mắt cô, giọng nói ân cần thăm hỏi, tay không xách hộp quà, nâng tay cô từ từ bước qua cửa, vòng qua khúc quanh đi tới phòng khách,

Mẫn Nhu nhìn Lục Thiếu Phàm, nhìn anh cười thản nhiên một tiếng: “Không có, chỉ là không quen”

Không quen với nơi gọi là “nhà”, không quen hít thở luồng không khí ở đây, cũng không quen với người nơi này.

Lục Thiếu Phàm cũng không hỏi nhiều, thoáng suy nghĩ gì đó liếc nhìn căn biệt thự cao sang, nắm tay cô đi tới phòng khách.

Mẫn Chí Hải đang ngồi trên ghế salon xem báo, còn Hồng Lam đang ăn trái cây, hai người vừa nghe tiếng chuông cửa thì đều quay đầu nhìn nhưng tâm trạng lại khác xa nhau.

Mẫn Chí Hải cảm thấy tò mò và cũng oán giận người con trai mà con gái mình đã đồng ý giao phó cả đời, nhưng trên tất cả, ông rất mong đợi người con rể tương lai và con gái mình về nhà.

Còn Hồng Lam vừa biết tối nay Mẫn Nhu mang theo đối tượng kết hôn về nhà trong lòng cảm thấy háo hức, rời khỏi Kỷ Mạch Hằng, Mẫn Nhu khó khăn thế nào bà đã nhìn rất rõ, đã thất bại như thế, cô còn có thể tìm được người đàn ông tốt sao! Dù là đàn ông trong giới giải trí hay thiếu gia nhà giàu ăn chơi trác táng thì Mẫn Nhu nhất định cả đời không được hạnh phúc.

Nhưng khi Mẫn Nhu bị một người đàn ông nắm tay bước tới đứng trước mặt thì sắc mặt hai người liền biến sắc.

VẺ mặt hả hê khi nhìn thấy người khác gặp khó khăn của Hồng Lam cũng biến mất, khi nhìn thấy Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm nắm chặt tay nhau và cả chiếc nhẫn cưới rực rỡ, sắc mặt bà liền sa sầm như chuẩn bị bão tới.

“Tôi mệt rồi, lên lầu trước đây”

Hồng Lam lạnh lùng liếc nhìn Mẫn Nhu, môi đỏ mọng mím chặt không để ý Mẫn Chí Hải có nghe lời bà nói hay không, hàng lông mày nhăn lại, cây tăm trong tay cũng biến mất, đứng dậy đi về phía cầu thang.

Mẫn Nhu cũng chỉ nhìn sơ qua Hồng Lam, để hộp quà đặt sang bên kéo Lục Thiếu Phàm đến trước mặt Mẫn Chí Hải, lễ phép kêu: “Cha”

Bàn tay lật tờ báo khẽ khựng lại, ánh mắt suy nghĩ sâu xa của Mẫn Chí Hải nhìn Mẫn Nhu rồi dừng lại trên người Lục Thiếu Phàm, thỉnh thoảng nhăn đầu lông mày như đang suy nghĩ gì đó.

“Cha”

Khi giọng nói ôn nhuận như ngọc của Lục Thiếu Phàm cất lên trong căn phòng khách không chỉ có Mẫn Nhu sững sốt mà cả Mẫn Chí Hải cũng kinh ngạc, vội ho một tiếng, lật tờ báo, che dấu đi nỗi sợ hãi Lục Thiếu Phàm gây ra cho ông.

“Xột xoạt”, tiếng tờ báo bị lật một cách vội vàng, Mẫn Chí Hải cũng không hề đáp lại tiếng “cha”, đối với sự kết hợp của Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm thái độ của ông cũng không rõ ràng.

Mẫn Nhu có chút lúng túng, giật nhẹ ống tay áo Lục Thiếu Phàm, anh lại tỏ vẻ như không có chuyện gì chỉ cười nhạt, đôi môi đỏ mọng trơn bóng đầy vẻ thất vọng, bàn tay tính rút về lại bị Lục Thiếu Phàm giữ lại, sau đó ngồi xuống trên ghế salon

Dù sao cha cũng là nhất, Mẫn Nhu liền làm nũng giữ lấy cánh tay cầm tớ báo của Mẫn Chí Hải, cô mỉm cười đoạt lấy tờ báo nói: “Cha, cha đang coi gì vậy? Là quản lý khách sạn sao?”

Nhìn Mẫn Nhu ngây thơ lật lật tờ báo, gương mặt nhỏ nhắn sáng rực động lòng người, nụ cười thuần khiết khiến vẻ mặt sa sầm của Mẫn Chí Hải giãn ra trong chốc lát. Ông khẽ thở dài, cầm lấy tờ báo từ trong tay Mẫn Nhu, hiền từ nói: “Con từ nước ngoài về khi nào? Sao không gọi điện báo cho cha một tiếng?”

Mẫn Nhu cũng nhận ra giọng nói của Mẫn Chí Hải trở nên ôn hòa, không hề nguội lạnh như lúc bắt đầu, liền dịu dàng mỉm cười, nghiêng người kéo tay Lục Thiếu Phàm, sau đó nhìn sang anh, sung sướng cười nói với Mẫn Chí Hải: “Hai ngày trước, Lục Thiếu Phàm có sang Hollywood chăm sóc con, vì vậy cha không cần phải lo đâu”

Mẫn Chí Hải có chút suy nghĩ xấu nhìn về Lục Thiếu Phàm, chỉ thấy ánh mắt anh rất tự nhiên, khóe môi tạo độ cong nhỏ, lúc nào cũng cúi đầu nhìn về phía con gái ông, đôi mắt tuy lạnh lùng nhưng lại đầy dịu dàng.

Sau đó ông nhìn sang đứa con gái đang ngồi bên cạnh, vẻ chán chường cô đơn của nửa tháng trước đã biến mất, ông nhìn lại đôi mắt Lục Thiếu Phàm, dịu d