Polaroid
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213695

Bình chọn: 10.00/10/1369 lượt.


Mẫn Tiệp suy nghĩ nhìn cách ăn mặc trang trọng của Lục Thiếu Phàm, tuy đơn giản mà sang trọng, so với bất kì thiếu gia con nhà giàu nào thì cũng xuất chúng hơn hẳn. Anh không phải người thích ganh đua, hôm nay lại mặc như thế, dụng ý trong đó không cần nói cũng biết.

Lục Thiếu Phàm, đã đem cô đi đánh cược cuộc hôn nhân giữa hai người, thậm chí cả tình yêu sau này!

Mẫn Nhu bị hai chữ “tình yêu” liên tục chớp tắt trong đầu làm cho xấu hổ. Nhìn về phía đôi mắt đen và nụ cười nhạt của Lục Thiếu Phàm hai gò má cô ửng đỏ, bối rối chớp mắt, nhưng không cách nào che dấu đi sự quyến rũ và thẹn thùng.

Hai người liếc mắt đưa tình, ba người còn lại nhìn thấy như phản ứng không giống nhau.

Mẫn Tiệp theo ánh mắt của Mẫn Nhu nhìn sang người ngồi bên cạnh, thấy Mẫn Nhu dịu dàng nhìn Lục Thiếu Phàm, hai mắt Mẫn Tiệp đột nhiên co lại, đôi môi vì quá sững sốt mà bật mở nhưng nói không nên lời, ngay sau đó vẻ giễu cợt lạnh lùng liền thay vào.

Kỷ Mạch Hằng đứng sau lưng Mẫn Tiệp, lúc nhìn thấy Mẫn Nhu vẻ lạnh lùng trong mắt khẽ gợn sóng, nhưng lại nhanh chóng khôi phục sự lạnh lẽo như băng, nhất là khi nhìn thấy bàn tay Lục Thiếu Phàm để dưới bàn nắm chặt tay Mẫn Nhu, hàng lông mày anh tuấn cau lại, đôi mắt thờ ơ nhíu nhẹ, giữa hai hàng lông mày tỏa ra một chút lãnh khốc.

Mẫn Chí Hải lại cảm thấy vui mừng, nhưng cũng băn khoăn không ít. Mối quan hệ giữa bốn người này rất phức tạp, nếu tụ lại trong cùng một nơi chỉ lát nữa không khí sẽ lạnh như băng, đông cứng tới mức khiến người ta không thể thở.

Làm cha như ông chỉ có thể hòa giải mâu thuẫn của con gái, cho nên khi thấy Mẫn Tiệp và Kỷ Mạch Hằng điều đầu tiên nói là: “Đã tới rồi thì mau vào ăn cơm đi”

Mẫn Tiệp nhẹ xùy một tiếng, chiếc cằm thon thả hất lên, liếc xéo Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm đang ngồi bên bàn, để chiếc túi trong tay xuống gọi dì Lý ra, kéo Kỷ Mạch Hằng đi vào phòng ăn.

“Sao không thấy mẹ đâu cả?”

Mẫn Tiệp nhìn ba người ngồi trên bàn ăn bất mãn trầm trọng chất cấn, oán hận nhìn Mẫn Chí Hải vẫn thản nhiên gắp thức ăn, bỏ lại một mình Kỷ Mạch Hằng, chạy lên lầu trao đổi với Hồng Lam.

Trên bàn ăn, hai mắt Mẫn Nhu hờ hững giống như Mẫn Chi Hải tiếp tục ăn cơm của mình. Nhưng đôi mắt lạnh lẽo đến thấu xương kia cứ chiếu thẳng vào mặt khiến tay đang cầm đũa của cô trở nên căng thẳng, tưởng chừng như có thể bẻ gãy nó.

“Ăn từ từ thôi, coi chừng khó tiêu”

Lục Thiếu Phàm không lạnh lùng như Kỷ Mạch Hằng, anh mãi mãi tựa như một dòng suốt mát nhẹ nhàng xoa dịu trái tim lạnh lẽo của cô, anh gắp miếng cà chua để vào chén cơm của cô, quan tâm chăm sóc.

“Ăn cà chua đi, vị của nó không tệ”

“Được”

Cô cười ngọt ngào rất tự nhiên, dùng đũa gắp miếng cà chua anh vừa để vào cho vô miệng, tinh tế nhau, nuốt xuống, lông mày nhướng lên tỏ vẻ hài lòng, cũng không quên gắp một miếng cho Lục Thiếu Phàm: “Không tệ đâu, anh cũng thử đi”

Một loạt những động tác không hề có gì gọi là diễn, tưởng như hai người vốn dĩ là thế, giống như đôi vợ chồng già quan tâm lẫn nhau, săn sóc lẫn nhau.

Hồng Lam bị Mẫn Tiệp lôi xuống dưới, sắc mặt có vẻ không tốt lắm, rất căng thẳng do bị Mẫn Tiệp đẩy vào phòng ăn.

“Hằng, sao anh không ngồi đi?”- Mẫn Tiệp thấy Kỷ Mạch Hằng vẫn đứng bên bàn ăn, thân hình cao lớn rắn rỏi, hơi thở lạnh lùng vẻ mặt tuấn tú phi phàm cũng phủ một màn sương lạnh.

Mẫn Chí Hải cũng không mở miệng mời Kỷ Mạch Hằng ngồi xuống, nghe thấy Mẫn Tiệp nói vậy cũng không nhiều lời, tiếp tục thản nhiên ăn cơm.

Dù sao một người con trai và hai người con gái của ông đều có khúc mắc, là kẻ lừa tình cảm của một đứa trong suốt ba năm, là kẻ đã khiến đứa con gái khác của ông mang bầu to. Chỉ cần là đàn ông đều không thể nuốt trôi cơn giận này, nhưng Mẫn Tiệp lại ầm ĩ nói nếu không phải Kỷ Mạch Hằng thì không lấy ai cả cho nên ông mới miễn cưỡng đồng ý cho hai người qua lại.

Đương nhiên, muốn ông có thái độ tốt với Kỷ Mạch Hằng là điều không thể, ít nhất vào lúc này ông không thể cười nổi.

Trong không khí bất thường, Hồng Lam ngồi xuống đối diện Mẫn Chí Hải, dì Lý lập tức bưng bát đũa lên chia thành ba bộ đặt vào ba chỗ, sau đó liền lui về sau bếp.

Trên bàn ăn hết sức tĩnh mịch chỉ âm thanh chát chúa của bát đũa va vào nhau, Kỷ Mạch Hằng cũng không mau chóng nhập bàn, Mẫn Nhu cũng chẳng nhìn tới cứ như bình thường mà ăn cơm.

Nhưng dường như có người không muốn mọi chuyện suông sẻ như thế, một giọng nói chỉ trích sắc bén cất lên, sự im lặng duy trì đến cuối cùng vẫn bị phá vỡ.

“Cha, chỗ kia là của con và Hằng, hai người họ sao có thể ngồi vào như thế?!”

Mẫn Tiệp nói ra những ủy khuất nhưng vẫn dịu dàng, đôi mắt rưng rưng oán hận nhìn chằm chằm Mẫn Nhu, giống như Mẫn Nhu đoạt đi thứ gì dành riêng cho cô ta.

Mẫn Chí Hải cũng không quan tâm, liếc nhìn người còn đứng một bên, tiếp tục ăn: “EM gái con và Thiếu Phàm lâu lâu về ăn một bữa, con không thể nhường nhịn một tí sao?”

“Nhường nhịn?”- Trên gương nhỏ nhắn trang điểm xinh đẹp của Mẫn Tiệp liền trở nên khó coi, tức giận chỉ vào Mẫn Nhu quát lớn: “Nó giành mất bạn trai con suốt ba năm, cha sao cha có thể nói con nhường nhịn?