Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213781

Bình chọn: 7.5.00/10/1378 lượt.

ang đó xem, thích cái này thì cứ cầm về là được”

Khi Lục Thiếu Phàm nói ra chữ “cầm” chân mày không hề nhíu lại, khóe miệng Mẫn Tiệp co thắt, ngay cả vẻ mặt của Kỷ Mạch Hằng vốn lạnh lùng cũng trở nên âm lãnh, Hồng Lam đứng bật dậy, tiếng ghế ma sát xuống sàn cắt đứt cuộc trò chuyện của Lục Thiếu Phàm và Mẫn Chí Hải

Mẫn Chí Hải nhìn thấy vẻ mặt khó chịu của Hồng Lam cũng cau mày, chẳng qua nhìn về Lục Thiếu Phàm tỏ vẻ thân thiết hài lòng, vui vẻ cười nói.

“Cha làm sao lại có thể không biết xấu hổ…”- Lời tuy nói thế nhưng từ trên mặt ông đủ để cho thấy tâm trạng sung sướng

Mẫn Nhu quay đầu nhìn Lục Thiếu Phàm cười trìu mến, dáng vẻ khiêm tốn lễ độ thế nhưng cũng thật phúc hắc?

Không sao, cô thích!

Mẫn Nhu không kiềm được cong môi, nhìn vào đôi mắt đẹp Lục Thiếu Phàm tràn đầy nụ cười, thế nhưng anh vẫn mãi cùng Mẫn Chí Hải nói chuyện phiếm. Đôi lông mày thanh mảnh nhướng lên rất khó nhận ra như tuyên bố thắng lợi thuộc về họ.

Mẫn Nhu không thể làm gì hơn ngoài chau mày, nếp nhăn nơi khóe miệng đang cười cũng ngày càng rõ. Cô nghiêng đầu thấy ánh mắt lạnh lùng của Kỷ Mạch Hằng chiếu thẳng vào người, vẫn vô tình và lạnh lùng như thế nhưng đã không thể làm tổn thương cô được nữa.

“Cha, mấy ngày trước Hằng đã sai người từ Vân Nam mang trà Phổ Nhỉ (2) tới cha vẫn chưa uống qua, nhân hôm nay để dì Lý làm cho cha uống đi”

Mẫn Tiệp dường như chưa từ bỏ ý định, vây lấy cánh tay Mẫn Chí Hải: “Cha, chúng ta vào phòng khách đi!”

Mẫn Chí Hải cũng không phản đối, đứng dậy đi theo Mẫn Tiệp, nhưng cũng không quên quay đầu chào đón Lục Thiếu Phàm: “Thiếu Phàm, con cũng theo cha đi vào phòng khách ngồi đi”

“Dạ được”- Lục Thiếu Phàm cười khẽ đáp ứng, không lập tức theo sau mà chờ Mẫn Nhu đứng dậy, đỡ lấy tay cô cùng cô đi vào phòng khác.

Mẫn Nhu xoay người trước, ánh mắt nham hiểm của Kỷ Mạch Hằng bắn về phía cô dường vừa chán ghét vừa lạnh lùng, như xuyên qua tới xương.

Kỷ Mạch Hằng từ trước giờ không thích cô, là do anh chính miệng thừa nhận, cô là kẻ bại trận quá trình dĩ nhiên đau khổ, cho nên mọi cảm xúc với sự lãnh khốc của anh ta đã chết lặng.

Anh ta chỉ là người ngoài, anh ta có thích cô hay ghét cô cũng không còn quan trọng, cô cũng không tính toán với cách nhìn của anh ta.

Mẫn Nhu ngước mắt nhìn bóng lưng cao ráo của Lục Thiếu Phàm, nhẹ giọng thở dài đầy thỏa mãn: “Lục Thiếu Phàm, chúng ta cứ như vậy mà bên nhau cả đời”

“Trà Phổ Nhỉ quả nhiên rất thơm, không hổ là danh trà của Trung Quốc”

Được Mẫn Chí Hải tán thưởng khiến Mẫn Tiệp vui mừng ra mặt, ngồi trên ghế sô pha, dựa vào người Kỷ Mạch Hằng: “Nếu cha thích lần sau kêu Hằng nhờ bạn bè mang vào là được”

Thấy Mẫn Chí Hải thích thưởng thức trà, Mẫn Nhu nhớ tới trên xe Lục Thiếu Phàm lúc nãy cũng có hộp trà, là đại hồng bào Sơn Đông (3), Lục Thiếu Phàm dường như cũng chung suy nghĩ, kéo tay cô, hiểu ý gật đầu, Mẫn Nhu liền hiểu được.

“Cha, trên xe Lục Thiếu Phàm có mang theo Đại hồng bào Sơn Đông, nếu cha thích uống, con sẽ ra lấy”

Mẫn Chí Hải vừa nghe, thì chén trà Phổ Nhỉ trong tay liền để xuống, vừa hoài niệm vừa cảm thán: “Đại Hồng bào là loại trà cực phẩm, nhớ lại lâu lắm rồi cha chưa uống qua nó”

Mẫn Nhu thấy Lục Thiếu Phàm tính đứng dậy liền nắm lấy tay anh đè xuống, mỉm cười chớp mắt nói: “Anh cùng cha nói chuyện đi, để em đi lấy được rồi, đưa chìa khóa xe cho em”

Lục Thiếu Phàm cũng không nhiều lời, liền lấy chìa khóa từ thắt lưng ra đưa cho Mẫn Nhu, không quên vuốt nhẹ mái tóc xoăn của cô dặn dò: “Bên ngoài lạnh lắm, nhớ mặc áo khoác vào”

“Ừ”

Mẫn Nhu cầm lấy áo khoác trên giá, mang giầy vào, liếc nhìn Lục Thiếu Phàm và Mẫn Chí Hải đang vui vẻ nói chuyện với anh, gánh nặng trong lòng liền thả xuống thong thả đi ra ngoài lấy trà.

Bất luận là ai nếu ở cùng Lục Thiếu Phàm đều cảm thấy vui vẻ? Dù sau một con người lịch sự nho nhã đối với ai cũng khiêm tốn lễ phép, hào phóng phong độ ai mà không thích?

Nhớ đến sự cưng chiều vô hạn của Lục Thiếu Phàm, khóe miệng Mẫn Nhu tạo nên độ cong ngọt ngào, nhưng mà cũng có lúc cô nghĩ, Lục Thiếu Phàm đối xử với những người phụ nữ khác cũng như thế sao?

Lông mày khẽ nhíu lại, Mẫn Nhu cười bản thân suy nghĩ lung tung, cầm hộp trà khóa kỹ xe thể thao, quay người lại thì thấy người đàn ông không biết từ khi nào đã đứng sau lưng. Nụ cười trong chớp mắt cứng đơ, dáng người thanh mảnh cũng đứng thẳng quật cường.

Cô không cho rằng Kỷ Mạch Hằng tìm cô thì sẽ có chuyện tốt?

Chẳng lẽ vì Mẫn Tiệp bị tổn thương cảm thấy bất công muốn tới giáo huấn cô sao?

Mẫn Nhu hừ lạnh môi khẽ cong, ánh mắt lạnh lùng không nhìn đến Kỷ Mạch Hằng, càng không muốn để tâm thêm định đi vào biệt thự.

“Mẫn Nhu, có lúc làm người đừng nên quá đáng!”

Sau lưng giọng nói lạnh đến thấu xương của Kỷ Mạch Hằng vang lên, một câu thôi đã kết tội cô là loại phụ nữ ương ngạnh kiêu căng, buồn cười thật ba năm qua, Kỷ Mạch Hằng anh chưa từng Mẫn Nhu chân chính.

Bước chân Mẫn Nhu hơi chậm lại, khẽ nghiêng người, trên gương mặt xinh đẹp nhỏ nhắn không còn lưu luyến si mê khi xưa chỉ còn vẻ xa lạ lạnh lùng.

“Quá đáng? Còn phải nhờ Kỷ Tổng chỉ


XtGem Forum catalog