Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214185

Bình chọn: 7.00/10/1418 lượt.

giáo tôi làm gì mà quá đáng? Cùng chồng mình về nhà mẹ đẻ thăm bố vợ, là con rể tặng quà cho cha vợ nên khiến Kỷ tổng không vui sao?”

Mẫn Nhu cao ngạo đứng thẳng lưng, nghênh đón ánh mắt lạnh như băng của Kỷ Mạch Hằng, không hề chùn bước. Anh ta chán ghét cô, coi cô như rắn rết thì cô cũng coi anh như thế.

Gương mặt cô đã từng cảm thấy nó thật tuấn tú hấp dẫn, thì lúc này dưới ánh đèn đường cô lại cảm thấy nó thật chói mắt, trong lòng chán ghét, không muốn nhìn tới nó.

“Chồng mình?”- Kỷ Mạch Hằng lặp lại hai chữ cô vừa nói, ngũ quan lạnh lùng có vẻ giễu cợt mỉa mai, đôi môi kéo lên đầy châm chọc, đôi mắt như từng lưỡi kiếm mỏng cứa qua gương mặt quật cường của cô, như muốn cắt cô ra.

“Mẫn Nhu, cô di tình biệt luyến (5) nhanh thật”

(5) di tình biệt luyến: yêu một người rồi, sau đó lại không yêu người đó nữa mà có tình yêu mới.

Lửa giận trong lòng Mẫn Nhu lan tràn, học anh ta cũng kéo môi đỏ mọng, dáng vẻ phong tình châm chọc: “Kỷ Tổng muốn yêu lại lần nữa, nên không cho phép tôi đi tìm niềm vui mới sao? Kỷ Mạch Hằng, anh đánh giá mình quá cao đó!”

Gương mặt đầy khiêu khích châm chọc của Kỷ Mạch Hằng vì lời phản bác của Mẫn Nhu mà nhuốm giận, Mẫn Nhu có thể nhìn thấy nơi ống tay áo, những đốt ngón tay rung lên, muốn đánh cô sao?

Một lần là đủ rồi, Mẫn Nhu cô tuyệt đối sẽ không để cho Kỷ Mạch Hằng có cơ hội lần nữa làm tổn thương cô.

Mẫn Nhu không muốn cùng anh ta tranh cãi, cất bước bỏ đi, cổ tay lại bị một bàn tay giữ lấy rất chặt, ngăn cản không để cô rời đi.

“Tôi không cần biết cô dùng thủ đoạn gì quyến rũ Lục Thiếu Phàm, tôi cảnh cáo cô, tốt nhất nên dừng ở đây, nếu không…”

“Nếu không thì sao?”- Mẫn Nhu lớn tiếng cắt ngang lời nói vô tình của Kỷ Mạch Hằng, nhìn gương mặt tuấn tú khiến cô sinh ra chán ghét, lạnh lùng lên tiếng: “Trên thế giới này bất cứ ai cũng có thể sỉ nhục tôi, nhưng còn anh Kỷ Mạch Hằng, vĩnh viễn không bao giờ có tư cách! Cũng không xứng!”

Sự khinh miệt trong mắt cô khiến đôi môi mỏng của Kỷ Mạch Hằng mím chặt, đôi mắt nheo lại nguy hiểm, dáng vẻ đó như muốn ăn tươi nuốt sống cô!

“Không xứng!! Thứ con hát thay đổi thất thường như cô không xứng để cho tôi phải sỉ nhục, làm như vậy chỉ bẩn miệng của tôi!”

Lời Kỷ Mạch Hằng như thanh kiếm vô tình phóng về phía cô, không chút lưu tình, vì người con gái anh ta yêu mà có thể đả thương cô. Mẫn Nhu dụng hết toàn lực thoát khỏi sự khống chế của Kỷ Mạch Hằng, không để ý đến vẻ kinh ngạc của anh ta, đôi mắt nhìn thẳng vào hai mắt lạnh lùng của anh ta:

“Kỷ Mạch Hằng, nếu như anh cho rằng vì tôi yêu anh nên anh có thể không chút kiêng kị sỉ nhục tôi, như vậy từ nay về sau anh sẽ không còn cơ hội như thế đâu!

Chương 10

“Tiểu Nhu”- Một giọng nói nam ôn nhuận vang lên sau lưng, Mẫn Nhu ánh mắt kiên định mãnh liệt nhìn Kỷ Mạch Hằng, cô khẽ giật mình xoay người lại, địch ý trong mắt mất đi, đối với Lục Thiếu Phàm chỉ có sự trìu mến.

Lục Thiếu Phàm thong thả bước tới bên cạnh cô, trước vẻ mặt sa sầm của Kỷ Mạch Hằng anh chỉ khẽ gật đầu, nhận lấy hộp quà trên tay cô, nhìn nơi hốc mắt ửng đỏ, hai gò má vì giận mà trở nên trắng toát, anh dịu dàng ôm cô vào lòng, trên gương mặt tuấn tú đậm vẻ đau lòng.

“Bên ngoài lạnh lắm, chúng ta vào thôi”

Mẫn Nhu hưởng thụ sự quan tâm chăm sóc của Lục Thiếu Phàm, nơi mũi chua xót, ủy khuất gối đầu lên vai anh, nhẹ “ừ” một tiếng, để anh ôm lấy thắt lưng cô đi vào căn biệt thự.

Vừa tới cửa liền nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Mẫn Tiệp, cô ta đang tính mang giày vào ra ngoài. Khi nhìn thấy Kỷ Mạch Hằng đi phía sau hai người, lông mày Mẫn Tiệp xoắn lại, trừng mắt nhìn Mẫn Nhu, giống như người vợ vừa bắt gian chồng mình.

Mẫn Nhu mặc kệ để Mẫn Tiệp cứ thế mà ghen tuông, cởi giày cùng Lục Thiếu Phàm đi vào trong phòng khách, để mặc Kỷ Mạch Hằng và Mẫn Tiệp đứng ngoài cửa thích làm gì thì làm.

“Con cần hộ khẩu sao?”

Mẫn Chí Hải tưởng bản thân mình nghe lầm, nhưng lại thấy dáng vẻ nghiêm túc của Lục Thiếu Phàm không giống như đang nói đùa, ông đưa mắt nhìn về phía Mẫn Nhu, Mẫn Nhu cũng khó hiểu nhìn Lục Thiếu Phàm.

Lục Thiếu Phàm đã tính trước, anh cười một tiếng nắm lấy tay trái Mẫn Nhu, mười ngón tay đan vào nhau, đem chiếc nhẫn cười Ireland để ra trước mặt mọi người.

“Con và Nhu đã đăng kí kết hôn tại Ireland, nhưng phải lấy được chứng nhận ở Trung Quốc, đến tòa dân chính làm vài thủ tục nhỏ, vì vậy mong cha có thể giúp”

Mẫn Chí Hải sững sốt, sắc mặt không tốt lắm, con gái kết hôn lại không nói với ông. Chỉ thế thôi cũng khiến người làm cha như ông trở nên khó coi, trong lúc nhất thời không khí trong phòng khách trở nên ngột ngạt.

“Dù muốn kết hôn cũng phải để chị mình lấy trước, làm gì có tiểu thư khuê các nào chị mình chưa đi, em gái đã vội vàng gả ra ngoài, cũng không phải không có người lấy, vội vàng sắp hành lí làm gì!”

Trên cầu thang, Hồng Lam mang chiếc mặt nạ lạnh lẽo, sẳng giọng nói, ánh mắt nhìn chằm chằm Lục Thiếu Phàm và Mẫn Nhu đang kề vai chiến đấu, nhất là khi nhìn Mẫn Nhu thì giống như muốn bằm cô ra thành từng mảnh, vừa ghen ghét vừa âm độc.

Mẫn Nhu không lảnh tránh sự căm tức củ


Disneyland 1972 Love the old s