Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214381

Bình chọn: 8.00/10/1438 lượt.

điện giật tê dại không có sức, hơi thở hấp gáp, trong gian phòng bao phủ một luồng không khí mập mờ.

Anh thật sự muốn, thì cô vẫn có thể cho..

Nhìn anh từng bước đi về phía cô, mùi hương bạc hà quanh quẩn nơi đầu mũi, Mẫn Nhu thấy chết mà không hề sợ, chỉ nhắm lại chờ chuyện sắp xảy ra.

“A!”

Một giọng cười nhạo vang lên trên đỉnh đầu, Mẫn Nhu mở hí mắt, trong ánh nhìn nhỏ có thể thấy gương mặt ranh mãnh của Lục Thiếu Phàm, bên tai là giọng nói rất vui vẻ của anh.

“Anh muốn ăn khuya”

Trợn mắt, Mẫn Nhu căm giận cắn môi: “Lục Thiếu Phàm, anh đùa với em a!”

Thế nhưng anh lại tỏ vẻ vô tội nhíu mày, gương mặt hờ hững, tự nhiên bình thản áp sát cô, quan sát hai gò má đỏ thắm như trái cà chua, một luồng nhiệt thổi lên môi cô, khiến cho cô rung lên cảnh giác.

“Em vừa suy nghĩ gì vậy sao mặt lại đỏ như thế?”

Đánh chết cô cũng không thừa nhận cô tưởng anh cùng cô đồng giường.

“Em suy nghĩ gì đâu, anh đợi một chút, em đi làm đồ ăn”

Rõ ràng giận đến nghiến răng lại còn cứng rắn gượng cười, cố gắng che dấu tâm trạng bối rối.

Ánh mắt Lục Thiếu Phàm dán chặt người cô, nhìn cô tức giận đến trợn mắt phồng má đi vào phòng bếp. Sau đó tiếng dao đập xuống thớt rất to, tưởng như đống thức ăn dưới dao cô có thâm cừu đại hận. Cuối cùng anh không chịu được, trong mắt đầy ý cười, lê dép đi vào bếp.

“Có cần anh giúp không?”

Mẫn Nhu đang xát gạo, lúc quay đầu lại nhìn dáng người cao ráo đang nghiêng người tựa vào cửa của Lục Thiếu Phàm, tây trang đã cởi đi, áo sơ mi màu trắng đã cởi vài chiếc nút lộ ra vùng xương quai xanh xinh đẹp kết hợp với gương mặt thanh tú tạo nên sự gợi cảm.

“Không cần đâu!”

Cơn giận lúc nãy biến mất, đôi môi nhỏ nhắn nhếch lên trừng mắt nhìn anh một cái, cầm lấy chiếc tạp dề treo trên móc mặc vào, là do cô hôm trước đi siêu thị mua được.

“Để anh giúp em buộc nó.

Thấy hai tay cô vòng qua sau lưng có chút khó khăn, Lục Thiếu Phàm xung phong đi vào bếp, bước ngắn tới sau lưng cô, đón lấy sợi dây buộc trong tay cô.

Mẫn Nhu rút tay về, nụ cười hạnh phúc ngọt ngào hiện lên trên gương mặt, không hề rãnh rỗi đem gạo đổ vào nồi, thêm nước rồi đập nắp lại, bắt đầu nấu cơm.

Cơ thể nhỏ nhắn mềm mại cảm nhận được luồng ấm áp gần sát sau lưng mang theo hơi thở nam tính đặc trưng, Mẫn Nhu cũng chỉ hơi run lên, ngay sau đó thả lỏng cơ thể mặc cho Lục Thiếu Phàm ôm cô vào lòng.

“Tính làm cái gì cho anh ăn vậy”

Gương mặt có vẻ gầy gò của Lục Thiếu Phàm chạm vào gò má cô, cánh tay dài mạnh mẽ vòng quanh eo nhỏ của cô, hơi thở âm ấm phả vào môi cô. Trong mắt cô như có ngọn lửa thiên bùng cháy, cô có thể cảm thấy trái tim anh, tiếng tim đập nhẹ nhàng.

Bên trong căn phòng bếp ấm áo, cô như con mèo lười tựa vào ngực anh, tùy ý đáp:

“Tính nấu cháo trứng muối thịt, nhưng hôm trước quên mua thịt chỉ mua trứng, cho nên đành phải để Lục đại thị trưởng ủy khuất ăn một bữa”

Cánh tay Lục Thiếu Phàm đột nhiên siết chặt, Mẫn Nhu có thể cảm thấy áo sơ mi của anh, nhiệt độ ấm áp, chợt nhớ tới gì đó Mẫn Nhu vui mừng vỗ tay:

“Em đi lấy trứng làm cháo!”

Muốn xoay người đi đến tủ lạnh cầm trứng gà, đôi môi mềm mại lại chạm vào cánh môi lành lạnh, kinh ngạc vừa xấu hổ, không đẩy anh ra cũng không ôm lại, cơ thể mảnh khảnh ngã ra sau, hai cánh tay vội vàng giữ lấy thành tủ bếp

Hai cánh tay Lục Thiếu Phàm chẳng biết từ khi nào đã buông ra, chống lên trên tủ, đem cô vây giữa anh và chiếc tủ. Trong lúc cô kinh hoàng nghiêng người ra sau thì anh đã đuổi theo môi cô, dịu dàng liếm lấy nó, yêu thương triền miên.

“ưm..”

Trái tim Mẫn Nhu như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, từng cơn sóng chồm dậy đập vào mặt, cô vươn tay muốn đẩy Lục Thiếu Phàm, đôi mắt xinh đẹp khẽ mở chỉ mong có thể nhìn thấy đôi mắt đen bóng bỏng thâm tình của Lục Thiếu Phàm.

Cô giống như bị mê hoặc, không làm chủ nổi chính mình dùng tay vòng lấy lưng áo, môi cũng không bị động, từ từ vươn đầu lưỡi thơm tho thử dò xét đôi môi nóng như lửa đốt của anh, tựa như xác nhận gì đó.

Trong đáy mắt Lục Thiếu Phàm hiện lên niềm vui sướng, đầu khẽ nghiêng, năng nề áp chặt môi cô, tay rời khỏi tủ bếp, đỡ lấy sau ót cô, cuốn hút hôn cô.

Tiếng chuông di động ồn ào vang lên không đúng lúc, khiến cho Mẫn Nhu đang chìm đắm trong nụ hôn sâu của Lục Thiếu Phàm phải giật mình, cơ thể mềm mại không xương đột nhiên cứng ngắc.

Hai tay khẽ dùng sức, đầu khó khăn ngửa ra sau rời khỏi môi Lục Thiếu Phàm, miệng vừa thở vừa nói: “Điện… điện thoại!”

“Đừng để ý tới nó”

Mẫn Nhu còn tưởng bản thân nghe lầm, lời nói này không giống tính cách nho nhã trầm ổn của Lục Thiếu Phàm mà mang theo chút làm nũng. Mẫn Nhu đỏ mặt nhìn Lục Thiếu Phàm, gương mặt tuấn tú của anh đầy vẻ bất mãn do bị cắt ngang, đôi mắt đen vẫn chưa hạ nhiệt khiến cho trái tim cô đập nhanh.

Thấy anh tính cúi người áp sát môi, Mẫn Nhu cái khó ló cái khôn, bàn tay nhỏ bé hướng lên trên tủ bếp lấy một cái thìa, lúc Lục Thiếu Phàm tính chạm vào đôi môi sưng đỏ của cô, thì một vật liền chắn giữa hai người.

Hai mắt Lục Thiếu Phàm nhìn môi mình dán vào thìa, lông mi xuất hiện nếp uốn, nhìn Mẫn Nhu chạy ra khỏi bếp bắt điện thoại


Ring ring