nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, thậm chí còn dám thẳng thắn đường hoàng cao giọng nói, còn cô chỉ là đứa con rơi hèn mọn?
Trời câu đối với mẹ cô thật bất công!! Cả đời cô không quên được kí ức lúc nhỏ, Hồng Lam đã vênh mặt hất hàm sỉ nhục mẹ cô. Rõ ràng bà ta là người thứ ba nhưng lại thành chính thất, dưới vẻ bề ngoài cao sang quyền quý là một linh hồn dơ bẩn được che dấu.
Nhẫn nhịn suốt hai mươi năm qua, một khi đã bùng nổ, cô sẽ quên đi hậu quả nghiêm trọng, cô không muốn tiếp tục nghe theo lời mẹ mình dặn khi lâm chung, gì mà dĩ hòa vi quý, quay đầu lại đã bị người khác chém giết.
Mẹ cô là một ví dụ, còn cô không muốn thành ví dụ thứ hai.
Một bàn tay rộng rãi êm ái đặt lên tóc cô, dịu dàng yêu thương vuốt nhẹ, bên tai là giọng nói của anh.
“Sau này đã có anh bên cạnh, em không cần sợ nữa”
Mẫn Nhu dịch chuyển mắt nhìn qua gương mặt sạch sẽ tuấn mỹ của anh, hàng lông mi dài, sống mũi cao thẳng, cánh môi hồng hoàn mỹ, dáng người hoàn hảo không tì vết. Trong mắt cô lúc này lại thật mê người.
Hàng lông mi dày run lên, trong đôi mắt cô khẽ nổi sống, Mẫn Nhu nhẹ nhàng tới gần Lục Thiếu Phàm, không quan tâm anh đang lái xe, cô tựa vào người anh, hai tay ôm lấy lưng áo mảnh mai, vẻ mặt làm nũng, nhắm mắt nói nhỏ.
“Sau này em không sợ nữa, chỉ cần có Lục Thiếu Phàm ở bên cạnh em”
Trên đầu là tiếng cười vui vẻ nho nhỏ của anh, đối với cô vừa cưng chìu lại vừa không biết làm sao. Anh một tay lái xe không có sức đẩy cô, mặc cho cô ưu phiền tựa vào lòng anh. Anh có thể vì cô mà ngừng lại, vừa yêu chiều vừa bao dung.
Mẫn Nhu ngọt ngào cong khóe môi, mùi hương từ trong lòng Lục Thiếu Phàm khiến cô cảm thấy rất thoải mái chỉ muốn ngủ gà ngủ gật, cô gối đầu lên người anh cọ nhẹ, tìm một vị trí thoải mái rồi vui vẻ nhắm mắt lại.
Ở bên cạnh Lục Thiếu Phàm, mọi rắc rối nhỏ xảy ra xung quanh, khi cô nghe thấy hơi thở của anh thì không còn hoảng loạn hay lo lắng, bởi vì người đàn ông này đã nói với cô, sau này đã có anh bên cạnh.
Một cảm giác lạnh lẽo xuất hiện trên trán, Mẫn Nhu từ từ mở mắt, nâng đôi tay đang tê cứng, giụi nhẹ mi mắt, xe đã ngừng, đập vào mắt cô là khu căn hộ “đệ nhất Giang Nam”
“Tời rồi sao?”
Ý thức Mẫn Nhu trở nên rõ ràng, khẽ ngáo một cái rời khỏi lồng ngực ấm áo của Lục Thiếu Phàm, cởi dây an toàn sửa sang lại mái tóc quăn lù xù, qua kính chiếu hậu, cô có thể thấy được ánh mắt thâm thúy nhu hòa của Lục Thiếu Phàm đang nhìn cô chăm chú.
Lần trước cô nhìn thấy ánh mắt này là lúc nào?
Tim Mẫn Nhu đập nhanh, trong đầu lại nhớ tới cảnh trong nhà tắm, lúc lau súng cướp của Lục Thiếu Phàm cũng giống như bây giờ.
Trong lòng cũng trở nên khẩn trương, hai tay không biết nên để ở đâu, cảm giác phức tạp không thể nói rõ, hai gò má cũng vì những suy nghĩ trong đầu mà đỏ bừng, ngại ngùng hất mái tóc, tỏ vẻ trấn tĩnh mở đôi môi đỏ mọng ra nói với Lục Thiếu Phàm.
“Lên thôi”
Sau đó nhanh chóng mở cửa xe, liều mạng chạy ra ngoài, chẳng bao lâu lại phải quay về, cầm lấy chiếc túi bỏ quên bên cạnh ghế, không hề nhìn anh lấy một lần chỉ lo chạy trối chết.
Lục Thiếu Phàm có chút nản lòng, nhưng khi nhìn theo dáng người mảnh mai đang chạy trốn của cô, trong đôi mắt thâm thúy lại dâng lên thứ tình cảm mê muội, dịu dàng như nước, anh cũng không đợi thêm bước xuống xe, đi theo cô lên lầu.
Vào nhà mở đèn, ánh đèn êm dịu chiếu sáng cả căn phòng, Mẫn Nhu biết Lục Thiếu Phàm đang đi theo phía sau, nhưng lại ngượng ngùng khiến cô không biết bây giờ nên đối mặt với anh ra sao, cho nên mới cởi giày đi thẳng vào nhà.
Trong căn phòng vang lên tiếng bước chân nho nhỏ, ấm áp mà điềm tĩnh. Lục Thiếu Phàm đứng ở trước cửa, đôi mắt trong suốt quan sát Mẫn Nhu, cô lại như con kiến co ro người đi dạo khắp phòng, không khỏi bật cười, anh lại khủng bố như thế sao?
“a.. em đi tắm rồi ngủ đây”
Khi anh cởi giày đi đến bên cạnh ghế sô pha, cô bỗng nhiên bật người, hai mắt trợn to nhìn anh, lo sợ bất an mím môi, la lên một tiếng.
Gương mặt xinh đẹp nhỏ nhắn lại như con tôm hùm bị nấu chín, đỏ bừng đến sau gáy, thậm chí lan cả vào trong quần áo, Lục Thiếu Phàm nhướng mày, ánh mắt dời xuống nhìn làn da dưới lớp cổ áp của cô.
Mẫn Nhu ánh mắt đảo liên tục thi thoảng nhìn qua Lục Thiếu Phàm, thấy đôi mắt mập mờ của anh cùng khóe môi đầy suy ngẫm kia, sau ót Mẫn Nhu nóng lên, trong lòng hỗn loạn, không biết làm sao.
“Anh đói rồi”
Khi Mẫn Nhu chuẩn bị xoay người đi về phòng thì Lục Thiếu Phàm lại cất giọng nói, gương mặt nho nhã nở nụ cười tự nhiên, ánh mắt thâm sâu khó lường, nhưng nó ở trong mắt Mẫn Nhu lại trở thành điều gì đó xấu xa.
Đói? Đã trễ thế này…
Bỗng nhiên một câu tiểu thuyết kinh điển nhảy vào đầu khiến Mẫn Nhu cứng đơ người. Người đàn ông ủy khuất nhìn cô gái: “Anh đói”
Cô gái quan tâm hỏi, sau đó đứng dậy: “A, vậy anh muốn ăn gì, em sẽ đi mua giùm anh”
Người đàn ông kéo cô gái vào lòng, đôi môi mỏng dán sát vào vành tai cô gái, giọng nói thấp khàn khàn: “Anh muốn ăn em!”
Sau đó, đèn tắt bên trong phòng chỉ còn cảnh xuân sắc.
Cả người Mẫn Nhu như bị hỏa thiêu, ánh mắt phức tạo nhìn Lục Thiếu Phàm, ngực như bị